Chương 1: Ngươi đến xin ta cứu các ngươi sao?
11/06/2024
Chương 2: Đợt tấn công thứ năm
29/06/2024
Chương 20: Thần Tử đến tìm
29/06/2024
Chương 19: Bút ký của hoàng đế cuối cùng
29/06/2024
Chương 18: Ngài chính là thần
29/06/2024
Chương 17: Sao thế giới mới mà đã có đạo?
29/06/2024
Chương 16: Món quà cám ơn của đứa trẻ
29/06/2024
Chương 15: Đi trộm trứng khủng long
29/06/2024
Chương 14: Khởi đầu hoàn toàn mới
29/06/2024
Chương 13: Mèo đực hay mèo cái?
29/06/2024
Chương 12: Cựu hoàng đế bị trói
29/06/2024
Chương 11: Lấy chứ không phải trộm
29/06/2024
Chương 10: Cựu hoàng đế đến làm gì?
29/06/2024
Chương 9: Như là lễ tang vậy
29/06/2024
Chương 8: Đó là lỗi của thế giới này
29/06/2024
Chương 7: Trải nghiệm chết đi sống lại
29/06/2024
Chương 6: Máy gọi số
29/06/2024
Chương 5: Tôi cũng có khả năng giết anh
29/06/2024
Chương 4: Không ai yêu cầu cô đi chết, là cô tự nguyện mà.
29/06/2024
Chương 3: Con mèo đen
29/06/2024
Chương 21: Quả bóng biến mất
29/06/2024
Ban đầu tôi chỉ cứu vài đứa trẻ, chúng cảm kích đến rơi nước mắt.
Sau đó là cứu mọi người trên một con phố, họ ca ngợi và khen thưởng.
Tiếp theo là cứu một thành phố, tổng thống ca ngợi tôi.
Rồi là cứu cả một hành tinh, họ nói “nhờ cô mà chúng tôi có thể sống sót”.
Cuối cùng là cứu cả thiên hà, họ nói:
– Ngoài cô ra không ai có thể làm được điều này, cô có thể hành động luôn được không?
Và ba năm trước, trở thành câu hỏi:
– Cô có thể chứng minh rằng cô không phải là nguồn gốc của mọi tai họa trong thiên hà không?
Tôi chưa bao giờ nghe một câu nói nào nực cười đến vậy, đến nỗi sau khi người đó hỏi xong, tôi đã bật cười ngay trước mặt hàng trăm quan chức liên bang, hàng ngàn binh sĩ tinh nhuệ, và hàng tỷ người đang xem qua truyền hình.
Vì sóng hủy diệt đến từ một không gian khác, và tôi đã công khai thừa nhận mình đến từ một không gian khác, nên thảm họa chắc chắn là do tôi mang đến.
Lập luận này khiến tôi không thể không vỗ tay.
Ồ, tôi thực sự đã vỗ tay ngợi khen ngay tại chỗ.
Vì vậy, không có gì là chia tay trong hòa bình, cả hai bên đều tan rã rất khó coi.
Nhưng dưới mối đe dọa sinh mạng, có vẻ như dù tan rã khó coi đến đâu, họ cũng sẽ nuốt nỗi đau vào trong, nở nụ cười gượng để cầu cứu tôi.
Thật nực cười.
Thật sự nực cười.
Sáng hôm sau thức dậy, tôi bắt đầu hơi mong đợi xem người sẽ đến là ai.
Cảm giác mong đợi này giống như từ lúc đi học đã bắt đầu mong chờ chương trình hoạt hình buổi tối sẽ là gì, khiến tôi háo hức như một đứa trẻ.
Nhưng tôi đã đợi từ sáng, nghe tiếng quân đội xây dựng ba trại lính trong khu vực không người, phi thuyền lên lên xuống xuống, người đến rồi đi, đi rồi đến, cho đến trưa mà không ai gõ cửa.
Khi tôi bắt đầu cảm thấy chán nản, thì mèo đen nhảy lên bàn:
– Lại một bạn trai cũ của cô đến rồi.
Tôi dùng thiên nhãn nhìn ra ngoài, lần này nó nói đúng thật.
Tôi và thái tử chưa từng hẹn hò, hắn đã từng tỏ tình một lần, nhưng lúc đó tôi đang ở trong trạng thái “tôi phải cứu thế giới, không có thời gian để yêu đương,” nên tôi đã từ chối hắn.
Đến khi tôi muốn yêu đương, thái tử với thân phận hoàng gia đã mất tư cách trở thành bạn trai của tôi.
Bạn trai cũ của tôi à… đợi đã.
– Hắn tên là gì nhỉ?
– Tôi hỏi mèo đen.
Mèo đen: …
Mèo đen: “Không quan trọng, cô cứ gọi hắn là bạn trai cũ đi.”
Tôi: “Cũng được.”
Bạn trai cũ gõ cửa.
– Elijah.
Tôi gọi con robot ngốc nghếch.
Elijah lảo đảo đi mở cửa, trên đường đụng vào ba chướng ngại vật, tổng hành trình mất tám mươi giây.
Bạn trai cũ kiên nhẫn chờ Elijah mở cửa.
Elijah vui vẻ kêu lên một tiếng “meo” có lẽ nó còn lưu lại chút ký ức từ trước.
– Elijah, quay lại đây.
Tôi nói.
Bạn trai cũ nghe thấy cái tên này, biểu cảm trên mặt hắn khá phức tạp, có lẽ nghĩ tôi đang tưởng nhớ trí thông minh nhân tạo của mình.
Tôi cũng không buồn giải thích Elijah đã vất vả như thế nào để trở lại bên tôi, khi bạn trai cũ bước vào, tôi liền nói:
– Có thể đừng bước vào nhà tôi không?
Bạn trai cũ dừng lại một chút, rồi lẳng lặng hạ chân xuống.
Hắn vốn không phải là người giỏi ăn nói, sau vài giây, hắn cúi xuống đặt hộp bảo ôn quân dụng trên đất.
– Đây là món em gái anh tự làm, cô ấy vẫn nhớ khẩu vị mà em thích, nên đã bận rộn trong bếp rất lâu mới làm ra đó.
– Tôi nhớ nhà anh là đại quý tộc, trong lâu đài có hàng trăm người hầu mà?
Tôi hỏi một cách chân thành:
– Dù là muốn thể hiện lòng thành đi nữa thì cũng nên nhờ người hầu giúp đỡ, không thể để tiểu thư tự tay làm mấy tiếng đồng hồ đâu?
Bạn trai cũ nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ, như thể hôm nay là lần đầu tiên hắn gặp tôi.
Cũng đúng, tính tình tôi trước đây không phải như vậy.
– Em…
Hắn vịn cửa, ánh mắt như đang nhìn một con quái thú biến dị thời tiền sử.
– Nếu là em trước đây, khi nghe thấy nguy cơ em sẽ là người đầu tiên lao ra ngoài.
– Bởi vì rõ ràng những hành động ngu ngốc đó không mang lại kết quả tốt cho tôi.
Tôi chống cằm cười, châm chọc hắn.
– Vẫn nên chờ người khác liều mạng đi, như vậy xét từ mọi góc độ đều an toàn hơn.
Bạn trai cũ hít một hơi sâu, biểu cảm như đang nói “không thèm chấp nhặt với cô.”
Sau đó hắn rút từ túi áo quân phục ra một bức ảnh:
– Em còn nhớ đứa trẻ mà Tiểu Nghệ mang thai không? Em từng rất mong đợi sự ra đời của đứa trẻ đó, nói rằng dù là trai hay gái, nhất định sẽ có đôi mắt đẹp như Tiểu Nghệ.
Tôi thậm chí không nhớ tên của bạn trai cũ, tất nhiên cũng không nhớ Tiểu Nghệ là ai, nhưng tôi thông minh đoán từ ngữ cảnh, có lẽ đó là tên của em gái hắn.
– Em có muốn xem không?
Bạn trai cũ hỏi tôi.
– Không muốn, và tôi biết anh đang muốn làm gì.
Tôi thẳng thắn nói với hắn.
– Anh muốn nói về quá khứ để làm tôi xúc động, sau đó thuyết phục tôi quay lại để cứu các người.
– Chưa bao giờ có ai yêu cầu em đi chết, đều là em tự nguyện.
Hắn nhíu mày phản bác.
Bạn trai cũ khí chất lạnh lùng, có địa vị cao, trẻ trung tài giỏi, tất nhiên quan trọng nhất là đẹp trai, tôi trước đây rất thích kiểu này, có cảm giác chinh phục được “đóa hoa cao vời vợi.”
Nhưng khi tôi ghét hắn, mọi thứ về hắn đều khiến tôi phản cảm.
Đặc biệt là câu nói vừa rồi, đánh trúng điểm yếu của tôi.
– Thật sao?
Tôi cười nhạt.
You cannot copy content of this page
Bình luận