Vị “Thần” Bị Phản Bội

Chương 20: Thần Tử đến tìm

Chương trước

Chương sau

 

Vài tháng sau, tôi hiểu được ý nghĩa của câu sắp rồi của mèo đen.

 

Chàng trai trẻ tóc trắng xuất hiện bên ngoài căn nhà nhỏ của tôi.

 

Ở tuổi mười bảy, mười tám, thanh niên trưởng thành rất nhanh, đường nét trên khuôn mặt anh ta rõ ràng hơn so với lần trước.

 

Tôi ngạc nhiên:

 

– Sao cậu tìm được nơi này?

 

– Lần trước, cô bé đi cùng ngài là một nhân ngư.

 

Anh ta tò mò tham quan vườn cây ăn quả của tôi, con dao cắt hạt đen lấp lánh đung đưa bên hông.

 

– Nhân ngư chỉ có ba bộ lạc, tôi tìm hai lần là trúng.

 

– Dù sao ngài cũng không yêu cầu nhân ngư giữ bí mật, nên khi nghe tôi đến tìm ngài, họ rất nhiệt tình cho tôi thử “cửa” của ngài.

 

– Nói đến cửa, cửa ở đâu vậy?

 

Anh ta có thể vào được, chứng tỏ đã vượt qua hàng rào tâm linh.

 

Tôi lặng lẽ quan sát vài giây, lại đi kiểm tra hàng rào tâm linh.

 

Không hỏng.

 

Quá kỳ lạ.

 

– Ngài có cần giúp đỡ không?

 

Chàng trai trẻ chớp mắt.

 

– Tôi có thể giúp ngài làm việc.

 

Tôi im lặng vài giây, rồi chỉ vào vườn rau.

 

Tốt lắm, trước khi đạt được chủ nghĩa cộng sản, hãy trở thành robot cuốc đất của tôi trước đã!

 

 

Mèo đen đôi khi giống người, đôi khi lại giống mèo thật.

 

Chẳng hạn, nó thậm chí còn có một quả bóng để làm đồ chơi… trông giống quả bóng leng keng gây ồn ào mà các con mèo khác yêu thích.

 

May mắn thay, nó không có chuông.

 

Những con mèo bình thường có thể làm đổ các đồ nội thất trong quá trình đuổi theo đồ chơi, nhưng mèo đen dù sao cũng là hiện thân của thế giới, vì vậy khi các đồ nội thất an toàn, tôi có thể chịu đựng nó đùa giỡn với quả bóng trắng trong ngôi nhà nhỏ của mình.

 

– Nói mới nhớ, quả bóng đó làm từ chất liệu gì vậy nhỉ.

 

Tôi nói chuyện phiếm với Elijah.

 

– Cậu không cảm thấy dường như quả bóng đó phát sáng sao?

 

– Có vẻ như nó là một loại thể tinh thần, tương tự như năng lượng.

 

Elijah nói.

 

– Chắc là do chính ngài mèo đen tạo ra.

 

Chắc chắn rồi, không thể nào là tôi mua cho nó.

 

Thêm vào đó, thỉnh thoảng nó còn ngậm quả bóng đó đi khắp nơi, giống như một con mèo thật ngậm chiến lợi phẩm đi khắp nơi…

 

Nhưng quả bóng rắn đó thì làm sao mà ngậm được nhỉ?!

 

Một số cài đặt lỗi không thể suy nghĩ sâu xa đã xuất hiện.

 

Elijah đề xuất một khả năng:

 

– Có lẽ quả bóng đó mềm.

 

Tôi mất vài giây để tưởng tượng, và kết quả là tôi nhíu mày:

 

– Trên đó chắc có bao nhiêu vi khuẩn.

 

Elijah:

 

– Đó là thể năng lượng. Nói đúng ra, ngài mèo đen cũng là thể năng lượng.

 

… Ngươi nói cũng có lý, nhưng những định kiến trong tâm trí tôi là không thể xóa bỏ!

 

Hai phút sau, mèo đen nhảy vào từ cửa sổ, ngồi cạnh tôi và thông báo bằng giọng điệu nghiêm trọng:

 

– Có chuyện lớn xảy ra rồi.

 

– Ừ.

 

Tôi vừa chơi Kaby Star vừa lơ đễnh đáp lại.

 

– Thiên thạch? Siêu tân tinh? Hố đen? Chiến tranh giữa các vì sao à?

 

– Không phải.

 

– Ngươi lại muốn xóa tài khoản rồi?

 

– Cũng không.

 

Có lẽ mèo đen nhận ra tôi không chú ý, nó liền tự tiết lộ câu trả lời.

 

– Quả bóng của tôi mất rồi.

 

– Cuối cùng thì ngươi cũng đi làm phẫu thuật triệt sản rồi à… à mà không đúng.

 

Mèo đen là thể trung tính, trơn tru như vậy, không có gì cả.

 

– Quả bóng nhỏ đó? Mất thì làm cái khác đi.

 

Mèo đen nghiêm túc ngồi trên tay tôi:

 

– Không được, trên thế giới này chỉ có một quả bóng như vậy, và nếu mất nó tôi có thể chết.

 

– Thế giới này?

 

– Tôi sẽ chết.

 

Tôi phải thừa nhận, cuộc nói chuyện này cuối cùng đã thu hút sự quan tâm của tôi (﹁\ “﹁)

 

Phải biết rằng, hiện thân của thế giới là bất tử.

 

Ngay cả khi thế giới bị hủy diệt và tái sinh, đối với họ cũng chẳng khác gì việc tôi chơi game mà đột nhiên máy tính bị treo và phải khởi động lại.

 

Liệu game có chết vì tôi không? Tất nhiên là không rồi.

 

– Giải thích chi tiết đi.

 

Tôi đặt tay cầm xuống.

 

Là vì mối quan hệ lâu năm, chứ không phải vì màn này quá khó và tôi thực sự không muốn chơi nữa đâu.

 

Elijah nhẫn nhịn tự động giúp tôi chơi tiếp, tiếp tục ghi lại thất bại.

 

– …Tóm lại là, phải mau tìm thấy quả bóng đó.

 

Mèo đen nói.

 

Tôi:

 

– …Ngươi tóm lại cái gì, một dấu ba chấm mà muốn giả vờ tua nhanh à.

 

Mèo đen:

 

– Tôi không thể sống sót.

 

– Ngài mèo đen nói gì thế?

 

Một đứa trẻ tò mò nằm trên cửa hỏi.

 

Đứa trẻ này có đôi tai sói, mặc dù tôi không thể phân biệt được rõ tai sói, tai mèo hay tai chó, tôi chỉ có khả năng phân biệt tai thỏ và tai gấu.

 

Nhưng bà ngoại của đứa trẻ này lại là một nhân ngư, thật kỳ lạ, gen làm việc thế nào vậy? Việc phân biệt sinh sản theo giống loài của thế giới mới này quá kém hiệu quả.

 

À, nhắc mới nhớ, bí mật việc mèo đen biết nói liệu có phải càng ngày càng nhiều người biết không?

 

– Không sao đâu, mèo biết nói là điều bình thường.

 

Elijah nói với tôi.

 

… Bình thường cái gì chứ.

 

Tôi đã không ra ngoài bao lâu mà lại phát triển ra cái gọi là bình thường này.

 

… Dù sao, cuối cùng mọi người đều cùng nhau ra ngoài giúp mèo đen tìm quả bóng của nó.

 

Theo hồi ức vô dụng của đương sự, lần cuối cùng nó thấy quả bóng là lần trước.

 

Elijah đáng tin cậy đã tìm kiếm lại các bản ghi hình trong nhà:

 

– Chiều hôm qua lúc ba giờ, quả bóng vẫn còn trên vòng cổ của ngài mèo đen.

 

Tôi nhận ra sự việc không đơn giản:

 

– Khoan đã, nó có vòng cổ khi nào vậy?

 

– Bà ngoại làm cho đó!

 

Đứa trẻ giơ tay, trả lời vang dội.

Hết Chương 20: Thần Tử đến tìm.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page