Chương 1: Ngươi đến xin ta cứu các ngươi sao?
11/06/2024
Chương 2: Đợt tấn công thứ năm
29/06/2024
Chương 20: Thần Tử đến tìm
29/06/2024
Chương 19: Bút ký của hoàng đế cuối cùng
29/06/2024
Chương 18: Ngài chính là thần
29/06/2024
Chương 17: Sao thế giới mới mà đã có đạo?
29/06/2024
Chương 16: Món quà cám ơn của đứa trẻ
29/06/2024
Chương 15: Đi trộm trứng khủng long
29/06/2024
Chương 14: Khởi đầu hoàn toàn mới
29/06/2024
Chương 13: Mèo đực hay mèo cái?
29/06/2024
Chương 12: Cựu hoàng đế bị trói
29/06/2024
Chương 11: Lấy chứ không phải trộm
29/06/2024
Chương 10: Cựu hoàng đế đến làm gì?
29/06/2024
Chương 9: Như là lễ tang vậy
29/06/2024
Chương 8: Đó là lỗi của thế giới này
29/06/2024
Chương 7: Trải nghiệm chết đi sống lại
29/06/2024
Chương 6: Máy gọi số
29/06/2024
Chương 5: Tôi cũng có khả năng giết anh
29/06/2024
Chương 4: Không ai yêu cầu cô đi chết, là cô tự nguyện mà.
29/06/2024
Chương 3: Con mèo đen
29/06/2024
Chương 21: Quả bóng biến mất
29/06/2024
– Vậy tại sao lần nào cũng chỉ yêu cầu một mình tôi vào nơi nguy hiểm nhất?
– Cả vũ trụ là hậu phương của tôi, nên không thể cùng tôi ra chiến trường, hay vì mạng sống của mọi người đều quý giá, không thể lãng phí vào những việc có thể đẩy cho tôi giải quyết?
– Vì em có khả năng giải quyết nguy cơ.
Bạn trai cũ nhấn mạnh.
Tất nhiên là tôi có, nhưng điều đó cũng đi kèm với những cái giá mà người ngoài không biết.
Tôi nhìn chằm chằm vào bạn trai cũ một lúc lâu, rồi mỉm cười:
– Tôi cũng có khả năng giết anh.
Toàn thân bạn trai cũ căng cứng.
Hắn biết tôi hoàn toàn có thể làm điều đó… và rất dễ dàng.
– Và cả những người đang ở khu vực không người này, và nhiều người khác nữa.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ rằng chỉ còn chín ngày nữa là thế giới sẽ bị hủy diệt, và cảm thấy cả người nhẹ nhõm hơn hẳn.
– Nhưng hôm nay tôi sẽ không ra tay, dù sao thì các người cũng sẽ chết hết thôi.
Chắc chắn gương mặt tôi lại lộ ra nụ cười của kẻ phản diện, vì bạn trai cũ đã rời đi với vẻ mặt rất phức tạp.
Trước khi rời đi, hắn nói:
– Anh tin rằng em sẽ không ngồi yên nhìn mọi thứ sụp đổ, em không thể làm được điều đó.
Rồi hắn còn để lại bức ảnh trên tủ ngoài cửa.
Tôi suy nghĩ sâu sắc một lúc về những chuyện đã qua, không thể nhớ nổi, bèn hỏi con mèo đen vẫn im lặng giả vờ làm mèo thật:
– Tôi và hắn đã hẹn hò bao lâu nhỉ?
Mèo đen vẫy đuôi, bất lực rung râu một chút, rồi mới trả lời câu hỏi của tôi:
– Bốn tháng năm ngày.
Tôi thở phào nhẹ nhõm:
– Cũng không đến nỗi quá ngốc.
Mèo đen:
– Hắn là người đề nghị chia tay.
– … Mẹ kiếp!
Tôi lập tức tức giận, gọi tên con robot ngốc nghếch.
– Elijah, mang hộp cơm lại đây, không ăn thì phí!
– Meo~
Ngày thứ ba, một người phụ nữ xinh đẹp dẫn theo một đứa trẻ cũng xinh đẹp đến gõ cửa nhà tôi.
Tôi nhìn một lần, rồi nhìn lần thứ hai, vẫn không nhận ra cô ta là ai.
Nhưng điều đó không ngăn cản tôi thông minh đoán rằng đó chính là cô em gái Tiểu Nghệ mà bạn trai cũ đã nhắc đến hôm qua.
Mèo đen nói:
– Phụ nữ và trẻ em, trông có vẻ yếu ớt, nên dễ làm người ta mềm lòng nhất.
Tôi mặt dày ôm lấy mặt mình:
– Tôi cũng là phụ nữ mà.
– …
Mèo đen nói:
– Cô vui là được.
– Không.
Tôi buông tay xuống nói.
– Thực tế là tôi đã bắt đầu thấy chán rồi.
Mèo đen nói:
– Người bình thường vào lúc này chắc hẳn sẽ bắt đầu bị cắn rứt lương tâm.
Tôi xoa xoa ngực mình, không cảm thấy chút lương tâm nào.
– Không sao.
Tôi bình tĩnh pha chút đắc ý nói.
– Giờ tôi không phải là người bình thường nữa.
Mèo đen trầm ngâm một lát, rồi đồng ý:
– Cũng đúng. Vậy cô định không mở cửa à?
– Không.
Tôi nở nụ cười phản diện.
– Tôi có một ý tưởng rất thú vị.
Khi Elijah đi mở cửa, Tiểu Nghệ rõ ràng đã nghe được cái tên này từ miệng anh trai mình.
Cô ta mỉm cười cúi gập người chào con robot ngốc nghếch:
– Elijah, chào em, chị là Tiểu Nghệ.
Elijah lảo đảo kêu meo meo với cô ta, cảnh tượng trông thật ngốc nghếch.
Tiểu Nghệ vuốt đầu con robot nhỏ, rồi đứng thẳng người nhìn tôi, nụ cười dần tắt:
– Chị, lâu rồi không gặp.
Tôi lười biếng đáp lại, ánh mắt liếc nhìn đôi chân vẫn đứng ngoài ngưỡng cửa của cô ta.
Tôi vừa thiết lập một trường năng lượng trong nhà.
Đây là một trong những dị năng của tôi, có thể thiết lập quy tắc trong một phạm vi nhất định, tất cả những người trong phạm vi đó đều phải tuân theo quy tắc do tôi đặt ra, đây là một kỹ năng rất bug.
Nhưng lúc này kỹ năng bug bị tôi dùng để tìm thú vui.
Tôi đột nhiên nghĩ ra hai quy tắc mới cho ngôi nhà ẩn cư:
Vì trường năng lượng được thiết lập chỉ trong ngôi nhà ẩn cư, chỉ có vào nhà mới có hiệu lực, đứng ngoài ngưỡng cửa thì không.
– Em…
Tiểu Nghệ mím môi, ngập ngừng hỏi:
– Em có thể… vào trong không?
Tôi nhận ra rằng hành động lạnh lùng cấm bạn trai cũ bước vào nhà hôm qua đã được lan truyền ra ngoài rồi.
– Sao lại không được? Trước đây các người chưa từng nghe ý kiến của tôi mà.
Tôi buột miệng nói.
Ồ, vì quy tắc của trường năng lượng cũng áp dụng cho chính tôi.
Tiểu Nghệ mím môi, nói lời cảm ơn rất nhỏ, rồi dắt đứa trẻ trông rất ngoan bước vào nhà.
Đứa trẻ đó nhìn tôi với ánh mắt tò mò.
Tiểu Nghệ ngượng ngùng nói:
– Em đã kể cho nó nhiều chuyện về chị… Em không muốn nó hiểu lầm chị như những người khác.
Tôi cũng tò mò nhìn đứa trẻ:
– Con đã nghe được những gì về ta?
Đứa trẻ chớp chớp mắt, không chút sợ sệt:
– Mẹ con nói, cô là anh hùng giải cứu thế giới nhiều lần, là người tốt, chỉ cần có cô, thì thế giới sẽ luôn an toàn.
Tôi liếc nhìn Tiểu Nghệ, cô ta mỉm cười nhìn con mình, dường như hài lòng với câu trả lời này.
You cannot copy content of this page
Bình luận