Chương 2: Bọn họ mới là người một nhà
14/07/2023
Chương 3: Linh hồn đến từ Trung Hoa
14/07/2023
Chương 4: Ý định
14/07/2023
Chương 5: Đại Lục Thần Vũ
14/07/2023
Chương 6: Đan thư – Vật báu ước mong của đan dược sư
15/07/2023
Chương 7: Khế ước Chủ tớ
15/07/2023
Chương 8: Mỹ nam từ trên trời giáng xuống
15/07/2023
Chương 9: NGỐC THẬT HAY GIẢ VỜ
15/07/2023
Chương 10: NGỐC TỬ NÀY KHÔNG ĐƠN GIẢN
15/07/2023
Chương 11: KHẢO NGHIỆM THIÊN PHÚ
15/07/2023
Chương 12: THIÊN TÀI TUYỆT THẾ
15/07/2023
Chương 13: THỦ TỊCH ĐAN DƯỢC SƯ CỦA THANH VÂN MÔN
15/07/2023
Chương 14: LẤY KHÍ DƯỠNG DƯỢC
15/07/2023
Chương 15: HOÀNG ĐẾ TRIỆU KIẾN
15/07/2023
Chương 16: PHONG BA TỨ HÔN (1)
15/07/2023
Chương 17: PHONG BA TỨ HÔN (2)
18/07/2023
Chương 18: NGƯƠI, TA NGẠI BẨN
18/07/2023
Chương 19: NGỐC TỬ VÀ PHẾ VẬT
18/07/2023
Chương 20: DƯỢC LIỆU TRĂM NĂM
18/07/2023
Chương 21: CẢNH VƯƠNG THẾ TỬ TỨC GIẬN
18/07/2023
Chương 22: THANH NGUYÊN ĐAN
18/07/2023
Chương 23: TÌNH YÊU LÀ ÍCH KỶ
18/07/2023
Chương 24: CHẤT NHI NGOAN, KÊU MỘT TIẾNG THÍM ĐI
18/07/2023
Chương 25: MỘ TÌNH KINH HỈ
18/07/2023
Chương 26: LẦN ĐẦU CHẾ DƯỢC
18/07/2023
Chương 27: VÔ NGU ĐẠI SƯ KHIẾP SỢ
18/07/2023
Chương 28: BÁI SƯ (1)
18/07/2023
Chương 29: BÁI SƯ (2)
18/07/2023
Chương 30: BÁI SƯ (3)
18/07/2023
Chương 1: Phế vật
18/07/2023
Chương 31: VÔ NGU ĐẠI SƯ BÊNH VỰC NGƯỜI MÌNH
19/07/2023
Chương 32: TRƯỚC ĐẠI HỘI
19/07/2023
Chương 33: NƯƠNG TỬ, TA NHỚ NGƯƠI
19/07/2023
Chương 34: ĐẠI HỘI BẮT ĐẦU
19/07/2023
Chương 35: VÕ GIẢ CẤP BA
19/07/2023
Chương 36: THU PHỤC
19/07/2023
Chương 37: MỘ ĐÌNH NHI THÂN BẠI DANH LIỆT (1)
19/07/2023
Chương 38: MỘ ĐÌNH NHI THÂN BẠI DANH LIỆT (2)
19/07/2023
Chương 39: QUYẾT LIỆT (1)
19/07/2023
Chương 40: QUYẾT LIỆT (2)
19/07/2023
Chương 41: QUYẾT LIỆT (3)
19/07/2023
Chương 42: PHI QUÂN KHÔNG GẢ
19/07/2023
Trong khách điếm, Vô Ngu cầm quân cờ đen nhẹ nhàng hạ xuống bàn cờ, cười ha ha, nói: “Thế nào? Ngươi hẳn là phục rồi đi?”
“Vô Ngu đại sư cầm kĩ cao siêu, Triệu mỗ cam bái hạ phong.” Triệu lão khiêm tốn cười cười.
Đúng lúc này một thanh âm ngoài cửa truyền vào: “Vô Ngu đại sư, chưởng quầy Đồng Húc của Hồi Xuân Đường cầu kiến.”
“Hồi Xuân Đường?” Vô Ngu hơi nhíu mày, sau đó giãn ra, “Hồi Xuân Đường cũng
coi là một sản nghiệp của Thanh Vân Môn, đã vậy để hắn vào đi, không
biết lúc này chưởng quầy đến tìm lão phu có chuyện gì.”
“Vâng, Vô Ngu đại sư.” Người bên ngoài cung kính đáp, sau đó cửa bị đẩy mở ra.
Một nam nhân trung niên mặc y phục xanh lá đi vào, vẻ mặt nôn nóng, lúc
nhìn thấy Vô Ngu ánh mắt sáng lên, bước nhanh đến hành lễ: “Thuộc hạ
Đồng Húc tham kiến Vô Ngu đại sư.”
“Đồng Húc phải không? Ngươi
đến tìm lão phu có chuyện gì bẩm báo?” Ánh mắt Vô Ngu nhàn nhạt, không
nóng không lạnh lướt qua nam nhân trung niên.
“Là thế này, Vô Ngu đại sư, hai ngày trước, Hồi Xuân Đường bán đi 100 cây dược liệu năm
mươi năm.” Tâm tình Đồng Húc tràn đầy kích động không cách nào áp chế
được.
Nhưng mà sau khi nghe hắn nói thế, Vô Ngu đại sư cau mày: “Chỉ có chuyện nhỏ này?”
“Không, không phải!”, Đồng Húc gian nan nuốt nước miếng, run giọng nói, “Mới
vừa rồi, vị cô nương kia lại đến bán dược liệu cho Hồi Xuân Đường.”
“Được rồi”, Vô Ngu nhịn không được ngắt lời hắn, khuôn mặt già nua bất mãn,
“Loại chuyện này các ngươi tự mình xử lý, không cần tới báo cho ta.”
“Nhưng mà, những dược liệu đó sau khi qua tay nàng đều biến thành dược liệu
trăm năm.” Đồng Húc đầy bụng ủy khuất, nếu không có chuyện quan trọng,
hắn cũng không tới quấy rầy Vô Ngu đại sư.
“Ngươi nói cái gì?” Vô Ngu đứng bật dậy, vẻ mặt không thể tin, khiếp sợ trừng mắt Đồng Húc,
biểu tình của hắn khiến Đồng Húc có chút sợ hãi, thanh âm cũng yếu đi
vài phần.
“Vị cô nương đó mua 100 cây dược liệu năm mươi năm, mới qua hai ngày đã biến thành dược liệu trăm năm, dược liệu đó đúng là của Hồi Xuân Đường chúng ta bán ra, vì kí hiệu đó khá nhỏ, có lẽ cô nương
kia không phát hiện nên bán lại cho Hồi Xuân Đường chúng ta.”
Tuy chỉ nói mấy câu nhưng hắn đã kể lại sự tình rõ ràng rành mạch.
Triệu lão bên cạnh cũng ngây ngẩn cả người, loại chuyện không tưởng tượng nổi này có thể xảy ra sao? Nghe nói có một số người tài ba có thể hồi sinh
dược liệu khô héo nhưng chưa từng nghe nói có ai có thể nâng cấp niên
hạn dược liệu.
“Đồng Húc, ngươi nói thật chứ?” Vô Ngu run sợ, nếu trên đời thật sự có loại người này, vậy chẳng phải là hù chết người sao?
“Thiên chân vạn xác, dược liệu đó đều qua tay ta lựa chọn, không thể không nhận ra.”
‘Bang!’ Chân Vô Ngu mềm nhũn ngồi trên ghế, hắn hít sâu một hơi, nói: “Ngươi
biết tên họ, địa chỉ cô nương kia không?””Cái này ta không rõ lắm, chẳng qua vì nàng muốn bán Hồi xuân tán mà hiện giờ đại sư giám định không ở
Hồi Xuân Đường nên ta hẹn nàng ngày mai quay lại lấy tiền.”
“Hồi xuân tán?” Vô Ngu ngẩn ra, ánh mắt lóe sáng, “Đem ra cho ta nhìn xem.”
Hồi xuân tán là loại đan dược bình thường nhất, người mới học cũng có thể
dễ dàng luyện chế nhưng đối với cô nương có thể nâng cấp dược liệu, hắn
cảm thấy rất có hứng thú.
You cannot copy content of this page
Bình luận