Xuyên Sách, Tôi Đá Bay Tổng Tài Bá Đạo 

Chương 12:

Chương trước

Chương sau

“Con bị khùng à? Xuống tiền trả nợ cho tình nhân của Thẩm Đường Hoa? Máu nóng đâu? Khí phách đâu? Mau xử đẹp cô ta đi!”

 

Dù tôi đã sống với ông ấy sáu – bảy năm ở kiếp trước, nghe giọng gắt gỏng như ăn thuốc nổ này vẫn thấy hơi choáng.

 

Để tránh bố nổi trận lôi đình thật, tôi vội vàng giải thích sơ qua đầu đuôi câu chuyện.

 

Khi nhắc đến khả năng Thẩm Đường Hoa mạo danh thiết kế của phu nhân Châu Hoa, bố tôi lập tức im lặng.

 

Ở đầu dây bên kia, giọng ông ấy trầm hẳn xuống: “Chuyện này con cứ làm tới đi, nếu là thật, bố sẽ không tha cho nhà họ Thẩm.”

 

Chà, đúng là kiểu nuôi con hai mặt điển hình.

 

Thay đổi sắc mặt nhanh đến mức ngay cả một nữ phụ dày dạn kinh nghiệm như tôi cũng phải thấy xấu hổ.

 

Tôi dịu giọng đáp vâng, nhân tiện lúc nói chuyện vui vẻ bèn buột miệng hỏi một câu: “Bố ơi, con xin hoàn lại khoản tiền kia có được không?”

 

“Không được.”

 

Giọng bố tôi dứt khoát đến mức chưa để tôi kịp phản ứng, ông ấy đã cúp máy.

 

“……”

 

Ban đầu Thẩm Đường Hoa tưởng tôi nói “xóa nợ” chỉ là hành động bốc đồng, đến khi hắn thấy khoản tiền tôi thật sự đã chuyển đi, lập tức lái xe đến tận trước công ty tôi.

 

Hắn như thể lần đầu nhận ra tôi là ai, nhưng trong đầu lại tự động ghép nối hành vi của tôi thành chuỗi hợp lý.

 

“Em đang ghen đúng không? Anh với Ôn Đình thật sự không có gì đâu.”

 

Hắn căn bản không biết rằng tôi với Ôn Đình đã lột trần hết cả cái đáy quần bí mật của hắn rồi.

 

Tôi chỉ im lặng nhìn hắn diễn trò.

 

Có lẽ vẻ thản nhiên của tôi đã khiến hắn hơi hoảng, mơ hồ cảm thấy tôi gần đây có gì đó là lạ. 

 

“Khải Lam, không lẽ em thay đổi xu hướng giới tính rồi? Thích phụ nữ rồi hả?”

 

“……”

 

Thấy biểu cảm tôi hơi méo mó, hắn tưởng đã đoán trúng tim đen, lập tức bước nhanh tới trước mặt tôi.

 

“Em bị bệnh à?”

 

Tôi nghĩ thầm, cả nhà anh mới có bệnh thì có!

 

Tự mình tâm đen bất chính, lại còn muốn suy bụng ta ra bụng người, nghi ngờ chị đây – một “quân tử vĩ đại”.

 

Tôi ngả người ra sau, ung dung nhìn hắn: “Sao? Chính anh là người phản bội trước, giờ lại muốn đội mũ lên đầu tôi à?”

 

Hắn không hiểu nổi vì sao tôi có thể thản nhiên thốt ra hai chữ “phản bội”, càng không hiểu sao tôi có thể bình tĩnh ngồi đây, gương mặt không chút cảm xúc.

 

Nghĩ tới nghĩ lui, hắn lại rút ra một kết luận mới: “Có phải em đã thay lòng đổi dạ rồi không?”

 

Tôi chăm chú nhìn gương mặt điển trai sáng sủa của hắn, như thể muốn xuyên qua lớp vỏ hào nhoáng ấy để nhìn thấy lớp bùn nhơ giấu bên trong.

 

Đáng tiếc là, cái gọi là “ẩn sâu” thì vẫn là ẩn sâu, tôi chẳng thấy được gì cả.

 

Nhưng khi ánh mắt lạnh nhạt của tôi lướt qua gương mặt Thẩm Đường Hoa, tôi biết — hắn chắc chắn đã nhận ra, tôi… sẽ không bao giờ còn yêu hắn nữa.

 

Quả nhiên, sắc mặt hắn hơi thay đổi, như không thể hiểu nổi vì sao người phụ nữ vừa mới đây còn bám lấy mình, hôm nay lại dùng ánh mắt hờ hững như thế để nhìn mình.

 

Nhưng Thẩm Đường Hoa cũng nhớ rất rõ, đã lâu rồi tôi không chủ động quấn lấy hắn, rủ hắn cùng tham gia các buổi tiệc hay dạo chơi nữa.

 

Tôi đã dành nhiều thời gian và tâm sức hơn vào việc tiếp xúc với Ôn Đình.

 

Vì thế giọng điệu Thẩm Đường Hoa trầm xuống: “Em và Ôn Đình rốt cuộc là quan hệ gì?”

 

Buồn cười thật, câu này chẳng phải nên là tôi hỏi hắn mới đúng sao?

 

Tôi thấy đầu óc gã đàn ông này đúng là có vấn đề, nhưng hiện tại chưa muốn trở mặt hoàn toàn với hắn. 

 

Dù sao chưa có chứng cứ xác thực, tôi vẫn thích nhìn con mồi tỏ ra bình thản trước khi sụp đổ.

 

Tôi dùng một câu khiến hắn nghẹn lời: “Thẩm Đường Hoa, trước khi anh đưa Ôn Đình về biệt thự, đã từng nghĩ đến mối quan hệ giữa tôi và anh là gì chưa?”

 

Mối quan hệ gì?

 

Tôi thấy trong mắt hắn thoáng qua một tia mơ hồ, rồi lại là vẻ chán ghét, cuối cùng dừng lại nơi tôi – người đang thản nhiên đối mặt với hắn, lại thành một loại nghi hoặc.

 

Hết Chương 12:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page