Vị “Thần” Bị Phản Bội

Chương 15: Đi trộm trứng khủng long

Chương trước

Chương sau

 

Elijah điềm tĩnh nói:

 

– Đã ghi nhận giống mới.

 

Tôi phấn chấn:

 

– Bây giờ đi trộm một quả trứng khủng long, là có thể làm món cà chua xào trứng rồi!

 

Elijah:

 

– Đã mở chỉ đường.

 

Một tay tôi cầm cà chua, tay kia bế mèo đi vài bước, chợt nhận ra có gì đó không đúng, cúi đầu nhìn con mèo đen trong tay.

 

– Meo?

 

Con mèo ngây thơ.

 

– Đừng giả vờ nữa, là ngươi phải không!

 

Mèo bình thường làm sao nghĩ ra chuyện mang một quả cà chua đến cho tôi!

 

– Meo~

 

Kinh nghiệm trước khi thế giới bị hủy diệt đã khắc sâu trong tâm trí tôi, tôi quyết định trong thế giới mới sẽ ngăn chặn mọi khả năng trở thành chúa cứu thế.

 

Giải cứu thế giới á, đừng có mơ!

 

Con người phải học cách tự cứu mình!

 

Nhưng trước tiên, tôi đã tìm thấy khủng long, còn con người đâu rồi?

 

Sau khi ăn xong món cà chua xào trứng, tôi và Elijah bay quanh trái đất một vòng – dù nói là trái đất thì cũng không đúng lắm, nhưng ý là vậy – cố gắng tìm kiếm sự tồn tại của một số sinh vật giống người.

 

Kết quả là tôi đã tìm thấy một số loài có thể đi bằng hai chân, nhưng…

 

– Chúng vẫn trông giống hệt tinh tinh.

 

Tôi ngồi trên cây quan sát.

 

– … Mặc dù chúng có thể giao tiếp với nhau, nhưng không có ngôn ngữ.

 

Tôi không thể và cũng không muốn hòa nhập vào đó.

 

Sau khi Elijah đánh dấu trên bản đồ, tôi từ bỏ ý định tìm kiếm sinh vật thông minh trên các hành tinh khác.

 

Có vẻ thế giới này tái khởi động khá triệt để.

 

Tôi quyết định bắt đầu trồng rau nuôi gà, suy nghĩ kỹ thì ít nhất tôi còn có một ngôi nhà hiện đại hoàn toàn chạy bằng năng lực dị năng của mình, có nhà tắm, toilet, bếp, điều hòa và máy tính, không phải tốt hơn là gì?

 

Ồ, có máy tính nhưng không có mạng.

 

Elijah tìm kiếm trong cơ sở dữ liệu của mình:

 

– Trước khi tôi rời khỏi ngài tôi đã đồng bộ hóa từ cơ sở dữ liệu ba ngàn bộ phim truyền hình và một ngàn một trăm bộ phim điện ảnh của Đế quốc.

 

– Yên tâm, an toàn và hợp pháp.

 

Tốt, tôi lại có thể sống cô lập thêm ba vạn năm nữa.

 

 

– Giáo viên nói, hành tinh của chúng ta từng có nền văn minh rất mạnh mẽ!

 

Đứa trẻ vung tay múa chân nói với tôi.

 

Tôi vừa xem TV vừa thờ ơ:

 

– Ừ ừ.

 

– Nhưng hình như sách không biết nói, không bằng như ở đây.

 

Sự hứng thú của đứa trẻ đến nhanh và cũng đi nhanh.

 

– Kỳ nghỉ em được đi thành phố, đó là thành phố phát triển thứ hai cả nước, nhưng khi em hỏi họ có máy chơi game không, họ đều không biết đó là gì, thật chán.

 

Đó là đương nhiên, nền văn minh này mới thế, kỷ nguyên hơi nước mới bắt đầu, nói gì đến máy chơi game, đùa sao.

 

– Em đã nói cho họ biết máy chơi game là gì, nhưng họ đều không tin em.

 

Đứa trẻ tức giận nói.

 

– Em đã từng chơi ở đây rồi mà! Nhưng tiếc là không mang ra ngoài được.

 

– Vậy em có thể dẫn người đến đây không?

 

– Chỉ cần em dẫn vào được.

 

Tôi thờ ơ nói.

 

Sau hàng vạn năm sống cô lập, tôi trở nên mạnh mẽ hơn, còn mạnh đến mức nào… tôi thực sự không có điểm tham chiếu.

 

Chỉ là thỉnh thoảng khi nghiên cứu vài kỹ năng mới, mèo đen sẽ xuất hiện, lặng lẽ giữ tay tôi lại, với vẻ mặt không tán thành “cái này không được, sẽ hủy diệt thế giới”.

 

Trong số những kỹ năng mới tôi nghiên cứu ra, có một thứ tôi gọi là rào chắn tâm linh.

 

Nó giống như kỳ lân trong truyền thuyết, chỉ có những người có tâm hồn thuần khiết mới có thể xuyên qua rào chắn và phát hiện ra ngôi nhà của tôi.

 

Nếu giữa đường mà đột nhiên không còn thuần khiết nữa, thì kỳ lân sẽ không xuất hiện nữa.

 

Nó khá là thần thoại và thông minh.

 

Đứa trẻ này là người đầu tiên vượt qua rào chắn, xuất hiện trước mặt tôi trong hàng vạn năm qua.

 

Hơn nữa, lần đầu tiên đứa trẻ này đến thăm đã là ba năm trước, từ lúc đầu cả hai chúng tôi đều sợ hãi cho đến bây giờ đã trở thành mối quan hệ thường xuyên ghé thăm.

 

Điều kỳ lạ hơn là, tôi không biết bây giờ đứa trẻ này là nam hay nữ.

 

Nhìn rất trung tính, giọng nói và trang phục cũng trung tính, ngay cả kiểu tóc cũng trung tính đến mức quá đáng.

 

Nhưng tôi, với tư cách là một người trưởng thành đã nhìn thấy mọi cảnh tượng, một cựu chúa cứu thế sống ngàn vạn năm, sao có thể mở miệng hỏi một đứa trẻ là nam hay nữ được đúng không?

 

Nếu đây là vấn đề đau lòng của người ta thì sao!

 

Vì vậy, tôi đã nhịn ba năm không hỏi, Elijah không thể hiểu điều này vì “Ngài không ngần ngại hỏi mèo đen về giới tính mà”.

 

Đứa trẻ và tôi ở một mức độ nào đó rất tương xứng, vì trong ba năm qua, cô bé cũng chưa bao giờ hỏi tên tôi.

 

– Có phải chị rất tò mò về thế giới bên ngoài không?

 

Đứa trẻ tiến lại gần tôi.

 

– Không.

 

Tôi keo kiệt từ ngữ, Ngồi xa ra.

 

Đứa trẻ chống cằm nhìn tôi ngây thơ:

 

– Em kể cho chị nghe câu chuyện hôm nay em nghe được nhé.

 

Tôi không đáp lại, vì đứa trẻ cũng chẳng cần tôi đáp lại, nó luôn biết cách tự giải trí, thậm chí có thể nói chuyện với mèo đen meo meo hai tiếng đồng hồ, đúng là bậc thầy giao tiếp.

 

– Người ta nói, thế giới của chúng ta từng rất rộng lớn, ngay cả các ngôi sao trên trời cũng có người sống giống chúng ta!

 

Đứa trẻ vung tay tạo thành hình to lớn.

 

– Họ có rất nhiều thứ đồ lợi hại…

 

Tôi không nhịn được:

 

– Công nghệ.

 

– À đúng, công nghệ.

 

Đứa trẻ sửa lại.

 

Hết Chương 15: Đi trộm trứng khủng long.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page