Vị “Thần” Bị Phản Bội

Chương 19: Bút ký của hoàng đế cuối cùng

Chương trước

Chương sau

 

Tôi từng làm trò ngớ ngẩn này à, tôi quên mất rồi.

 

– Đừng nhớ rõ chuyện này nữa.

 

– Đã xóa khỏi danh sách lịch sử đen của ngài, mã số 0024.

 

…Mã số đã đến bốn chữ số rồi à?

 

Tôi cố chuyển chủ đề:

 

– Thế cái thần điển này là gì?

 

Elijah:

 

– Có vẻ là một cuốn nhật ký.

 

Da đầu tôi tê dại:

 

– Tôi đã từng viết nhật ký à??

 

– Không.

 

Elijah nói.

 

Tốt quá, tôi thở phào nhẹ nhõm.

 

– Có vẻ là bút ký của Thái tử… ý tôi là, hoàng đế cuối cùng.

 

Elijah nói.

 

Tôi im lặng ba giây.

 

Hủy diệt thế giới mới này đi.

 

Mèo đen nhảy xuống ngăn tay tôi đang với tới thần điển.

 

Đứa trẻ ngây thơ hỏi:

 

– Có bao nhiêu học giả đã nghiên cứu thần điển này rồi?

 

Người thanh niên nhìn tôi, rồi nhún vai:

 

– Có khoảng hai mươi bảy người có thể đọc ngược mà không sai chữ nào.

 

Tôi: …

 

Hủy diệt đi thế giới mới này!!!

 

– Vậy ngài thấy thế giới tái sinh sau khi hủy diệt này như thế nào?

 

Người thanh niên quan sát sắc mặt tôi.

 

– Chắc hẳn… đây là lần đầu tiên ngài đến xem thế giới này đúng không? Ngài có thấy hài lòng không?

 

Tôi không khỏi cúi xuống nhìn đứa trẻ bên cạnh.

 

Thế là tôi bắt đầu tò mò liệu chàng thanh niên này có thể vượt qua hàng rào tâm linh bên ngoài căn nhà nhỏ của tôi hay không.

 

– Chương cuối cùng của Thần điển viết rằng “ta phải đi tìm cô ấy, tới căn nhà nhỏ của cô ấy để xin tha thứ.”

 

Chàng trai trẻ đọc to.

 

– Vậy nên, thực sự là Thần sống trong căn nhà nhỏ ẩn dật ấy à?

 

Tôi nhẹ nhàng hỏi:

 

– Cậu chính là một trong hai mươi bảy người thuộc lòng cuốn sách đó, đúng không?

 

Chàng trai trẻ sờ mũi, biện minh:

 

– Tôi không đọc ngược được đâu.

 

Tôi không để ý đến anh ta nữa, quay đầu lại và tiêu hủy cuốn nhật ký, không để lại chút tro tàn nào.

 

– Ngài muốn ra ngoài xem trại trẻ mồ côi không?

 

Chàng trai trẻ đột nhiên nói.

 

– Tôi nghĩ quan sát một nền văn minh, không gì thích hợp hơn là quan sát xem trẻ em sống thế nào.

 

Tôi bật cười:

 

– Trẻ em à? Cậu bao nhiêu tuổi rồi?

 

– Mười bảy.

 

Chàng trai trẻ không hiểu, tôi đã không còn là trẻ em từ lâu rồi.

 

Tôi cúi xuống nhìn đứa trẻ, đột nhiên nhận ra một vấn đề:

 

– Còn các người thì sao?

 

Đứa trẻ chớp mắt:

 

– Mười ba tuổi là trưởng thành rồi mà.

 

Tôi đau lòng:

 

– Thời đại đã thay đổi rồi!

 

– Vậy còn ngài, ngài bao nhiêu tuổi rồi?

 

Chàng trai trẻ hỏi.

 

– Cậu biết con số lớn nhất là bao nhiêu không?

 

Tôi hỏi lại.

 

Chàng trai trẻ nói:

 

– Vạn vạn.

 

– Gần đúng rồi.

 

Tôi nói.

 

Nghe xong, đứa trẻ lơ đãng, ngã lăn trên mặt đất.

 

Tôi bất lực quay lại, đỡ cô bé dậy và phủi bụi trên người cô bé.

 

Đứa trẻ khóc lóc, lau đi vài viên ngọc trai rơi ra, rồi nhanh chóng giấu vào túi nhỏ bên mình.

 

Khi tôi quay lại, tôi mới nhận thấy chàng trai trẻ đang chăm chú nhìn chúng tôi, nhưng anh ta không nói gì, chỉ cầm lấy thánh vật và hỏi tôi:

 

– Tôi có thể sử dụng thứ này không?

 

– Trước đây, họ đều nói rằng đây là đồ của Thần, tôi không thể lấy đi dùng.

 

Điều đó thì được.

 

Tôi hào phóng đồng ý, tiện tay làm mới nó một lần.

 

Con dao cắt gọt sáng lấp lánh hoàn toàn không phải là vũ khí mà khoa học kỹ thuật hiện tại nên có.

 

… Nhưng nếu đã là người mạnh nhất thế giới, thì mạnh thêm một chút cũng không sao.

 

Chàng trai trẻ vui vẻ cầm lấy con dao, mắt sáng như sao, giống hệt biểu cảm của đứa trẻ khi kỳ vọng.

 

Anh ta ngẩng mặt lên, giọng nói hào hứng:

 

– À, tên tôi là…

 

Tôi ngăn anh ta lại:

 

– Tôi không nhớ tên ai cả.

 

Vậy nên mèo đen vẫn là mèo đen, và đứa trẻ vẫn là đứa trẻ.

 

Kể từ một thời điểm nào đó, tôi đã không còn ghi nhớ tên của bất kỳ ai.

 

– … Vậy à.

 

Anh ta lại rũ mi mắt, nhìn đặc biệt thanh thản, không giống một người sở hữu dị năng hệ hỏa.

 

Nhưng dù sao, tôi vẫn có chút mềm lòng, vì anh ta luôn nói theo lý do của tôi, tôi đã tùy tiện cải tiến con dao:

 

– Xong rồi, giờ cậu có thể truyền dị năng vào trong sử dụ…

 

Chữ dụng còn chưa kịp nói ra, năng lực của chàng trai trẻ đã tò mò và sốt ruột chạy dọc theo rãnh năng lượng mà tôi tạo ra, từ lưỡi dao bắn ra ngoài, như một lưỡi lửa trắng.

 

Tôi không kịp né tránh – dĩ nhiên cũng chẳng cần phải né – để ngọn lửa trắng đốt cháy một bàn tay.

 

Đứa trẻ kinh ngạc kêu lên, cùng lúc đó, chàng trai trẻ cũng hoảng hốt buông dao, nắm lấy tay tôi kiểm tra.

 

Tôi có thể chịu được vụ nổ hạt nhân, làm sao chút lửa này có thể làm tôi bị thương được.

 

Bên ngoài đại điện, tiếng ồn ào vang lên vì tiếng hét của đứa trẻ.

 

– Nếu tôi…

 

Chàng trai trẻ ngẩng đầu nhìn tôi, trong ánh mắt dường như vẫn còn tia lửa trắng.

 

– …Xây dựng một thế giới mà ngài mong muốn, liệu tôi có được ngài khen ngợi không?

 

Tôi nghiêm túc nghĩ: Mình chưa bao giờ thấy toàn thế giới thực hiện chủ nghĩa cộng sản.

 

Vì vậy, tôi thẳng thắn nói với anh ta:

 

– Điều này sẽ rất khó.

 

Chàng trai trẻ lại nở nụ cười tinh quái như khi lần đầu tiên nhận ra thân phận của tôi:

 

– Tôi sẽ thử.

 

Các vệ binh xông vào đại điện, chàng trai trẻ buông tay tôi ra, quay đầu nói với họ:

 

– Thần sử rất hài lòng, ngài ấy sẽ rời đi.

 

Tôi chớp mắt, bế đứa trẻ biến mất ngay lập tức.

 

Khi chúng tôi hạ cánh trong căn nhà nhỏ ẩn dật, đứa trẻ hỏi:

 

– Hạt giống đâu? Không mua sao?

 

Elijah hiền hòa nói:

 

– Đó chỉ là cái cớ để chủ nhân ra ngoài thôi.

 

Tôi mặc kệ họ mà nhìn mèo đen:

 

– Cây đã trồng xong chưa?

 

Sắp rồi, mèo đen rũ rũ râu.

 

– Cô không cần ra ngoài nữa.

 

Tôi cảm thấy hài lòng.

 

… Ít nhất, đợi hai mươi bảy người thuộc lòng cuốn sách rời khỏi cõi đời thì có lẽ tôi sẽ được yên ổn.

 

Chắc sẽ không có ai sao chép lại cuốn sách đó đâu!!!

 

Hết Chương 19: Bút ký của hoàng đế cuối cùng.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page