Chương 1:
25/03/2025
Chương 2:
25/03/2025
Chương 3:
25/03/2025
Chương 4:
27/03/2025
Chương 5:
27/03/2025
Chương 6:
27/03/2025
Chương 7:
27/03/2025
Chương 8:
27/03/2025
Chương 9:
27/03/2025
Chương 10:
29/03/2025
Chương 12:
29/03/2025
Chương 11:
29/03/2025
Chương 13:
29/03/2025
Chương 14:
29/03/2025
Chương 15:
29/03/2025
Chương 16:
01/04/2025
Chương 17:
01/04/2025
Chương 18:
01/04/2025
Chương 19:
01/04/2025
Chương 20:
01/04/2025
Chương 21:
01/04/2025
Chương 22:
03/04/2025
Chương 23:
03/04/2025
Chưa kể, tôi vốn chỉ là một nữ phụ pháo hôi, tra ra cũng chẳng ích gì.
Còn vì sao lại đi điều tra?
Chỉ là vì đóng vai nữ phụ đầu óc rỗng tuếch quá nhàm chán, nên tôi mới muốn xem thử tại sao nhà họ Ôn phá sản lại “khéo” như vậy.
Tôi dẫn theo Ôn Đình vẫn còn đầy lo lắng đến một khách sạn năm sao gần đó.
Trên đường đi, tôi tự chọc lộ sơ hở khi giải thích: “Tôi dùng cách này để mời cô, là vì sợ cô không chịu đến.”
“Nói thật nhé, lúc tôi đeo kính râm ấy là vì tôi ngủ gật. Cô cũng biết rồi đấy, từ biệt thự nhà họ Thẩm đến đây khá xa, tôi đợi đến mệt quá mà.”
“Ngủ gật?”
Ôn Đình muốn kiểm soát nét mặt đầy vạch đen của mình, nhưng rõ ràng khả năng kiểm soát biểu cảm của cô ấy chưa đủ.
Tôi nghiêm túc nói: “Tất nhiên rồi, tôi là người thừa kế tương lai của tập đoàn Khải Bình, mỗi ngày có biết bao nhiêu việc phải làm. Cho nên lúc đó vệ sĩ không bật đèn, chủ yếu là để tránh làm phiền đến giấc ngủ của tôi.”
“Cô ngủ mà còn hút thuoc?”
Ôn Đình nhíu mày, gần như có thể chắc chắn rằng đầu óc tôi có vấn đề.
Tôi xoay chuyển đầu óc với tốc độ cao, đang định nghĩ xem phải giải thích thế nào để thoát khỏi tình huống khó xử này thì Ôn Đình đã đổi chủ đề: “Nếu cô thật sự muốn đánh tôi, thì đã chẳng đưa tôi ra ngoài lúc này.”
Cô ấy ngồi ở ghế phụ lái cạnh, thần sắc không kiêu ngạo cũng không tự ti.
“Rốt cuộc cô muốn tôi làm gì? Là muốn tôi giúp cô giám sát Thẩm Đường Hoa?”
“……”
Không hổ là nữ chính, ở giai đoạn đầu đã có đầu óc rõ ràng mạch lạc như vậy, cho dù bị một phản diện như tôi b/ắt c/óc cũng không giảm chút ý chí nào.
Bội phục, bội phục.
Tôi lắc đầu: “Thật ra, tôi thấy công ty nhà cô rất có tiềm năng, muốn bỏ số tiền lớn để mua bản thiết kế mùa thu mới của công ty cô, tên vẫn ghi của công ty cô. Như vậy cô cũng đỡ phải làm người hầu cho Thẩm Đường Hoa thêm mấy năm nữa.”
Thẩm Đường Hoa đã muốn có bản thiết kế này, thì tại sao tôi không thể mua về dùng?
Tôi nắm được bản thiết kế trước một bước, hắn không hề hay biết, đến cuối cùng tôi có bản quyền còn hắn không có, chỉ có thể bị phán là đạo nhái.
Sắc mặt Ôn Đình thay đổi, ánh mắt nhìn tôi cũng bình thường hơn đôi chút.
“Cô nói thật?”
Vừa nói, tôi vừa thực hiện một cú lùi xe chuẩn chỉnh, rồi mới ngẩng đầu nhìn cô ấy: “Xin lỗi nhé, nhà tôi cũng là tập đoàn lớn trong ngành thời trang đấy, đừng nói là mua bản thiết kế, có giúp cô trả nợ cũng không phải chuyện không thể.”
Ôn Đình còn định nói gì đó, tôi đã đưa ngón trỏ lên môi làm động tác ra hiệu im lặng: “Suỵt, đừng nói gì cả, đừng hỏi vì sao, có những chuyện vốn dĩ không có câu trả lời.”
Giống như việc tôi có thể làm lại từ đầu, giống như tôi còn cơ hội để hoàn thành những tâm nguyện còn dang dở.
Ôn Đình bị vẻ nghiêm túc của tôi làm cho ngây người.
May mà cô ấy là người dứt khoát, thật sự không hỏi thêm gì nữa, đi cùng tôi vào khách sạn.
Tôi và cô ấy là hai người thuộc hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Cô ấy sinh ra dịu dàng lương thiện, theo thiết lập thì là một “bông sen trắng” thuần khiết.
Còn tôi, là thiên kim tiểu thư, viên ngọc quý được cưng chiều hết mực, có gương mặt rực rỡ yêu kiều và vóc dáng nóng bỏng.
Nhưng điểm chung duy nhất của chúng tôi — chính là cả hai đều là mỹ nhân ở hai thái cực.
Đứng cạnh nhau, cực kỳ thu hút ánh nhìn.
Nhân viên khách sạn đã chuẩn bị sẵn phòng riêng cho hai chúng tôi.
Sau khi ngồi xuống, tôi liền cùng cô ấy bàn bạc về quy trình mua bản thiết kế.
Giá đưa ra rất cao, điều kiện hấp dẫn.
Ôn Đình gần như không nghĩ nhiều liền đồng ý.
Tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất với cô ấy, là không được tiết lộ chuyện này cho Thẩm Đường Hoa, tôi sẽ tặng cô ấy một bất ngờ.
You cannot copy content of this page
Bình luận