Chương 1:
25/03/2025
Chương 2:
25/03/2025
Chương 3:
25/03/2025
Chương 4:
27/03/2025
Chương 5:
27/03/2025
Chương 6:
27/03/2025
Chương 7:
27/03/2025
Chương 8:
27/03/2025
Chương 9:
27/03/2025
Chương 10:
29/03/2025
Chương 12:
29/03/2025
Chương 11:
29/03/2025
Chương 13:
29/03/2025
Chương 14:
29/03/2025
Chương 15:
29/03/2025
Chương 16:
01/04/2025
Chương 17:
01/04/2025
Chương 18:
01/04/2025
Chương 19:
01/04/2025
Chương 20:
01/04/2025
Chương 21:
01/04/2025
Chương 22:
03/04/2025
Chương 23:
03/04/2025
Tính khí của Thẩm Đường Hoa chẳng hề tốt đẹp, từ cái cách hắn đá cửa lúc nãy là có thể đoán ra.
Về sau Ôn Đình trở nên ngoan ngoãn dễ bảo, tôi tin rằng nắm đấm của Thẩm Đường Hoa không ít thì nhiều cũng góp phần không nhỏ.
Tôi đương nhiên không thể để đóa sen trắng này quay về nữa.
Nghĩ vậy, tôi làm như không thấy ánh mắt nguy hiểm của hắn, liền nói: “Tối nay em muốn rủ Ôn Đình đi dạo một chút, chắc anh không để ý chứ?”
Trên mặt Thẩm Đường Hoa viết rõ rành rành là “rất để ý”, thế nên hắn nói: “Anh đi cùng với em không được à?”
Ồ, mặt trời mọc đằng Tây rồi sao?
Thẩm Đường Hoa trước nay thấy tôi ở đâu là ngứa mắt ở đó, vậy mà giờ lại có thể nói muốn đi dạo cùng tôi, đủ thấy tình cảm hắn dành cho Ôn Đình sâu đậm đến mức nào.
Tôi thầm tặc lưỡi lắc đầu, nhưng ngoài mặt lại không để lộ chút gì, chỉ hơi làm nũng nói: “Anh thì biết gì chứ, em chỉ muốn để Ôn Đình đi dạo với em thôi mà.”
Thẩm Đường Hoa rõ ràng bị tôi làm cho buồn nôn, trước đây tôi cũng thường xuyên khiến hắn khó chịu như thế.
Lông mày hắn hơi nhíu lại, hình như định dùng ánh mắt để ép Ôn Đình từ chối, nhưng sống lưng Ôn Đình cứng cỏi hơn tôi tưởng, cô ấy chẳng nói chẳng rằng mà lập tức đồng ý.
“Thiếu gia Thẩm và cô Khải Lam thân thiết như vậy, chắc sẽ không đến mức ngay cả một người hầu cũng không nỡ để cô Khải Lam dùng chứ?”
Vì khoảng cách với Thẩm Đường Hoa rất gần, ngay sau khi Ôn Đình nói xong câu đó, tôi gần như nghe được cả tiếng hắn nghiến răng vì tức.
Cũng không trách hắn giận được, thằng dớ dẩm này bỏ cả đống việc chạy đến làm anh hùng cứu mỹ nhân, cuối cùng phát hiện hai người đẹp đang trò chuyện vui vẻ, chẳng coi hắn ra gì.
Tính cách bá đạo tổng tài đương nhiên không chịu được chuyện đó, nhưng Ôn Đình đã thẳng tay đá vỡ bậc thang mà hắn định bước xuống, hắn chỉ có thể cắn răng nói: “Cũng đúng, biết rõ vị trí của mình là tốt rồi, nhớ làm cô Khải Lam vui vẻ.”
Hắn vốn tưởng câu đó sẽ chọc giận được Ôn Đình, không ngờ Ôn Đình đáp lại một cách sảng khoái: “Anh yên tâm, tôi sẽ làm được.”
Nói thật, dù tôi đã quay lại làm nữ chính mạnh mẽ, nhưng ngồi giữa hai người này, tôi lại cảm thấy bản thân giống y như một nữ phụ.
Hai người họ đối thoại như đang tung hứng, anh một câu, cô một câu, khiến người khác khó mà chen vào được.
Tôi thấy mặt Thẩm Đường Hoa tức đến xanh lè, còn trong mắt Ôn Đình thì tràn đầy ý chí chiến đấu, chỉ thiếu mỗi cái loa để hét lên “tức chet anh luôn”.
Thẩm Đường Hoa rõ ràng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vì muốn giữ lại tuổi thọ của mình, cuối cùng quyết định rút lui khỏi chiến trường.
Tất nhiên, tổng giám đốc Thẩm vẫn rất có tiền, trước khi đi còn hào phóng một phen, thanh toán luôn bữa ăn.
Sau khi hắn đi rồi, nụ cười trên mặt tôi dần phai nhạt.
Dù có ngây thơ đến đâu, Ôn Đình cũng nhận ra vừa rồi tôi chỉ đang diễn kịch ứng phó.
Ôn Đình ngẩn người trong chốc lát, rồi thử dò hỏi: “Cô Khải Lam, chẳng lẽ cô không thích Thẩm Đường Hoa sao?”
Tôi hừ nhẹ một tiếng: “Cô nghĩ xem, Thẩm Đường Hoa có xứng với tôi không?”
Nhà của Ôn Đình cũng kinh doanh trong ngành thời trang.
Hai tập đoàn lớn trong ngành này, chính là nhà tôi và nhà họ Thẩm.
Còn hai thiên tài thiết kế hàng đầu hiện nay trong nước, là tôi và Thẩm Đường Hoa.
Nói về môn đăng hộ đối, đúng là không sai.
Ôn Đình từng nói, trước khi gặp tôi, cô ấy nghĩ rằng tôi và Thẩm Đường Hoa không chỉ môn đăng hộ đối, mà ngay cả cái tính cặn bã cũng giống nhau như đúc.
Hai cái đồ cặn bã tụ lại với nhau, chẳng phải là thiên trường địa cửu đấy sao.
Nhưng suy nghĩ ấy, sau ngày hôm nay, cô ấy đã bắt đầu dao động.
Thế nên khi tôi nghe cô ấy nói: “Hắn đúng là không xứng với cô, cô xứng đáng có được điều tốt hơn”, tôi bắt đầu thấy tò mò.
Không lẽ Ôn Đình biết bí mật gì sao?
You cannot copy content of this page
Bình luận