Chương 1: Ngươi đến xin ta cứu các ngươi sao?
11/06/2024
Chương 2: Đợt tấn công thứ năm
29/06/2024
Chương 20: Thần Tử đến tìm
29/06/2024
Chương 19: Bút ký của hoàng đế cuối cùng
29/06/2024
Chương 18: Ngài chính là thần
29/06/2024
Chương 17: Sao thế giới mới mà đã có đạo?
29/06/2024
Chương 16: Món quà cám ơn của đứa trẻ
29/06/2024
Chương 15: Đi trộm trứng khủng long
29/06/2024
Chương 14: Khởi đầu hoàn toàn mới
29/06/2024
Chương 13: Mèo đực hay mèo cái?
29/06/2024
Chương 12: Cựu hoàng đế bị trói
29/06/2024
Chương 11: Lấy chứ không phải trộm
29/06/2024
Chương 10: Cựu hoàng đế đến làm gì?
29/06/2024
Chương 9: Như là lễ tang vậy
29/06/2024
Chương 8: Đó là lỗi của thế giới này
29/06/2024
Chương 7: Trải nghiệm chết đi sống lại
29/06/2024
Chương 6: Máy gọi số
29/06/2024
Chương 5: Tôi cũng có khả năng giết anh
29/06/2024
Chương 4: Không ai yêu cầu cô đi chết, là cô tự nguyện mà.
29/06/2024
Chương 3: Con mèo đen
29/06/2024
Chương 21: Quả bóng biến mất
29/06/2024
Đây là khu vực tôi ở, tôi không định tuyên truyền sự tồn tại của mình quá rộng.
Mặc dù, à, mặc dù người trong bộ tộc của đứa trẻ đã đến thăm, tôi cũng không đặc biệt dặn họ giữ bí mật.
Ừm…
…
Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng!
– Elijah, cho ta định vị phía bên kia hành tinh.
Tôi nói.
Chưa đến một giây, Elijah đã báo tọa độ kinh vĩ độ.
Nói nghiêm túc thì hành tinh này chưa có định nghĩa chính xác về kinh độ và vĩ độ, nhưng tôi đã sử dụng công nghệ từ trước đây để định vị nó và vẽ ra vài tấm bản đồ.
Đứa trẻ với đôi mắt sáng long lanh ôm lấy eo tôi:
– Chúng ta sẽ dịch chuyển tức thời chứ? Hay là tốc biến?
– …Ngươi chơi game nhiều quá rồi.
Tôi không còn lời nào để nói, và nhấc con mèo đen lên.
– Nếu không muốn khóc ra một đống trân châu thì nhắm mắt lại đi.
Nói đến đây, tôi lại có thêm một chút kiến thức mới lạ.
Nhân ngư có thể khóc ra trân châu với màu sắc khác nhau tùy theo thể chất!
Dường như đứa trẻ này khóc ra trân châu màu vàng.
Khi khóc vì vui mừng, trân châu sẽ có chất lượng hoàn hảo nhất, còn khi đau buồn hoặc bị ép buộc, chỉ có thể khóc ra trân châu thông thường.
Tôi nghĩ rằng sự tiến hóa này khá tốt, giúp cho loài của họ không bị người khác bắt đi tra tấn như trong truyền thuyết.
– À, đợi đã.
Đứa trẻ nhắm mắt đột nhiên nói.
– Mặt kia của hành tinh là gì?
Đó là nơi xa nhất so với chỗ của các ngươi.
– Tôi trả lời.
– Hả…
Đứa trẻ ngơ ngác một chút.
– Vậy…
Lời của cô bé còn chưa nói hết, tôi đã đưa một nhân ngư và một con mèo đen hạ cánh.
Vậy nên lời sau không cần phải nói nữa tôi đã biết rồi.
…
Tại sao thế giới bừa bộn này lại có thể phát triển một đạo Thiên Chúa vậy trời!!
– Đã quét mã văn tự lạ.
Elijah nói.
– Đang giải mã, dự kiến cần thêm một phút bốn mươi giây.
– Dễ thế sao?
Tôi gãi cằm.
– Nó có giống với ngôn ngữ đã có trong cơ sở dữ liệu không nhỉ?
– Dựa trên từ gốc, có lẽ nó phát sinh từ ngôn ngữ thông dụng của Đế quốc.
Elijah nói.
Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác không lành.
Đứa trẻ đột nhiên nói:
– Ô, đó không phải là mặt của chị sao?
Tôi … ngẩng đầu lên, ở lối vào của nơi mà tôi tưởng là nhà thờ Thiên Chúa, thấy một bức tượng của chính mình.
Bức tượng uy nghiêm cúi nhìn xuống đất và chúng sinh.
Không … muốn… đâu…
…
Khi tôi bình tĩnh lại thì bức tượng đã biến thành bột, và một đám người cầm vũ khí lạnh bao vây tôi.
– Tôi chỉ đi ngang qua.
Tôi bình tĩnh nói.
– Không thấy gì cả.
Đứa trẻ nhỏ giọng:
– Chị thậm chí còn không che mặt.
Chết tiệt.
Tôi đau đớn nhắm mắt lại, từ chối thừa nhận mình đang diễn một vở hài kịch vô nghĩa.
Tôi hỏi mèo đen:
– Giờ chúng ta đã là cây chưa?
Mèo đen nhảy lên vai tôi không trả lời, rõ ràng là một câu trả lời phủ định.
Ngay lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ, cố gắng tìm ra một kịch bản từ hàng loạt phim truyền hình mà tôi đã xem, thì đứa trẻ đột nhiên tự phát:
– Thần sử thấy tượng thần của các người không đủ tinh xảo, nên nổi giận thu hồi, không được à?
Tôi: …
Đứa trẻ tự tin:
– Ngươi nhìn mặt của thần sử đi! Diện mạo của thần có thể giả được sao? Tất nhiên là chỉ có thần mới có thể ban cho thần sử vẻ ngoài như vậy thôi!
Tôi: …
Rồi đám người đó cung kính quỳ xuống mời tôi vào, thật là vô lý.
Thật ra thì biến mất luôn cũng được, nhưng một là đám người này chắc chắn sẽ tìm tôi khắp nơi, hai là tôi cũng muốn biết nơi khiến tôi khó chịu này là gì.
Vậy nên tôi quyết định đi theo họ vào trong.
– Đừng lo, khi ngài không cười, bề ngoài vẫn có thể giả vờ uy nghiêm như thần sử.
Elijah nói trong tai nghe.
…Không cười thì trông như gì? Nói rõ xem nào?
– Như thần thật.
Elijah thành thật nói.
Tôi rõ ràng nghe thấy mèo đen nói bên tai mình mà nhịn không được phì cười.
Người dẫn đường nghe thấy tiếng, quay đầu nhìn tôi, rồi vội vàng quay lại.
– Mèo của tôi đánh rắm.
Tôi lạnh lùng nói.
Mèo đen: …
Đứa trẻ: …
Người dẫn đường:
– …Phía trước chính là đại điện thờ phụng thần điển và thánh vật.
Tôi uy nghiêm gật đầu:
– Rất tốt.
Tôi bị một thanh niên tóc trắng, mắt đỏ chặn lại ở cửa đại điện.
Người thanh niên này mặc bộ quần áo là đẹp nhất, chất liệu tốt nhất mà tôi từng thấy ở thế giới mới này, hiển nhiên địa vị không thấp.
Tôi suy luận như vậy, và nghĩ rằng suy luận này hoàn toàn chính xác.
Rồi người dẫn đường kính cẩn hôn tay anh ta, gọi anh ta là:
– Thần tử.
Tôi ngay lập tức lại đeo mặt nạ đau khổ.
Tôi chỉ là từng yêu đương, chứ không sinh ra loại con như anh ta.
– Ngài đã bắt đầu thừa nhận mình là thần chưa?
Elijah hỏi.
Tôi phớt lờ lời trêu chọc của Elijah, cũng phớt lờ vị thần tử… không, thanh niên này.
Nhưng thanh niên này bước sang một bước chặn đường tôi:
– Tôi đã nghe nói về cô, cô tự xưng là thần sử. Nhưng làm sao tôi biết cô có phải giả mạo không?
Tôi không thể phản bác, vì tôi thực sự không phải thần sử.
Thanh niên thấy tôi không nói, cười nhẹ:
– Kiểm tra thật giả của cô, dễ như trở bàn tay.
– Thần có thể cứu, diệt, tái tạo thế giới, vậy thần sử do thần phái xuống chắc chắn rất mạnh.
Nói xong, anh ta tạo ra một quả cầu ánh sáng và ném về phía tôi.
You cannot copy content of this page
Bình luận