Chương 1: Ngươi đến xin ta cứu các ngươi sao?
11/06/2024
Chương 2: Đợt tấn công thứ năm
29/06/2024
Chương 20: Thần Tử đến tìm
29/06/2024
Chương 19: Bút ký của hoàng đế cuối cùng
29/06/2024
Chương 18: Ngài chính là thần
29/06/2024
Chương 17: Sao thế giới mới mà đã có đạo?
29/06/2024
Chương 16: Món quà cám ơn của đứa trẻ
29/06/2024
Chương 15: Đi trộm trứng khủng long
29/06/2024
Chương 14: Khởi đầu hoàn toàn mới
29/06/2024
Chương 13: Mèo đực hay mèo cái?
29/06/2024
Chương 12: Cựu hoàng đế bị trói
29/06/2024
Chương 11: Lấy chứ không phải trộm
29/06/2024
Chương 10: Cựu hoàng đế đến làm gì?
29/06/2024
Chương 9: Như là lễ tang vậy
29/06/2024
Chương 8: Đó là lỗi của thế giới này
29/06/2024
Chương 7: Trải nghiệm chết đi sống lại
29/06/2024
Chương 6: Máy gọi số
29/06/2024
Chương 5: Tôi cũng có khả năng giết anh
29/06/2024
Chương 4: Không ai yêu cầu cô đi chết, là cô tự nguyện mà.
29/06/2024
Chương 3: Con mèo đen
29/06/2024
Chương 21: Quả bóng biến mất
29/06/2024
Tôi nhẹ nhàng búng ngón tay.
Con mèo đen dựng tai lên.
Tiểu Nghệ trợn to mắt, nét mặt cô ta ngay lập tức méo mó, sắc mặt trắng bệch như người chết và ngã xuống.
Tôi ném mẹ con cô ta về doanh trại đế quốc, tiện thể trả lại hộp cơm hôm qua – nhắm thẳng vào sau gáy bạn trai cũ của tôi.
Khi tôi đóng cửa, mèo đen lên tiếng:
– Cô cho cô ta thấy gì vậy?
– Những ký ức chết đi sống lại của tôi.
Tôi trả lời như một chuyện đương nhiên.
Tất cả mọi người đều nghĩ rằng tôi là người được chọn có thể vượt qua mọi thử thách, không thể nào.
Giống như chơi trò chơi, các cấp độ sau sẽ ngày càng khó hơn, tôi may mắn là có thể sống lại sau khi chết để tiếp tục chiến đấu.
Một kỹ năng rất hữu ích, nhưng cũng rất lãng phí… chính xác hơn là lãng phí chính tôi.
Cuối cùng, tôi đã chết mười ba lần mới giải cứu được thế giới.
Thật lòng mà nói, cho đến khi bị trục xuất, tôi vẫn nghĩ rằng những cái chết đó là xứng đáng.
Cái đuôi của con mèo đen đang lắc lư bỗng như dừng lại giữa không trung:
– … Có thể chết người đó.
Tôi rất tự tin:
– Không, tôi không giết người.
Đây là một nguyên tắc đạo đức cơ bản khó mà xóa bỏ từ thế giới cũ.
Nếu không có ký ức trước đây, có lẽ ba năm trước tôi đã chọn giết chóc để mở đường máu.
– Được thôi, nhưng cô có quên gì không?
Mèo đen hỏi.
– …
Tôi từ từ quay đầu nhìn vào nhà bếp bắt đầu bốc khói đen, nhẹ nhàng hỏi:
– Cô Tiểu Nghệ hôm nay có mang đồ ăn đến không?
– Cô đang làm gì vậy?
Mèo đen hỏi.
– Nhìn là biết mà?
Tôi hỏi lại, vì công việc trước mắt rất cần tôi phải tập trung.
Mèo đen đi vòng quanh tôi và cỗ máy trước mặt, rồi đoan trang ngồi xuống:
– Kiến thức về máy móc và năng lực thực hành của cô không đủ để tôi có thể nhìn và hiểu nó là gì.
Tôi khó tin gõ vào cỗ máy:
– Nhìn không ra sao? Đây là máy phát số thứ tự!
Mèo đen: …
Mèo đen:
– Rõ ràng, tôi đã nhìn nhầm. Vậy, cô định gặp từng người bên ngoài sao?
– Tất nhiên là không. Tôi đã dùng một ngọn lửa nhỏ đốt cháy hai dây bên trong rồi.
Mèo đen chứng kiến toàn bộ quá trình:
– Có lẽ tôi thực sự không hiểu nhiều về lắp ráp máy móc.
Tôi đóng nắp máy phát số thứ tự, suy nghĩ một lúc, rồi viết lên đó ba chữ Máy Phát Số.
Có lẽ, có thể, trông nó hơi khó nhận ra chức năng cụ thể.
Lắp ráp cái máy phát số thứ tự này rất đơn giản, nhưng khó khăn là ngăn người khác sửa chữa nó.
Dù không có nhiều người có khả năng giải cứu thế giới, nhưng những người biết sửa chữa đồ điện gia dụng lại quá nhiều!
Lắp ráp mười phút, khắc trận pháp mất hai giờ.
Tôi dùng dị năng của mình để thêm gần như mọi chức năng phòng thủ mà mình có thẻ nghĩ ra vào máy phát số, đảm bảo rằng khi đặt nó ở cửa nhà, thì không ai có thể phá hủy nó bằng bất kỳ cách nào.
Nói cách khác, dù bây giờ có ném ba nghìn quả bom cao cấp vào khu vực không người này thì ngôi nhà của tôi và cái máy phát số này cũng sẽ bình an vô sự.
Dù trông có vẻ là một ngôi nhà ẩn cư đơn sơ, hoang vắng, nhưng làm sao nó thực sự vô hại như vẻ ngoài được?
Hãy hỏi đội đặc nhiệm hoàng gia đã cố gắng đột nhập vào nhà tôi tối qua và sử dụng dị năng tinh thần trên tôi xem, họ chắc chắn sẽ có nhiều điều để nói lắm.
Mèo đen nằm bên cạnh tôi hai tiếng không nói gì, cho đến khi tôi cuối cùng dừng tay mới lên tiếng.
– Đây gần như có thể được coi là một vũ khí cấp hành tinh rồi.
Nó nhận xét.
– Ngươi nghĩ sao?
Tôi nói.
– Tôi đã dành hai giờ cho nó đấy. Còn tôi chỉ cần hai giờ để một mình ngăn chặn một hành tinh nổ tung thôi.
Mèo đen nói:
– Nó là một báu vật vô giá.
– Cảm ơn.
– Vậy cô có nghĩ rằng nó có thể bị trộm mất không? mèo đen hỏi.
… Tôi suy nghĩ vài giây, cảm thấy rất hợp lý.
– Quả nhiên ta không hiểu về thế giới này bằng người. Không hổ danh là thế giới của ngươi.
Mèo đen vẫy đuôi, không bình luận gì về lời tôi nói.
Ban đầu tôi nghĩ sẽ cố định máy phát số vào không khí, để không ai có thể lấy đi.
Nhưng nghĩ về niềm vui hôm qua, tôi nghĩ ra một giải pháp mới.
Tôi đập đập vào máy phát số, thêm một bảng chỉ dẫn.
Mèo đen đọc xong, cảm nhận là:
– Cô đang chơi đùa với họ, điều thứ hai và thứ ba sẽ không xảy ra.
– Không được sao?
Tôi khoanh tay trước ngực, nhíu mày.
– Trước đây bọn họ cũng đã đặt tôi vào những tình huống tương tự mà.
Họ nói cần phải hy sinh mười vạn binh sĩ để lấp hố đen, nên tôi từ chối quân đội và tiến vào hố đen một mình.
Ba năm trước, không có lấy một phần mười nghìn người dám đứng ra nói “tôi phản đối” một cách đàng hoàng.
Chỉ có những lời ngập ngừng như “không tốt đâu? Chắc chắn còn có cách tốt hơn, Thế này thì không công bằng với cô”, thậm chí mở miệng nói cũng có vẻ khó khăn.
You cannot copy content of this page
Bình luận