Chương 1:
25/03/2025
Chương 2:
25/03/2025
Chương 3:
25/03/2025
Chương 4:
27/03/2025
Chương 5:
27/03/2025
Chương 6:
27/03/2025
Chương 7:
27/03/2025
Chương 8:
27/03/2025
Chương 9:
27/03/2025
Chương 10:
29/03/2025
Chương 12:
29/03/2025
Chương 11:
29/03/2025
Chương 13:
29/03/2025
Chương 14:
29/03/2025
Chương 15:
29/03/2025
Chương 16:
01/04/2025
Chương 17:
01/04/2025
Chương 18:
01/04/2025
Chương 19:
01/04/2025
Chương 20:
01/04/2025
Chương 21:
01/04/2025
Chương 22:
03/04/2025
Chương 23:
03/04/2025
Cô ấy không khóc, ngược lại là tôi, khóc như một đứa trẻ.
Chỉ dịu dàng an ủi tôi, còn bình tĩnh hơn cả một nhà tiên tri.
“Khải Lam, có những chuyện, tôi không thể tránh được. Nhưng có những chuyện, tôi thấy rất may mắn vì nó đã xảy ra.”
Tôi siết chặt nắm tay, giọng thấp hẳn xuống: “Tôi nhất định sẽ khiến Thẩm Đường Hoa phải trả giá.”
Ôn Đình gật đầu, khẽ nói: “Bóng bay… đã đến lúc phát nổ rồi.”
Đúng vậy, đã đến lúc thu lưới.
Ngày trước buổi họp báo, Thẩm Đường Hoa đã nhận được trát hầu tòa.
Tội danh đầu tiên: Đạo nhái và chiếm đoạt thành quả lao động của người khác.
Tội thứ hai: Đe dọa, uy hiếp và giam giữ trái phép.
Tội thứ ba: Phỉ báng và gây rối trật tự.
Tội thứ tư — nghiêm trọng nhất: Không đạt được mục đích thì trả thù, cố ý gây thương tích.
Tại buổi họp báo, tôi điềm đạm bình thản, từng bằng chứng một như những chiếc búa sắt, lần lượt giáng xuống.
Chấn động kinh thiên, cục diện xoay chiều.
Cái đinh Thẩm Đường Hoa — bị tôi đóng xuống, không còn cơ hội ngoi lên nữa.
Tôi dắt Ôn Đình — khi ấy vết thương đã khá hơn — cùng bước vào phòng xử án trang nghiêm.
Thẩm Đường Hoa không còn vẻ hào hoa phong độ như trước nữa, cứ như chỉ trong một đêm đã hóa thành kẻ u ám, sa sút và đáng sợ.
Con người không bao giờ thay đổi chỉ trong một khoảnh khắc, thứ có thể thay đổi trong một khắc, chỉ có mặt nạ bị xé toạc mà thôi.
Toàn bộ “hào quang” của đại thiết kế sư họ Thẩm, đều là giả.
Đến bản thân hắn, cũng chỉ là một vỏ bọc rỗng tuếch.
Tại tòa, hắn vẫn cố tỏ ra bình thản, giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng, trừng mắt nhìn tôi.
Tôi đưa mắt sang nhìn Ôn Đình nơi xa xa.
Trong phòng xử án có hai khung cửa sổ lớn — tôi nhớ rất rõ.
Lần trước, tôi đứng ở vị trí của Thẩm Đường Hoa, ngẩn người nhìn qua phía nguyên đơn, phía sau hai ô cửa tràn ngập ánh sáng kia.
Khi ấy tôi đã nghĩ: Cuộc đời chạy theo người khác một cách ngu xuẩn của mình, cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi.
Nếu như không có cơ hội sống lại một lần nữa, tôi mãi mãi không thể nào thấy rõ cái công lý bị vùi lấp dưới lớp hào nhoáng phi lý kia.
Ôn Đình vẫn là Ôn Đình.
Là một Ôn Đình chân thật, không phải sản phẩm của số phận hay kịch bản.
Thẩm Đường Hoa, quả nhiên không ngoài dự đoán của tôi, thua kiện hoàn toàn.
Tất nhiên không phải vì hắn vô dụng, mà là ngay từ đầu, tôi đã chuẩn bị mọi thứ với tâm thế chắc chắn chiến thắng.
Với hàng loạt tội danh, hắn bị tuyên án mười năm tù giam.
Y như cách năm xưa nhà họ Thẩm từng từng bước nuốt trọn tập đoàn Khải Lam, lần này, tôi cũng dễ dàng nuốt trọn tập đoàn nhà họ Thẩm.
Hội đồng quản trị tâm phục khẩu phục, tôi thuận lợi kế nhiệm vị trí của cha nuôi.
Ôn Đình rời khỏi tập đoàn nhà họ Thẩm, quay về nước ngoài để tiếp tục học lên cao hơn.
Đúng là nữ chính — thiên phú dị bẩm, chỉ trong hai năm ngắn ngủi đã trở thành một nhà thiết kế sắc sảo, từng trải, đầy linh khí.
Cô ấy quay lại công ty tôi, chúng tôi cùng nhau sáng lập thương hiệu mới.
Ánh mắt sắc bén, sáng trong.
Linh hồn kiên cường, mạnh mẽ.
Về phần Thẩm Đường Hoa — hắn thân bại danh liệt, cuối cùng tự sát bằng thuốc trong căn biệt thự của chính mình.
Mọi việc đã ngã ngũ, tôi và Ôn Đình danh tiếng vang xa, trở thành hai thiên tài thiết kế không ai sánh kịp trong giới thời trang.
Chúng tôi chính thức mở ra kỷ nguyên song nữ chủ thống trị ngành thời trang.
Thời gian trôi qua, đôi chân của cô ấy có dấu hiệu hồi phục mờ mờ.
Nhưng cho dù có đứng lên được hay không, cũng không thể làm lu mờ ánh hào quang của cô ấy.
Tôi chỉ cảm thấy may mắn — mọi chuyện được làm lại từ đầu.
「Chúc mừng ký chủ, cô đã nghỉ hưu thành công.」
Hết.
You cannot copy content of this page
Bình luận