Chương 1:
25/03/2025
Chương 2:
25/03/2025
Chương 3:
25/03/2025
Chương 4:
27/03/2025
Chương 5:
27/03/2025
Chương 6:
27/03/2025
Chương 7:
27/03/2025
Chương 8:
27/03/2025
Chương 9:
27/03/2025
Chương 10:
29/03/2025
Chương 12:
29/03/2025
Chương 11:
29/03/2025
Chương 13:
29/03/2025
Chương 14:
29/03/2025
Chương 15:
29/03/2025
Chương 16:
01/04/2025
Chương 17:
01/04/2025
Chương 18:
01/04/2025
Chương 19:
01/04/2025
Chương 20:
01/04/2025
Chương 21:
01/04/2025
Chương 22:
03/04/2025
Chương 23:
03/04/2025
Giọng điệu trở nên sâu xa, khiến tôi cảm thấy có chút nguy hiểm.
Tôi thấy hắn cười: “Khải Lam, em là vị hôn thê của anh mà.”
Tôi cũng cười theo: “Đúng vậy đó, Thẩm Đường Hoa.”
Có vẻ như lần đầu tiên, Thẩm Đường Hoa mới ý thức được rằng tôi và hắn… thực chất là đang ở vị thế bình đẳng của một cặp vợ chồng sắp cưới.
Chứ không phải là tôi đơn phương chạy theo hắn, làm nền cho mối tình của hắn như một món đồ trang trí.
Đáng tiếc thay, đến khi hắn hiểu ra điều đó, giữa chúng tôi đã bị ngăn cách bởi một bức tường dày đặc, nực cười và đáng thương.
Thẩm Đường Hoa tuy không đoán được tôi đang nghĩ gì, nhưng hắn biết rất rõ tôi là người thừa kế của Tập đoàn Khải Bình.
Nếu tôi không còn yêu hắn nữa, chắc chắn sẽ hủy bỏ hôn ước với nhà họ Thẩm.
Mà nếu thế thật, giấc mộng độc chiếm ngành thời trang của nhà họ Thẩm sẽ tan thành mây khói.
Tôi phải yêu hắn – đó là điều tôi đọc được trong mắt hắn.
Tôi nhìn thấy sắc mặt Thẩm Đường Hoa khẽ biến, rồi hắn lấy lại vẻ nho nhã thường thấy, mỉm cười nói với tôi: “Vậy tối nay cùng ăn tối nhé, vị hôn thê.”
Tôi vốn định từ chối, bởi chỉ cần nhìn cái mặt hắn thôi là đã thấy ngán tận cổ.
Nghĩ vậy, tôi liền đáp: “Khỏi cần, tối nay tôi đi xem phim với Ôn Đình rồi.”
Không ngờ, câu này vừa buông ra, sắc mặt Thẩm Đường Hoa lập tức tối sầm lại.
“Không lẽ…” Hắn còn chưa nói hết câu, đã tự phủ định ngay.
Dù sao thì tôi đã đeo bám hắn suốt bao nhiêu năm, làm sao vì chuyện của Ôn Đình mà bỗng nhiên “quay xe”?
Hắn nhíu mày, nghiêm túc nói: “Hai người không phải đang muốn giở trò với tôi đấy chứ?”
Xem ra trực giác đàn ông đôi khi cũng khá chuẩn.
Dĩ nhiên tôi không thể nói thật với hắn, qua loa đáp: “Anh nghĩ nhiều quá rồi, ai có rảnh mà bày trò với anh chứ.”
Thẩm Đường Hoa im lặng một lúc, rồi nói: “Vậy tối nay tôi cũng đi.”
“Hả?”
Ngọn gió quái quỷ nào thổi anh đến vậy?
Tôi không nhịn được mà trợn mắt: “Anh đi làm gì?”
“Xách túi cho em.” Hắn lạnh giọng đáp: “Không được à?”
Tôi rất muốn nói “không được”, nhưng ánh mắt hắn lúc này… thật sự hơi nguy hiểm.
Dù lần này sống lại để làm đại nữ chính, nhưng gặp phải khí tràng áp chế đến từ nam chính, tôi cũng hơi rén.
Nhưng cái khiến tôi căng thẳng hơn là không khí quái lạ của buổi xem phim tối đó.
…
Trước rạp chiếu phim.
Tôi, một nữ phụ yếu đuối đáng thương đứng giữa hai nhân vật chính lớn, quả thực có chút… run rẩy.
Ôn Đình đã được tôi thông báo trước rằng Thẩm Đường Hoa cũng sẽ tới.
Vừa thấy hắn, cô ấy đã mỉa mai luôn: “Tôi không ngờ tổng giám đốc Thẩm lại rảnh rỗi đi xem phim với bạn gái đấy.”
Thẩm Đường Hoa từng nếm qua sự sắc sảo trong lời nói của Ôn Đình, và hắn cũng từng nghĩ tới việc nhổ sạch mấy chiếc răng sắc của cô ấy đi.
Nhưng giờ đây, chuyện “một đời một kiếp” với Ôn Đình không còn quan trọng nữa, quan trọng là cây ATM biết đi như tôi sắp xách vali biến mất.
Thế nên hắn hừ lạnh một tiếng: “Không giống ai kia, tôi đi xem phim với vị hôn thê của mình, vậy mà cũng bị nhét vào làm kỳ đà cản mũi.”
Thành thật mà nói, tôi cảm thấy câu này đang đá xéo tôi.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy mình đứng giữa họ thật thừa thãi—
Trong đầu lập tức vang lên điệp khúc: “Tôi không nên ở trong xe, tôi nên nằm dưới gầm xe.”
Ôn Đình dùng một ánh mắt sắc bén: “Haha, tổng giám đốc Thẩm nói vậy mà không sợ trẹo lưỡi sao?”
Thấy hai người sắp cãi nhau to, tôi vội vàng chen lời: “Thôi nào, phim sắp chiếu rồi.”
Không phải vì tôi muốn làm người hòa giải, mà vì… ngoại hình của chúng tôi quá nổi bật, đến mức người qua đường đã đứng xung quanh chụp ảnh rồi.
Vào trong rạp rồi, tôi càng hối hận vì đã dắt theo hai người này.
Trong lòng toàn là những câu chửi thề đang lượn vòng (đơn phương nhắm vào Thẩm Đường Hoa), mấy lần định bật ra mà phải cố nuốt xuống.
You cannot copy content of this page
Bình luận