Chương 1: Ngươi đến xin ta cứu các ngươi sao?
11/06/2024
Chương 2: Đợt tấn công thứ năm
29/06/2024
Chương 20: Thần Tử đến tìm
29/06/2024
Chương 19: Bút ký của hoàng đế cuối cùng
29/06/2024
Chương 18: Ngài chính là thần
29/06/2024
Chương 17: Sao thế giới mới mà đã có đạo?
29/06/2024
Chương 16: Món quà cám ơn của đứa trẻ
29/06/2024
Chương 15: Đi trộm trứng khủng long
29/06/2024
Chương 14: Khởi đầu hoàn toàn mới
29/06/2024
Chương 13: Mèo đực hay mèo cái?
29/06/2024
Chương 12: Cựu hoàng đế bị trói
29/06/2024
Chương 11: Lấy chứ không phải trộm
29/06/2024
Chương 10: Cựu hoàng đế đến làm gì?
29/06/2024
Chương 9: Như là lễ tang vậy
29/06/2024
Chương 8: Đó là lỗi của thế giới này
29/06/2024
Chương 7: Trải nghiệm chết đi sống lại
29/06/2024
Chương 6: Máy gọi số
29/06/2024
Chương 5: Tôi cũng có khả năng giết anh
29/06/2024
Chương 4: Không ai yêu cầu cô đi chết, là cô tự nguyện mà.
29/06/2024
Chương 3: Con mèo đen
29/06/2024
Chương 21: Quả bóng biến mất
29/06/2024
…Chết tiệt, liệu bây giờ quay lại bảo hắn gửi con robot gia đình đó cho tôi còn kịp không nhỉ?
Khi tôi đến nhà bếp, Elijah đang bận rộn dập lửa.
Tôi đưa tay dập tắt ngọn lửa, nhìn con robot nhỏ cúi đầu xuống, thở dài và xoa đầu nó:
– Đi ra ngoài chơi đi.
Thực lòng mà nói, với tôi, Elijah giống như một con thú cưng hơn là robot gia đình.
Trí thông minh nhân tạo của nó… à không, trí thông minh nhân tạo của nó một phần là từ bộ não của Elijah – trợ lý ảo (AI) cá nhân của tôi lúc trước.
Trước khi tôi bị trục xuất, họ nói sẽ nâng cấp hệ thống cho Elijah, nên đa đưa nó đi và ép buộc tiêu hủy.
Elijah chỉ còn lại một phần nhỏ của chương trình, khó khăn lắm mới theo đường mạng để đến bên tôi, nhập vào dây chuyền và cùng tôi rời đi.
Nếu tôi là một nhà khoa học giỏi, có lẽ tôi đã có thể tái tạo lại Elijah từ phần còn lại này, nhưng rõ ràng tôi không phải là thiên tài trong lĩnh vực này, vì vậy tôi chỉ có một con robot nhỏ ngốc nghếch tên Elijah.
Khi tôi đang cứu vãn các thiết bị trong nhà bếp, thì một con mèo đen lặng lẽ nhảy lên quầy bếp, nó duyên dáng ngồi xuống, tránh xa vùng nguy hiểm.
Rồi nó mở miệng nói:
– Cô thực sự không quay lại sao? Đó là bạn trai cũ của cô mà.
Tôi không thèm nhìn nó, vì với thân phận của “Nó,” đây hoàn toàn là một câu hỏi biết thừa còn hỏi.
– Vậy là ổn rồi.
Mèo đen đã quen với sự phớt lờ của tôi, nó bình tĩnh vẫy đuôi, rồi giống như một con mèo thực sự, nó cuộn đuôi quanh người.
– Nếu cô thực sự mềm lòng thêm lần nữa, tôi sẽ đau đầu mất.
Khi tôi hoàn thành việc cứu các thiết bị trong bếp, hình bóng mèo đen đã biến mất.
… Vậy thì, làm sao để cứu được bức tường với những vết nổ đen xì này đây?
Một giờ sau, sau khi gần như sử dụng hết tất cả những phương pháp có thể nghĩ ra, tôi rời khỏi bếp, cảm thấy kiệt sức.
Vì vậy, ngay khi nhận thấy có một cảm giác khó chịu xuất hiện trong căn nhà ẩn cư của mình, cơn giận của tôi bùng lên.
Tôi không thể đánh con robot nhỏ ngốc Elijah, nhưng tôi có thể đánh những kẻ ngoài kia chứ!
Vì vậy, hai giây sau, một cái hố lớn xuất hiện gần căn nhà nhỏ của tôi, bên trong hố chứa đầy các mảnh vỡ của những thiết bị bị biến dạng, điều này là dễ hiểu mà phải không.
(Các thiết bị của đế quốc để lại để theo dõi nữ chính)
Có lẽ vì cách cảnh báo của tôi quá mạnh mẽ, người của Đế quốc cuối cùng đã im lặng như gà.
Dù sao, nếu không cẩn thận, thì thế giới chưa kịp bị hủy diệt, họ đã cùng hoàng đế của mình đi trước một bước rồi.
Cuối cùng tôi cũng có thể yên tâm đi ngủ.
Trước khi ngủ, mèo đen lại nhảy lên đầu giường của tôi.
– Cô có nghĩ rằng hắn là người đầu tiên đến, nhưng sẽ không phải là người duy nhất không?
Nó hỏi.
– …
Tôi lạnh lùng cảnh báo.
– Xuống giường đi, ngươi chưa rửa chân.
Mèo đen: …
Nó thở dài một cách nhân văn, bước bốn chân mèo xuống tủ đầu giường của tôi, lịch sự hỏi:
– Vậy được chưa?
Tôi miễn cưỡng thể hiện sự hài lòng và trả lời câu hỏi trước đó của nó:
– Tiếp theo, khu vực không người này có lẽ sẽ đông đúc lắm đây.
Dù sao, xét đến việc tôi là người duy nhất trong năm mươi năm qua có kỷ lục “giải cứu thế giới thành công.”
Hơn nữa, họ chỉ có mười ngày.
– Cô sẽ không mềm lòng đấy chứ?
Mèo đen kiên nhẫn hỏi lại.
– Ngươi có thấy phiền không?
Tôi đáp lại thiếu kiên nhẫn.
Mèo đen u sầu nói:
– Người ta vẫn nói sức mạnh vĩ đại nhất của con người là tình yêu, bài ca của con người là bài ca của lòng dũng cảm, chỉ cần có tình yêu là có thể vượt qua mọi trở ngại. Tôi lo rằng cô sẽ vượt qua giới hạn.
Tôi không thèm nói chuyện với con mèo ngốc này, tôi nhắm mắt ngủ.
Nhưng giấc ngủ không yên ổn, có lẽ vì gặp lại người cũ sau ba năm, tôi mơ thấy quá khứ.
Nói đơn giản, tôi và hoàng đế… thái tử trước đây không phải là người cùng một thế giới.
Không phải nói “giai cấp khác nhau” – tất nhiên cũng là thế – mà là, tôi đến từ một thế giới khác.
Thế giới trước đây của tôi khá hòa bình, vì ở trong môi trường hòa bình đó nên khi chứng kiến những đau khổ ở thế giới khác và nhận ra mình có khả năng làm gì đó, tôi không thể đứng nhìn.
Vì vậy, tôi chọn cứu người.
Nói theo cách của một số người, có lẽ đó gọi là “thánh mẫu,” và tôi thực sự có khả năng thực hiện hành động của một thánh mẫu.
Thái tử là kiểu nhân vật điển hình trong phim, giấu danh tính vào học viện, tài năng xuất chúng, dùng đức phục người, và khuôn mặt đẹp trai đến mức không ai trong Học viện Đế quốc không tôn sùng hắn.
Tất nhiên, ngoại trừ tôi.
Vì tôi chưa quen với năng lực mới của mình, nên đã đánh hắn vào phòng y tế.
Không phải tôi tự hào, nhưng giữa “có tài năng” và “cứu thế giới” có một bức tường lớn.
Có lẽ vì mến mộ tài năng, hoặc vì lý do nào đó, mà sau khi khỏi bệnh, thái tử chọn làm bạn với tôi, hắn tránh được nhiều hành vi bạo lực học đường.
Sau đó tôi cùng hắn chạy khắp nơi, cứu hỏa, và có thêm ba năm người bạn đồng hành.
Ôi? Những người bạn này còn sống không nhỉ? Hay họ đã thăng quan tiến chức, kết hôn sinh con, họ có âm thầm tưởng nhớ tôi – người từng bị trục xuất khỏi gần như toàn bộ thiên hà này không?
Thôi, điều đó không quan trọng, tôi thậm chí còn không nhớ tên của họ.
Cũng không phải ngay từ đầu tôi đã lao vào việc giải cứu thế giới, tôi đâu phải người đàn ông đầu trọc mặc áo choàng.
You cannot copy content of this page
Bình luận