Chương 2: Bọn họ mới là người một nhà
14/07/2023
Chương 3: Linh hồn đến từ Trung Hoa
14/07/2023
Chương 4: Ý định
14/07/2023
Chương 5: Đại Lục Thần Vũ
14/07/2023
Chương 6: Đan thư – Vật báu ước mong của đan dược sư
15/07/2023
Chương 7: Khế ước Chủ tớ
15/07/2023
Chương 8: Mỹ nam từ trên trời giáng xuống
15/07/2023
Chương 9: NGỐC THẬT HAY GIẢ VỜ
15/07/2023
Chương 10: NGỐC TỬ NÀY KHÔNG ĐƠN GIẢN
15/07/2023
Chương 11: KHẢO NGHIỆM THIÊN PHÚ
15/07/2023
Chương 12: THIÊN TÀI TUYỆT THẾ
15/07/2023
Chương 13: THỦ TỊCH ĐAN DƯỢC SƯ CỦA THANH VÂN MÔN
15/07/2023
Chương 14: LẤY KHÍ DƯỠNG DƯỢC
15/07/2023
Chương 15: HOÀNG ĐẾ TRIỆU KIẾN
15/07/2023
Chương 16: PHONG BA TỨ HÔN (1)
15/07/2023
Chương 17: PHONG BA TỨ HÔN (2)
18/07/2023
Chương 18: NGƯƠI, TA NGẠI BẨN
18/07/2023
Chương 19: NGỐC TỬ VÀ PHẾ VẬT
18/07/2023
Chương 20: DƯỢC LIỆU TRĂM NĂM
18/07/2023
Chương 21: CẢNH VƯƠNG THẾ TỬ TỨC GIẬN
18/07/2023
Chương 22: THANH NGUYÊN ĐAN
18/07/2023
Chương 23: TÌNH YÊU LÀ ÍCH KỶ
18/07/2023
Chương 24: CHẤT NHI NGOAN, KÊU MỘT TIẾNG THÍM ĐI
18/07/2023
Chương 25: MỘ TÌNH KINH HỈ
18/07/2023
Chương 26: LẦN ĐẦU CHẾ DƯỢC
18/07/2023
Chương 27: VÔ NGU ĐẠI SƯ KHIẾP SỢ
18/07/2023
Chương 28: BÁI SƯ (1)
18/07/2023
Chương 29: BÁI SƯ (2)
18/07/2023
Chương 30: BÁI SƯ (3)
18/07/2023
Chương 1: Phế vật
18/07/2023
Chương 31: VÔ NGU ĐẠI SƯ BÊNH VỰC NGƯỜI MÌNH
19/07/2023
Chương 32: TRƯỚC ĐẠI HỘI
19/07/2023
Chương 33: NƯƠNG TỬ, TA NHỚ NGƯƠI
19/07/2023
Chương 34: ĐẠI HỘI BẮT ĐẦU
19/07/2023
Chương 35: VÕ GIẢ CẤP BA
19/07/2023
Chương 36: THU PHỤC
19/07/2023
Chương 37: MỘ ĐÌNH NHI THÂN BẠI DANH LIỆT (1)
19/07/2023
Chương 38: MỘ ĐÌNH NHI THÂN BẠI DANH LIỆT (2)
19/07/2023
Chương 39: QUYẾT LIỆT (1)
19/07/2023
Chương 40: QUYẾT LIỆT (2)
19/07/2023
Chương 41: QUYẾT LIỆT (3)
19/07/2023
Chương 42: PHI QUÂN KHÔNG GẢ
19/07/2023
Lúc này Dạ Thiên Phong mới nhớ tới sư phụ còn ở đây, vội vàng đè lửa giận
trong lòng xuống, nói: “Sư phụ, vừa rồi đồ nhi quá mức xúc động phẫn nộ, cho nên mới…”
“Không sao, nhưng tính tình ngươi như vậy rất
khó làm chuyện lớn, ngươi nên học những người khác một chút đi.” Thiên
Nguyên bất đắc dĩ thở dài, “Đúng rồi, cuộc khảo nghiệm thiên phú cách
đây không lâu phát hiện một thiên tài tuyệt thế, Vô Ngu đại sư có ý muốn thu người kia làm đồ đệ.”
Đáy mắt Dạ Thiên Phong kinh ngạc.
Hắn vào Thanh Vân Môn đã mười mấy năm còn không hiểu tính tình Vô Ngu đại
sư sao? Lão nhân kia mắt cao hơn đầu, ánh mắt ác ngoan, hắn cũng đã từng có ý muốn bái ông ta làm thầy nhưng lại bị cự tuyệt không chừa chút mặt mũi nào.
Dựa vào địa vị của hắn ở Thanh Vân Môn, nếu được hắn thu làm đồ đệ nhất định có thể đi ngang, không cần kiêng nể gì.
“Không biết rốt cuộc là thiên tài thế nào mà có thể khiến Vô Ngu đại sư động
tâm?” Hắn cũng rất hiếu kì ai có thể vào mắt Vô Ngu đại sư ánh mắt cao
như thế.
“Là một thiếu nữ khoảng hơn mười tuổi” Thiên Nguyên mỉm
cười, “Nhưng chúng ta không biết tên nàng, thậm chí cả thân phận cũng
không biết, ta nói điều này cũng không phải muốn ngươi hỗ trợ tìm kiếm
nàng, dù sao ngươi là người Thanh Vân Môn, động tác quá rõ ràng sẽ khiến thế lực khác chú ý, Vô Ngu đại sư đã nói không thể cho bất cứ ai biết
chuyện này. Hiện tại ta nói cho ngươi biết cũng là để ngươi hiểu rõ
trong Phượng thành cũng có thiên tài tuyệt thế, ngươi muốn để nữ nhân
ngươi thích đạt được danh hiệu xuất sắc, chỉ sợ có chút khó khăn.”
Sắc mặt Dạ Thiên Phong trầm xuống: “Thiên Nguyên đại sư, dù Đình Nhi đứng thứ hai, chỉ sợ Hoàng gia gia cũng không nói gì.”
“Xác thật” Thiên Nguyên đại sư đứng lên, nói,“Nhưng ngươi muốn cho nàng gia
nhập Thanh Vân Môn cần phải đạt được hạng nhất, ngươi có thân phận Cảnh
Vương thế tử, lại là đệ tử Thanh Vân Môn, chẳng lẽ ngươi không muốn
khiến nàng đạt hạng nhất sao? Yên tâm, vi sư luôn có chuẩn bị.”
Dạ Thiên Phong động tâm, nhìn Thiên Nguyên: “Ý của sư phụ là…”
“Ha ha” Thiên Nguyên vuốt râu, cười nói, “Ta nhớ hình như ngươi đã nói nữ
nhân kia là võ giả cấp ba, ta có một viên Thanh Nguyên đan có thể giúp
nàng tăng thực lực, đi thôi, ngươi dẫn vi sư đi một chuyến xem nữ nhân
kia có xứng với đồ nhi của ta không.”
Thanh nguyên đan có thể khiến võ giả dưới cấp năm đột phá một cấp, trong cuộc đời võ giả chỉ có thể dùng một lần.
Dạ Thiên Phong nhất thời kích động, nói: “Vậy đồ nhi thay Đình Nhi tạ ơn sư phụ trước.”
Trong Mộ phủ, từ khi Mộ Tình trở về là một bầu không khí vui sướng ngập trời.
Không biết Mộ Đình Nhi và Mộ Y Tuyết vây quanh nói cái gì với Mộ Tình mà cười liên tục như chuông bạc. Đột nhiên, thấy Mộ Như Nguyệt từ ngoài cửa đi
vào, nhịn không được giễu cợt: “Ta đã nói rồi, người nào đó sao có thể
xứng đôi với thế tử điện hạ, không chịu nghe, giờ tốt rồi, phải gả cho
ngốc tử kia, ha ha, ta nghe nói ngốc tử kia chẳng những đầu óc không
tốt, dung mạo còn xấu như quỷ dọa nha hoàn điên rồi, các ngươi đoán, sau khi người nào đó gả đi, đêm động phòng nhìn thấy Quỷ Vương có thể bị
dọa điên hay không a?”
Dung mạo xấu xí?
Mộ Như Nguyệt nhướng mày, trong đầu hiện ra khuôn mặt tuấn mỹ, phúc hậu mà vô hại cùng đôi mắt vô tội, mị hoặc lại sạch sẽ kia.
Người tuấn mỹ như thế mà bị nói là xấu như quỷ.
Lời đồn thật đáng sợ.
Có lẽ vì hắn rất ít khi ra khỏi Vương phủ, hơn nữa không ai giúp hắn biện
bạch, tất cả mọi người đều cho rằng hắn xấu đến mức không dám ra gặp
người.
Mộ Như Nguyệt không muốn để ý nữ nhân này, ai ngờ đối
phương căn bản không muốn bỏ qua nàng. Lúc nàng đi về phía phòng mình,
một thân ảnh chắn trước mặt nàng.
“Mộ Như Nguyệt, ngươi điếc sao? Ta đang nói chuyện với ngươi có nghe không?”
Mộ Như Nguyệt kinh ngạc nhìn thiếu nữ dung nhan trắng nõn trước mặt, nói: “Ngươi đang nói chuyện với ta sao?”
“Ngươi…” Mộ Y Tuyết tức đến mặt đỏ bừng, đang muốn vung tay đánh Mộ Như Nguyệt
lại bị Mộ Đình Nhi ngăn cản: “Được rồi, Tuyết Nhi, nói thế nào nàng cũng là tỷ tỷ ruột của ngươi a, dù tức giận cỡ nào cũng không được động thủ, nếu không ta sẽ không thèm nói chuyện với ngươi.”
You cannot copy content of this page
Bình luận