Vị “Thần” Bị Phản Bội

Chương 11: Lấy chứ không phải trộm

Chương trước

Chương sau

 

Vì tiếng hò hét bên ngoài quá lớn, tôi buộc phải thêm một lớp kết giới cách âm cho căn nhà nhỏ của mình.

 

Sau khi thế giới trở lại yên tĩnh, tôi đếm ngón tay tính còn bao nhiêu ngày đến ngày tận thế.

 

Hoàng đế đến vào ngày đầu tiên, bạn trai cũ đến vào ngày thứ hai, em gái bạn trai cũ đến vào ngày thứ ba, tôi chế tạo máy phát số và cựu hoàng đế đến vào ngày thứ tư, hôm nay mới là ngày thứ năm.

 

Ngươi có thể làm cho ta một báo cáo dữ liệu trực quan không? Tôi hỏi mèo đen như một ông chủ tư bản.

 

Mèo đen: …

 

Mèo đen:

 

– Cô đợi chút.

 

Nó biến mất một lúc rồi trở lại với một màn hình hiển thị trong suốt – loại hay được dùng trong phòng họp, chỉ là rất nhỏ, phù hợp cho mèo dùng.

 

Tôi không khỏi hỏi:

 

– Ngươi vừa mới tạo ra cái này sao?

 

– Không.

 

Mèo đen nói.

 

– Tôi lấy từ doanh trại Đế quốc.

 

Tôi nể nó luôn.

 

Nghe xem, nó lấy, chứ không phải là trộm.

 

Việc ý thức của thế giới này làm, sao có thể gọi là trộm được!

 

Mèo đen đặt màn hình lên không trung, nhẹ nhàng dùng đuôi vẫy một cái, trên đó liền hiển thị hai bản đồ sao (tinh đồ).

 

Tôi nhận ra đây là bản đồ của Đế quốc và Liên bang.

 

Mèo đen nghiêm túc giới thiệu:

 

– Những hành tinh cho rằng “quan chức Liên bang và Đế quốc phải chịu tội” được hiển thị màu đỏ, ngược lại thì hiển thị màu xanh.

 

Tôi phóng to thu nhỏ bản đồ sao một hồi lâu, chẳng thấy màu xanh đâu.

 

– Phát ngôn được ủng hộ nhiều nhất trong cuộc thăm dò ý kiến là “Nếu họ muốn xin lỗi thì xin lỗi nhanh đi! Tôi không muốn chết vì những việc mình chưa làm!

 

Mèo đen đọc.

 

– Phát ngôn được ủng hộ thứ hai là “Cô ta thật ngạo mạn, lúc này cần một anh hung thứ hai đến cứu thiên hà và đập tan gương mặt kiêu ngạo của cô ta.’

 

Những lời như vậy đã không còn làm tôi tổn thương, thậm chí tôi còn thấy vui, dù sao ai mà không thích xem những lời phẫn nộ vô dụng chứ.

 

Nhưng suy nghĩ hồi lâu, tôi chân thành hỏi mèo đen:

 

– Có thể nói cho ta biết ngươi đã tạo ra một thế giới tệ đến mức nào không?

 

Mèo đen: …

 

– Cô có thể không tin, nhưng bên cạnh có một thế giới với ý thức giống hệt tôi mở đầu bằng “trái tim hắc ám”, nhưng kết thúc lại hoàn toàn khác.

 

Trái tim hắc ám?

 

– Tất cả các chủng tộc đều dễ phát sinh ra cảm xúc tiêu cực, cực đoan.

 

Mèo đen bình tĩnh giải thích.

 

– Đó là một chế độ địa ngục, khi tạo ra thế giới sẽ ngẫu nhiên xuất hiện.

 

– Ngươi thật xui xẻo.

 

Tôi cảm thán.

 

Mèo đen: …

 

Nó cụp tai và đuôi xuống, trông như bị tổn thương.

 

Nhưng tôi thấy mình còn xui xẻo hơn, không muốn an ủi nó:

 

– Còn những đường màu đỏ đó là gì?

 

– Là tất cả các tuyến đường và phương tiện giao thông có thể đến khu vực không người này.

 

Mèo đen yếu ớt nói.

 

– Hiện tại tất cả phương tiện hợp pháp và phi pháp, miễn là có khả năng đến đây, đều đã quá tải.

 

– Họ định tấn công ta sao?

 

Tôi nghĩ ra, thậm chí còn mong chờ diễn biến tiếp theo.

 

Mèo đen:

 

– Không, họ đến để yêu cầu các quan chức cấp cao của Đế quốc và Liên bang chịu tội, nhiều người mang theo vật dụng giống cành roi lên xe.

 

– Những đường màu vàng đó là gì?

 

– Là các lực lượng phi pháp đang tiến hành bắt cóc các quan chức liên quan hay không liên quan từ ba năm trước.

 

Mèo đen nói.

 

– Tính tự quản của thế giới này cao thật.

 

Tôi mỉa mai.

 

– Thế giới trước ta sống có xách giày cho thế giới này cũng không xứng.

 

Mèo đen rất đồng tình:

 

– Lần sau tôi sẽ cố gắng hơn.

 

– PPT này làm rất tốt.

 

Tôi khen ngợi công việc của mèo đen.

 

– Màn hình không cần trả lại, chúng ta sẽ tái sử dụng nó.

 

Tôi chỉnh lại chương trình của màn hình, biến thành một bảng đếm ngược, mỗi giây nhảy một lần, trên đỉnh viết bằng chữ đỏ to.

 

– Thời gian tận thế còn: xxx.

 

Chọn màu đỏ đặc biệt, rất hợp cảnh, lại nổi bật, từ năm mươi mét cũng nhìn thấy rõ ràng.

 

Sau đó, tôi treo nó đàng hoàng trước cửa nhà nhỏ của mình.

 

Khi treo lên, tôi nhận thấy góc phải màn hình có in huy hiệu của Đế quốc, làm tôi khó chịu, tôi dùng ngón tay cái lau đi ngay lập tức.

 

Ngày thứ sáu và thứ bảy tôi không ra ngoài.

 

Chủ yếu là vì lần này Elijah đã làm nổ phòng tắm, tôi không quen với thiết bị phòng tắm, nên phải mất hai ngày để sửa chữa.

 

Thực ra với kỹ thuật của tôi thì phải mất mười ngày nửa tháng mới sửa xong.

 

Nhưng trong vòng vài trăm kilomet ở khu vực không người này chỉ có một phòng tắm mà tôi có thể sử dụng, ai có thể chịu được mười mấy ngày không tắm chứ!

 

Vì vậy tôi nhờ mèo đen đến doanh trại Đế quốc và Liên bang lấy về một số thứ cần thiết.

 

Khi tôi sửa xong phòng tắm, nó đã trở thành một nơi hưởng thụ đẳng cấp trung tâm tắm hơi vùng Đông Bắc.

 

Ồ, mặc dù ngôi nhà ẩn cư của tôi trông nhỏ, nhưng chỉ cần dùng một chút quy tắc không gian gấp, thì không gian bên trong có thể vượt xa sức tưởng tượng.

 

Lý do để duy trì vẻ ngoài đó là vì tôi luôn cảm thấy ẩn cư thì phải là một ngôi nhà nhỏ, nếu không thì không đúng điệu.

 

Khi tôi đang ngâm mình trong bồn tắm, thì mèo đen bước vào.

 

Trước khi bị tôi ném quả bom hạt nhân tự chế, nó đã lên tiếng:

 

– Cựu hoàng đế bị trói đến quỳ trước cửa nhà cô rồi.

 

Tôi im lặng vài giây:

 

– … Ít nhất hãy nói với ta là ông ta vẫn còn mặc quần.

 

Tôi không muốn bị chói đôi mắt thuần khiết này bởi bộ phận nhạy cảm của cựu hoàng đế.

 

 

Một cựu hoàng đế không xứng để tôi phải rời khỏi bồn tắm sớm.

 

Hết Chương 11: Lấy chứ không phải trộm.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page