Chương 1:
25/03/2025
Chương 2:
25/03/2025
Chương 3:
25/03/2025
Chương 4:
27/03/2025
Chương 5:
27/03/2025
Chương 6:
27/03/2025
Chương 7:
27/03/2025
Chương 8:
27/03/2025
Chương 9:
27/03/2025
Chương 10:
29/03/2025
Chương 12:
29/03/2025
Chương 11:
29/03/2025
Chương 13:
29/03/2025
Chương 14:
29/03/2025
Chương 15:
29/03/2025
Chương 16:
01/04/2025
Chương 17:
01/04/2025
Chương 18:
01/04/2025
Chương 19:
01/04/2025
Chương 20:
01/04/2025
Chương 21:
01/04/2025
Chương 22:
03/04/2025
Chương 23:
03/04/2025
Nếu tôi đoán không sai, thiết kế của nhà họ Thẩm chắc chắn sẽ y hệt bản của tôi.
Đến lúc ấy, dưới ánh mắt của bao người, Thẩm Đường Hoa chắc chắn sẽ không còn đường lui.
Tất nhiên, đó chỉ là một “màn chào sân” nho nhỏ tôi tặng cho hắn.
Món quà lớn hơn, vẫn còn ở phía sau cơ.
Sau khi lên máy bay, Ôn Đình nghe nói Thẩm Đường Hoa cũng sẽ đến, sắc mặt lập tức có phần hoảng hốt.
Cãi nhau thì cô ấy giỏi, nhưng nếu thực sự đụng mặt ở nước ngoài, chưa biết chừng Thẩm Đường Hoa phát điên lên rồi làm chuyện gì đó thiếu suy nghĩ.
Dù sao hắn cũng từng nhốt cô ấy trong phòng tối mấy ngày liền.
“Cô Khải Lam, hay là tôi không đi nữa nhé?”
Tôi trấn an: “Không sao đâu, Thẩm Đường Hoa là cái thá gì. Có tôi ở đây, hắn không dám làm gì cô đâu.”
Ôn Đình thở phào nhẹ nhõm, lo lắng nhìn tôi: “Cô Khải Lam, cô đúng là người tốt thật. Thẩm Đường Hoa… chẳng xứng với cô chút nào.”
Thẩm Đường Hoa tất nhiên là không xứng.
Đời này tôi sống lại là để làm nữ vương, không phải để làm bạn gái của “đại ca”, mà là làm đại ca.
“Tất nhiên rồi, Thẩm Đường Hoa đẹp trai thì cũng chỉ trong cái xó nhà hắn thôi.” Tôi bĩu môi.
“Lần này ra nước ngoài phải ngắm trai Tây cho đã mắt. Cô thích anh nào, tôi giới thiệu anh đó. Mỗi ngày đổi một người, xem như giải khuây!”
Ban đầu tôi chỉ nói cho vui mồm thôi, không ngờ lời vừa dứt, bên cạnh liền vang lên một giọng nói khiến cả sống lưng lạnh toát.
“Tôi không biết, thì ra vị hôn thê của tôi lại có sở thích thế này.”
Người đàn ông ngồi ghế bên từ từ tháo mũ nỉ, lộ ra gương mặt điển trai, thanh nhã.
Ánh mắt u ám, vẻ mặt thì lạnh như băng, giọng nói mang theo một chút tàn nhẫn khó nhận ra.
Tôi và Ôn Đình nhìn nhau, thật sự thấy được nỗi sợ hãi trong mắt đối phương.
Trời má ơi!!! Nói xấu người ta mà bị bắt tại trận rồi!!!
Tôi cứng cổ chắn trước mặt Ôn Đình, giọng líu lưỡi: “Đùa thôi mà, anh tin à?”
Hắn khẽ cười lạnh, ánh mắt xuyên qua tôi, dừng lại trên người Ôn Đình.
Nhưng cuối cùng, hắn quay đầu đi, chẳng thèm nhìn tôi cũng chẳng nhìn Ôn Đình nữa.
Tôi thấy hai tay hắn đan lại với nhau, hai ngón tay cái cứ xoay vòng.
Với Thẩm Đường Hoa, động tác này có nghĩa là… hắn đang nghĩ chuyện xấu.
Tim tôi trầm hẳn xuống.
Tôi nghi hắn vẫn còn để bụng chuyện hôm đó.
Dù tôi với Ôn Đình gài hắn cũng chẳng hay ho gì cho cam — nhưng tiền đề là Thẩm Đường Hoa phải là một người ra gì trước đã.
Hắn không nói gì, tôi với Ôn Đình tất nhiên cũng chẳng ngu mà tự mình dâng lên gây chuyện.
Không khí trên máy bay im lặng đến mức khiến người ta khó hiểu.
Biết thế tôi đã chẳng ham vui mua vé hạng phổ thông.
Mà quan trọng là… Thẩm Đường Hoa – một tổng tài bá đạo – cũng biết tiết kiệm đến thế à?
Xuống máy bay rồi, cuối cùng vẫn là Thẩm Đường Hoa không nhịn được trước, chủ động nói với tôi: “Về cùng với tôi.”
Còn chưa kịp từ chối, Thẩm Đường Hoa đã kéo tôi vào ghế phụ lái, hoàn toàn không cho tôi cơ hội phản ứng, rồi khóa cửa xe luôn.
Giọng hắn mang chút cáu bẳn: “Em rốt cuộc đang muốn làm gì vậy? Khải Lam, tôi thấy dạo này em lạnh nhạt với tôi lắm.”
Tôi nhìn đôi mày đang nhíu lại của hắn, trong lòng chỉ thấy buồn cười.
Xem đi, nếu không phải sống lại một lần, e là cả đời cũng không bao giờ thấy được cái vẻ mặt này của Thẩm Đường Hoa.
Nhìn cũng giống như đang… si tình tha thiết với tôi lắm ấy.
Thấy tôi im lặng, hắn càng nhíu mày chặt hơn: “Tôi với Ôn Đình thật sự không có gì. Em không cần phải thăm dò tôi thông qua cô ta. Em muốn biết gì, có thể hỏi thẳng tôi.”
Tôi nghiêng người đến gần, mùi nước hoa nam nhẹ nhàng trên người hắn lướt qua chóp mũi.
Mùi hương này từng hằn sâu vào linh hồn tôi, đã có thời gian trở thành mùi tôi ghét nhất trên đời.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ nhìn hắn, nở nụ cười như thường lệ.
You cannot copy content of this page
Bình luận