Vị “Thần” Bị Phản Bội

Chương 9: Như là lễ tang vậy

Chương trước

Chương sau

 

Vì vậy cọc gỗ trở thành đồ trang trí, tính ra đã ba năm một ngày không dùng đến rồi.

 

Cọc gỗ có chiều cao rất đặc biệt, đặt máy phát số lên trên, ai muốn đọc hướng dẫn sử dụng hoặc lấy số đều phải cúi xuống hoặc khom lưng, trông như đang cúi chào.

 

Ban đầu tôi thấy rất thú vị, vui vẻ nhìn hai người cúi chào, rồi đột nhiên nhận ra:

 

– Ôi trời, trông như tôi đang tổ chức tang lễ và họ đến đặt hoa chia tay vậy?

 

Phì phì phì, dù thế giới có bị hủy diệt thì tôi cũng không chết thật.

 

Tôi sẽ tham gia lễ tang tập thể của họ mới đúng.

 

Này, nghĩ kỹ thì, cũng có thể có điều này.

 

Khi vũ trụ hủy diệt, tôi sẽ xem tổ chức một lễ tang như thế nào để không chỉ mang tính hình thức mà còn đầy không khí vui mừng điên cuồng.

 

Mèo đen đặt máy phát số xuống rồi đi, không ai dám ngăn cản nó – thế giới sắp hủy diệt, ai có thời gian đi quản một con mèo nhỏ trông có vẻ có vấn đề?

 

Vệ binh của hoàng đế là người đầu tiên tiến đến kiểm tra máy phát số, nhưng dù hắn được gọi là người mạnh nhất đế quốc, mà cũng không dám chạm tay vào, chỉ đọc to các quy tắc mà tôi viết nhăng cuội trên đó cho hoàng đế nghe.

 

Hắn nói:

 

– Đi lấy số đi, không thể xông vào được.

 

Bộ trưởng tài chính hỏi”

 

– Lỡ số là bội của 5 thì sao?

 

Mọi người đều im lặng.

 

Phía Liên bang có người nói:

 

– Hãy để tử tù đi, dù sao chúng cũng không đáng sống.

 

Hoàng đế nói:

 

– có lẽ cô ta chỉ đùa thôi.

 

Bạn trai cũ của cô nói:

 

– Nhìn những gì cô ta đã làm với Tiểu Nghệ, thì cô ta không còn là người chúng ta biết nữa đâu.

 

– Dừng lại.

 

Tôi đau đầu ra hiệu dừng lại.

 

– Ngươi đang làm gì vậy?

 

– Phát sóng trực tiếp.

 

Mèo đen ngồi trên bậu cửa sổ, đuôi lắc lư.

 

– Vì cô trông có vẻ rất chán – có người đã đi lấy số, hoàng đế không để ai cản mình, mà lên lấy số đầu tiên.

 

Tôi không ngạc nhiên, quy tắc nói rõ, chỉ cần không phải bội số của 5, nhiều nhất chỉ bị từ chối, không có nguy hiểm đến tính mạng.

 

Với nguyên tắc sống của hoàng đế, chắc chắn hắn sẽ chọn đi đầu để thể hiện dũng khí của mình.

 

Mọi người đều thở phào.

 

Mèo đen bình thản miêu tả.

 

– Số hai là thầy giáo cũ của cô, số ba là đồng đội cũ của cô, số bốn là bạn trai cũ của cô. Được rồi, bây giờ không ai động đậy nữa.

 

Tôi vừa chờ đợi vừa nghiên cứu mô-đun ngôn ngữ mới ở trên bàn, nhưng đã lâu mà không có tiếng động nào, tôi có chút không kiên nhẫn:

 

– Sau đó thì sao?

 

– Không ai di chuyển.

 

Mèo đen vô tội nói.

 

– Họ đang giao tiếp bằng mắt, tôi sẽ đọc suy nghĩ của họ.

 

Đừng, tôi lập tức ngăn nó.

 

– Ta còn phải ăn cơm.

 

Tôi hoàn toàn không muốn biết họ đang nghĩ gì, dù sao cũng là “tôi không thể chết”, “làm sao để tránh nguy hiểm này mà không ảnh hưởng đến hình ảnh của mình”? hay gì đó tương tự.

 

Cũng có thể là lúc này tất cả mọi người vẫn nghĩ đến chuyện đấu đá nội bộ dù sắp chết hết.

 

Dù sao, tranh đấu với người là niềm vui vô tận mà.

 

Tôi đột nhiên nghĩ ra:

 

– Ngươi nói xem, nếu ta bảo họ bỏ phiếu chọn ra một trăm người có lỗi với ta nhất, rồi xử tử ngay tại chỗ, thì ta sẽ xem xét yêu cầu của họ, liệu họ có cắn xé nhau không nhỉ?

 

Mèo đen suy đoán:

 

– Có thể sẽ châm ngòi cho chiến tranh giữa Đế quốc và Liên bang trước làn sóng thứ năm.

 

Tôi tưởng tượng trong đầu, cảm thấy khá thú vị.

 

Biết vậy tôi đã viết quy tắc này lên máy phát số rồi.

 

Vì không ai muốn lấy số năm, không ai muốn chết trước mặt người khác nên tôi chọn đi ngủ trưa.

 

Khi tôi tỉnh dậy, mèo đen nói:

 

– Họ đánh nhau rồi.

 

Tôi lơ mơ:

 

– Cái gì?

 

Mèo đen:

 

– Đế quốc và Liên bang đánh nhau để giành quyền độc quyền sử dụng máy phát số.

 

Tôi từ từ đánh một dấu hỏi, đúng là mỗi ngày thức dậy đều có thêm những chuyện ngu ngốc mới:

 

– Độc quyền thế nào?

 

– Đế quốc cho rằng ba năm trước bị Liên bang xúi giục và đe dọa nên mới đồng ý trục xuất cô, trách nhiệm lớn hơn thuộc về Liên bang, nên Liên bang không có quyền lấy số.

 

Mèo đen dựng tai về phía cửa sổ.

 

– Liên bang thì nói rằng cô là công dân Đế quốc, Liên bang không có quyền trục xuất công dân Đế quốc khỏi lãnh thổ Đế quốc, người khởi xướng là Đế quốc.

 

Tôi vươn vai một cái:

 

– Elijah, cho ta một ly cà phê.

 

Elijah vui vẻ kêu “meo meo” nhận lệnh, đây là việc nó làm tốt nhất.

 

Dù sao, khi còn là trí tuệ nhân tạo, nó thường tự pha cà phê ảo cho mình.

 

– Bây giờ Đế quốc đã phái quân bao vây máy phát số, không cho Liên bang tiếp cận.

 

Mèo đen tiếp tục nói:

 

– Hai bên đã đánh nhau hai lần, cô không thấy hiệu ứng đặc biệt của họ khi ném kỹ năng vào nhau đâu.

 

– Ta mới là bậc thầy CGI nhé.

 

Tôi không chịu thua.

 

– Kỹ năng của ta còn đẹp mắt hơn họ nhiều, ngay cả ngươi cũng không địch lại được kỹ năng của ta.

 

Mèo đen: …

 

Mèo đen:

 

– Đúng rồi, cựu hoàng đế của đế quốc cũng đến rồi.

 

Tôi cố nhớ lại vị cựu hoàng đế này, dù sao cũng không thể nhớ được tên, chỉ nhớ ông ta tầm tuổi trung niên, béo phì, hơi hói và là người chủ trương trục xuất tôi ba năm trước.

 

Chính ông ta là người hỏi tôi ba câu hỏi cuối cùng.

 

– Khi ngươi lấy đi tình cảm của ta, thật sự không lấy đi cả trí nhớ sao?

 

Tôi không thể hiểu nổi.

Hết Chương 9: Như là lễ tang vậy.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page