Chương 1: Ngươi đến xin ta cứu các ngươi sao?
11/06/2024
Chương 2: Đợt tấn công thứ năm
29/06/2024
Chương 20: Thần Tử đến tìm
29/06/2024
Chương 19: Bút ký của hoàng đế cuối cùng
29/06/2024
Chương 18: Ngài chính là thần
29/06/2024
Chương 17: Sao thế giới mới mà đã có đạo?
29/06/2024
Chương 16: Món quà cám ơn của đứa trẻ
29/06/2024
Chương 15: Đi trộm trứng khủng long
29/06/2024
Chương 14: Khởi đầu hoàn toàn mới
29/06/2024
Chương 13: Mèo đực hay mèo cái?
29/06/2024
Chương 12: Cựu hoàng đế bị trói
29/06/2024
Chương 11: Lấy chứ không phải trộm
29/06/2024
Chương 10: Cựu hoàng đế đến làm gì?
29/06/2024
Chương 9: Như là lễ tang vậy
29/06/2024
Chương 8: Đó là lỗi của thế giới này
29/06/2024
Chương 7: Trải nghiệm chết đi sống lại
29/06/2024
Chương 6: Máy gọi số
29/06/2024
Chương 5: Tôi cũng có khả năng giết anh
29/06/2024
Chương 4: Không ai yêu cầu cô đi chết, là cô tự nguyện mà.
29/06/2024
Chương 3: Con mèo đen
29/06/2024
Chương 21: Quả bóng biến mất
29/06/2024
Tôi giơ tay dùng một ngón tay nhẹ nhàng ấn quả cầu ánh sáng trở lại tay anh ta, biến nó thành một hạt đậu xanh nhỏ xíu, sau đó ấn tắt, dễ dàng như sinh viên làm bài toán 1+2= ?.
Vì nó vốn dĩ đơn giản như vậy.
Nhưng thế giới này đã phát triển người có dị năng rồi sao? Có hơi nhanh nhỉ.
Tôi tò mò nhìn vào lòng bàn tay của thanh niên kia.
– Dù sao khi ngài thức tỉnh thì đã có khủng long và sinh vật giống người rồi mà.
Elijah nói.
– Hơn nữa, bên cạnh người còn có một nhân ngư.
– Theo phân loại của tôi, tôi cho rằng nước mắt nhân ngư cũng tính là một dạng dị năng.
Tôi chợt hiểu ra:
– Cũng đúng.
Thanh niên ngẩn ngơ một lúc mới hoàn hồn, hắn vội nắm chặt lòng bàn tay:
– Cô không phải thần sử.
Người dẫn đường lo lắng gọi anh ta:
– Thần tử…
Người thanh niên không để ý, mà cứ nhìn chằm chằm vào tôi:
– Ngài chính là Thần.
Trong ngôn ngữ thông dụng của Đế quốc, anh ta, cô ta, nó, Thần là những từ khác nhau, ngôn ngữ ở đây cũng kế thừa đặc điểm này.
Vì vậy, tôi hiểu ý của anh ta ngay lập tức.
Nhưng làm sao tôi có thể thừa nhận điều đó được! Tôi đâu có sợ mất mặt chứ!
Vậy nên tôi lạnh lùng nói:
– Không, tôi là Thần sử.
… Chết tiệt, câu này chẳng làm tôi bớt xấu hổ chút nào!
Người thanh niên nhìn tôi một lúc lâu, rồi đột nhiên cười gian:
– Được rồi, vậy coi như ngài là Thần sử đi.
Anh ta nói xong thì ra hiệu cho người dẫn đường.
– Để tôi dẫn vị Thần sử này vào đại điện, cậu không cần đi theo.
Đứa trẻ tò mò ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào người thanh niên một lúc, rồi kéo tay áo tôi.
Tôi cúi đầu nhìn đứa trẻ, thấy cô bé dùng khẩu hình nói với tôi:
– Tôi đã nghe tên anh ta, anh ta là người mạnh nhất trong bảy quốc gia.
Được, tôi đã có khái niệm về đỉnh cao võ lực của thế giới này rồi.
Tôi phải cẩn thận một chút.
– Ngài muốn xem cái gì?
Người thanh niên bước vào đại điện, anh ta không giống như hình ảnh cố định của một thần tử, ngược lại, có chút bất cần.
– Có phải ngài tò mò về khuôn mặt của ngài… ồ không, khuôn mặt của chủ nhân ngài đã được phát hiện như thế nào không?
Rõ ràng anh ta đang chế giễu tôi.
Nhưng tôi là ai chứ, tôi đã trải qua những gì! Tôi thậm chí còn chưa lấy lại trái tim thánh mẫu từ mèo đen đâu!
Vì vậy, tôi không biểu lộ cảm xúc:
– Phải.
– Tất nhiên là nhờ bức họa của Thần rồi.
Người thanh niên nói, rồi chỉ vào một nơi được bảo vệ nghiêm ngặt.
Tôi nhìn theo hướng anh ta chỉ và bị trang trí lộng lẫy làm choáng váng mắt, rồi nhìn thấy bức ảnh được tôn thờ ở trung tâm trang trí xa hoa.
Đó là bức ảnh tôi chụp khi tốt nghiệp Học viện Hoàng gia Đế quốc.
Vì vội vàng thực hiện nhiệm vụ, tôi không kịp chụp ảnh cùng cả lớp, chỉ chụp chung với nhóm của mình trước khi lên đường.
– Còn những người khác trong bức ảnh.
Người thanh niên nói.
– Các học giả sau khi nghiên cứu các mảnh thần điển đã chia thành hai phái quan điểm.
– Một phái cho rằng đó là bạn đồng hành của Thần khi Thần đi lại trên nhân gian, phái kia cho rằng đó là…
Anh ta chưa kịp nói hết, tôi đã vươn tay xóa sạch khuôn mặt đẹp trai nhưng làm tôi buồn nôn ở rìa bức ảnh.
Bức ảnh vốn đã rách nát, giờ lại bị thêm một tia lửa bùng lên, chỉ còn một mảnh nhỏ hơn.
Người thanh niên không chớp mắt nói:
– Là những kẻ phản bội Thần.
– Ngài không thu hồi bức ảnh à?
Elijah hỏi.
Tôi quay sang nhìn mèo đen, dùng ánh mắt chất vấn tại sao bức ảnh của tôi lại lan truyền ra ngoài.
Thế giới đã hủy diệt và tái sinh rồi mà!
Mèo đen: …
Nó dùng ánh mắt đáp lại tôi.
Mặc dù tôi cũng không hiểu, nhưng nó trông có vẻ rất vô tội.
Vậy thì sao, chẳng lẽ còn đổ lỗi cho tôi à?
– Ngài có muốn mang bức tranh đi không?
Người thanh niên đột nhiên hỏi.
Tôi quay đầu nhìn anh ta:
– Anh không ngăn cản à?
– Vật trở về chủ cũ, rất hợp lý mà.
Anh ta nhún vai.
Tôi suy nghĩ ba giây, quyết định nói thẳng:
– … Đây là câu hỏi bẫy phải không?
Người thanh niên nhướn mày, trông có vẻ ngạc nhiên:
– Ngài nói chuyện còn thẳng thừng hơn tôi… ồ, quả nhiên là vì quá mạnh nên không cần phải dè chừng gì à?
– Phải.
Tôi thành thật nói, dù biến nơi này thành đống đổ nát, các người không còn chỗ ở, lương tâm tôi cũng không đau đớn gì.
Mặc dù tôi không giết người, nhưng phá hủy tòa nhà thì rất thoải mái.
Vậy tôi sửa lại một chút, người thanh niên nhượng bộ, giơ tay đầu hàng.
– Ngài đã là Thần sử, mang đồ của Thần đi trả lại cho Thần, không phải là điều đương nhiên sao?
Tôi thấy hợp lý.
Vì vậy tôi đốt luôn mảnh nhỏ còn lại của bức ảnh.
Ai bảo trên đó tôi mặc đồng phục Học viện Hoàng gia Đế quốc chứ, nhìn mà phiền.
– Những người đó thực sự là kẻ phản bội à?
Người thanh niên hỏi.
– Là lý do Thần hủy diệt thế giới?
– Không.
Tôi nói.
– Thế giới bị hủy diệt, chỉ vì đến lúc nó cần hủy diệt.
– Không phải vì một người nào, cũng không phải vì… Thần.
Trên mặt người thanh niên hiện lên chút gì đó như đang suy tư.
Tôi đi vài bước nữa, nhìn thấy thứ gọi là thánh vật, một mảnh kim loại rỉ sét:
– … Elijah, đây là cái gì?
Dựa trên kết quả quét, đó là một loại dao mà ngài từng sử dụng.
– Loại tương tự hay là cái tôi đã từng dùng?
– Dưới đáy dao có một chút phốt pho canxi còn sót lại, phù hợp với hành vi của ngài khi gắn “ngọc trai dạ quang” vào đó vì nghĩ nó ngầu.
Tôi: …
You cannot copy content of this page
Bình luận