Xuyên Sách, Tôi Đá Bay Tổng Tài Bá Đạo 

Chương 8:

Chương trước

Chương sau

Làm Khải Lam suốt bảy năm, để giữ vững hình tượng nhân vật, mỗi khi tôi suy nghĩ nhiều là lại muốn rút thuốc.

 

Nhưng thực ra tôi chẳng hề nghien thuốc.

 

Tôi lấy hộp thuốc ra, rồi lại bị ánh mắt của Ôn Đình nhìn chằm chằm đến mức phải lặng lẽ nhét hộp thuốc lại vào túi.

 

Tôi mỉm cười: “Cô Ôn chắc là không thích mùi thuốc lá nhỉ? Vậy tôi không hút nữa.”

 

Đấy, nói chuyện văn minh lịch thiệp như vậy, đến cả nam chính chắc cũng phải tránh xa.

 

Ánh mắt Ôn Đình khẽ lay động, cuối cùng vẫn nghiến răng nói ra: “Cô Khải Lam, cô không nghi ngờ Thẩm Đường Hoa… có chút ý đồ xấu với tôi sao?”

 

Có vẻ là do tôi gần đây quan tâm chăm sóc cô ấy hơi nhiều, khiến cô gái này cũng thấy không ổn, nên mới bóng gió ám chỉ với tôi.

 

Tôi mân mê bộ móng tay được làm kỹ lưỡng, một lúc sau mới ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt như thể “nắm chắc phần thắng” mà nhìn cô ấy.

 

“Tôi đâu có ngu đâu.”

 

Ôn Đình bị ánh mắt ấy của tôi làm cho sững người, vẻ mặt có chút không hiểu, nên nhỏ giọng hỏi: “Vậy tại sao… cô vẫn đối xử tốt với tôi như vậy? Tôi…”

 

Có những tình cảm, không phải là người ngoài chen vào, mà là người trong cuộc phản bội. 

 

Làm khó một người cũng là nạn nhân giống mình, ngoài việc chứng minh mình ngu ngốc, thì chẳng có ý nghĩa gì khác.

 

Tôi vẫn luôn nghĩ như thế.

 

Tôi bật cười, giơ tay lên.

 

Cô ấy tưởng tôi định đánh người nên hoảng loạn né mặt đi.

 

Tôi chỉ nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc lòa xòa bên thái dương cô ấy ra sau tai.

 

Không giải thích gì cả, bởi vì hành động chính là câu trả lời tốt nhất.

 

“Đừng nghĩ nhiều, vì cô tốt, nên tôi mới tốt với cô.”

 

Thuộc lòng cẩm nang tán gái, biến nữ chính thành “đùi vàng” của tôi.

 

Được làm lại một lần nữa, tôi quyết định đi con đường của nam chính, khiến nam chính không còn đường mà đi.

 

Có lẽ vì dạo này tôi tìm Ôn Đình quá thường xuyên, đến Thẩm Đường Hoa cũng cảm thấy có điều gì đó không ổn. 

 

Chủ yếu là bởi thời gian tôi dính lấy hắn ta tụt dốc không phanh.

 

Thư ký báo với tôi rằng gần đây Thẩm Đường Hoa đang âm thầm điều tra hành tung của tôi, sợ tôi lại giở trò gì kỳ quặc.

 

Nói đến điều tra, tôi chợt nhớ ra một chuyện quan trọng.

 

“À đúng rồi, cô giúp tôi liên hệ những người này.”

 

Tôi dựa vào trí nhớ viết ra một cái tên, giao cho thư ký đi làm.

 

“Liên hệ xong thì bảo họ âm thầm trà trộn vào Tập đoàn Thẩm thị, đừng manh động.”

 

Thư ký vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, trước khi quay đi lại nói thêm: “Đúng rồi, tiểu thư Khải Lam, chuyện cô nhờ tôi điều tra về vụ phá sản của nhà họ Ôn đã có manh mối rồi.”

 

Thư ký lấy một tập hồ sơ từ tay đặt lên bàn tôi.

 

Tôi thì đã rõ mười mươi chuyện đó từ trước rồi.

 

Lật vài trang qua loa, thấy đúng là trùng khớp với kết quả mình điều tra trước đây nên tôi cũng không nói gì thêm.

 

Thư ký đi rồi, tôi chưa được thảnh thơi bao lâu, cánh cửa bị đẩy ra từ bên ngoài, người bước vào khiến tôi sững người.

 

Người đó là nam phụ trong nguyên tác – Lục Tử Cuồng. 

 

Ban đầu cậu ta với tôi cùng một giuộc, tôi theo đuổi nam chính, còn cậu ta theo đuổi nữ chính.

 

Nhưng về sau, vì tôi lái xe định đâm chet nữ chính, cậu ta trở mặt, còn đổ thêm dầu vào lửa khiến tôi vào tù, giúp nam chính một tay xoay chuyển cục diện.

 

Chuyện này vốn xảy ra ở giai đoạn sau trong nguyên tác, lẽ ra giờ này cậu ta còn đang du học nước ngoài, sao lại về đây?

 

Tôi hoang mang trong lòng, chẳng lẽ trai đẹp tới sớm để xử mình luôn rồi?

 

“Chà, đại luật sư à, chẳng phải đang du học nước ngoài sao? Giờ về đây làm gì thế?”

 

Tính ra thì tôi với Lục Tử Cuồng là kiểu họ hàng xa ba ngàn dặm – kiểu chị em họ hờ.

 

Chủ yếu là vì dì tôi tái hôn với bố cậu ta, chứ chẳng có chút quan hệ máu mủ gì.

 

Mà Lục Tử Cuồng miệng ngọt, vừa mở miệng đã gọi tôi là “chị”.

 

Hết Chương 8:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page