Xuyên Sách, Tôi Đá Bay Tổng Tài Bá Đạo 

Chương 16:

Chương trước

Chương sau

“Tôi muốn biết, một người luôn giữ mình trong sạch như ngài đại thiết kế Thẩm đây, tại sao lại để một cô gái làm giúp việc để trả nợ? Lại còn mang về biệt thự sống cùng?”

 

Tôi lấy tay gõ nhẹ lên ngực hắn, giọng điệu tràn đầy chế giễu: “Tâm tư bẩn thỉu thì giấu cho kỹ, đừng để lộ ra ngoài làm người ta mất mặt.”

 

“Khải Lam!” 

 

Hắn xoay tay lái, drift xe tấp gọn vào lề, rồi nắm chặt lấy cổ tay tôi, nghiến răng: “Nói chuyện cho cẩn thận!”

 

May mà tôi đã thắt dây an toàn, không thì chắc bị văng ra khỏi cửa sổ rồi.

 

Tôi lười để ý đến hắn, chỉ lôi ra một điếu thuốc từ hộp thuốc, mượn bật lửa trong xe, châm lửa.

 

Thẩm Đường Hoa ghét nhất là tôi hút thuốc — tôi thì cố tình phả khói ngay vào mặt hắn.

 

Đôi mắt hắn đỏ ngầu nhìn tôi chằm chằm, nhưng không nói gì, chỉ siết chặt cổ tay tôi, như thể làm vậy thì có thể giữ lại người phụ nữ từng vì hắn mà không tiếc mạng sống.

 

Chỉ tiếc là… tất cả đã làm lại từ đầu, thì hắn sẽ chẳng còn cơ hội nữa.

 

Tôi nhìn hắn đầy thương hại, nhưng lời nói ra lại lạnh như băng: “Thẩm Đường Hoa, đừng có diễn như mình là tình thánh.”

 

Hắn không chịu buông tay, tôi liền lấy tàn thuốc chấm thẳng vào mu bàn tay trắng mịn của hắn.

 

Điếu thuốc lập lòe giữa đôi môi đỏ và lớp trang điểm đậm, tôi nhìn hắn bằng ánh mắt điên rồ, cũng chính là ánh mắt hắn từng nhìn tôi.

 

Tôi nghiêng người, áp sát tai hắn, trong hơi thở run rẩy vì đau của hắn, tôi lạnh nhạt cất lời: “Đau không? Khi anh nhốt Ôn Đình trong căn phòng tối đó, chắc anh không nghĩ người ta cũng biết đau, đúng không?”

 

Hắn ngẩng đầu lên, lại hiếm khi lộ ra vẻ bình tĩnh và lạnh nhạt.

 

Tôi nghe hắn thì thầm một câu: “Quả nhiên là vì Ôn Đình sao.”

 

Có vẻ như hắn không cần câu trả lời, còn tôi thì vốn dĩ chẳng định đáp lại.

 

Tôi mở cửa xe, nhìn về phía quảng trường nơi đàn bồ câu trắng đồng loạt bay lên, cả không gian tràn ngập vẻ thanh bình.

 

Liếc hắn qua cửa kính xe – vẻ mặt điển trai ấy, tôi chỉ nhìn đúng một lần, rồi quay người rời đi. 

 

… 

 

Thẩm Đường Hoa tạm coi như biết điều, biết tôi không muốn nhìn thấy hắn nên mấy ngày nay cũng không dám đến gần.

 

Nhưng chuyện buổi trình diễn thời trang đã gần kề, chính hắn cũng đang bận đến quay cuồng, dĩ nhiên không có hơi sức đâu mà để ý đến tôi.

 

Tối trước ngày diễn ra show, tôi và Ôn Đình nằm trên cùng một chiếc giường. 

 

Cô ấy trừng mắt nhìn trần nhà lộng lẫy của khách sạn, ánh mắt có phần trống rỗng, không biết đang nghĩ gì.

 

Tôi cảm nhận được cô ấy có vẻ căng thẳng, liền hỏi: “Sao thế? Lo cho ngày mai à?”

 

Ôn Đình im lặng một lúc, rồi cuối cùng cũng dời mắt nhìn về phía tôi, nhìn thật lâu mới nở một nụ cười nhẹ như trút được gánh nặng.

 

“Khải Lam, cô biết không, dạo này tôi cứ mơ mãi một giấc mơ.”

 

Tôi sững người một chút rồi mới hỏi: “Mơ gì cơ?”

 

Không hiểu sao, chỉ từ ánh mắt của cô ấy thôi, tôi lờ mờ cảm thấy giấc mơ đó có liên quan đến mình.

 

Bởi vì ánh mắt ấy quá đỗi nặng nề, nặng đến mức khiến tôi thấy khó thở.

 

“Tôi mơ thấy… mình sẽ yêu Thẩm Đường Hoa. Sẽ dốc hết tâm huyết, dâng trọn cho người ta, trở thành một cái bóng bên cạnh hắn.” 

 

Cô ấy thở dài, ánh mắt có phần hoang mang nhìn tôi: “Nếu không phải vì cô đột nhiên xuất hiện… có lẽ tôi và Thẩm Đường Hoa thực sự đã thành như vậy.”

 

Tôi không biết nên đáp lại thế nào, cũng không biết lời nào mới là thích hợp.

 

Chỉ nghe cô ấy cười khổ: “Tôi thực sự không thể tưởng tượng nổi… làm sao mình có thể yêu một kẻ đã hủy hoại cả gia đình mình. Nhưng… logic trong giấc mơ lại rất hoàn chỉnh, tôi hoàn toàn…”

 

Hoàn toàn bất lực.

 

May mà… bây giờ, tất cả đều có thể làm lại từ đầu.

 

Cô ấy không còn là con rối bị sắp đặt sẵn trong kịch bản nữa, mà là một con người thật sự — có máu, có thịt, có trái tim.

 

Hết Chương 16:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page