Chương 2: Bọn họ mới là người một nhà
14/07/2023
Chương 3: Linh hồn đến từ Trung Hoa
14/07/2023
Chương 4: Ý định
14/07/2023
Chương 5: Đại Lục Thần Vũ
14/07/2023
Chương 6: Đan thư – Vật báu ước mong của đan dược sư
15/07/2023
Chương 7: Khế ước Chủ tớ
15/07/2023
Chương 8: Mỹ nam từ trên trời giáng xuống
15/07/2023
Chương 9: NGỐC THẬT HAY GIẢ VỜ
15/07/2023
Chương 10: NGỐC TỬ NÀY KHÔNG ĐƠN GIẢN
15/07/2023
Chương 11: KHẢO NGHIỆM THIÊN PHÚ
15/07/2023
Chương 12: THIÊN TÀI TUYỆT THẾ
15/07/2023
Chương 13: THỦ TỊCH ĐAN DƯỢC SƯ CỦA THANH VÂN MÔN
15/07/2023
Chương 14: LẤY KHÍ DƯỠNG DƯỢC
15/07/2023
Chương 15: HOÀNG ĐẾ TRIỆU KIẾN
15/07/2023
Chương 16: PHONG BA TỨ HÔN (1)
15/07/2023
Chương 17: PHONG BA TỨ HÔN (2)
18/07/2023
Chương 18: NGƯƠI, TA NGẠI BẨN
18/07/2023
Chương 19: NGỐC TỬ VÀ PHẾ VẬT
18/07/2023
Chương 20: DƯỢC LIỆU TRĂM NĂM
18/07/2023
Chương 21: CẢNH VƯƠNG THẾ TỬ TỨC GIẬN
18/07/2023
Chương 22: THANH NGUYÊN ĐAN
18/07/2023
Chương 23: TÌNH YÊU LÀ ÍCH KỶ
18/07/2023
Chương 24: CHẤT NHI NGOAN, KÊU MỘT TIẾNG THÍM ĐI
18/07/2023
Chương 25: MỘ TÌNH KINH HỈ
18/07/2023
Chương 26: LẦN ĐẦU CHẾ DƯỢC
18/07/2023
Chương 27: VÔ NGU ĐẠI SƯ KHIẾP SỢ
18/07/2023
Chương 28: BÁI SƯ (1)
18/07/2023
Chương 29: BÁI SƯ (2)
18/07/2023
Chương 30: BÁI SƯ (3)
18/07/2023
Chương 1: Phế vật
18/07/2023
Chương 31: VÔ NGU ĐẠI SƯ BÊNH VỰC NGƯỜI MÌNH
19/07/2023
Chương 32: TRƯỚC ĐẠI HỘI
19/07/2023
Chương 33: NƯƠNG TỬ, TA NHỚ NGƯƠI
19/07/2023
Chương 34: ĐẠI HỘI BẮT ĐẦU
19/07/2023
Chương 35: VÕ GIẢ CẤP BA
19/07/2023
Chương 36: THU PHỤC
19/07/2023
Chương 37: MỘ ĐÌNH NHI THÂN BẠI DANH LIỆT (1)
19/07/2023
Chương 38: MỘ ĐÌNH NHI THÂN BẠI DANH LIỆT (2)
19/07/2023
Chương 39: QUYẾT LIỆT (1)
19/07/2023
Chương 40: QUYẾT LIỆT (2)
19/07/2023
Chương 41: QUYẾT LIỆT (3)
19/07/2023
Chương 42: PHI QUÂN KHÔNG GẢ
19/07/2023
“Ha ha, đoán chừng mấy năm trước khảo nghiệm không có kết quả lí tưởng cho
nên muốn đến xem thiên phú có tăng theo tuổi tác hay không, nhưng mà hôm nay khảo nghiệm thiên phú chứ không phải thực lực, sao có thể thay đổi
được?”
“Nhưng mà sao ta cảm thấy cô nương này quen mặt? Hình như đã gặp ở đâu…”
Mọi người kinh ngạc nhìn Mộ Như Nguyệt trong đội ngũ, nhịn không được châu đầu ghé tai nghị luận, ánh mắt cười nhạo nhìn nàng.
Hơn 10 tuổi rồi còn tới làm khảo nghiệm thiên phú, nàng không sợ mất mặt sao?
Cũng khó trách mọi người thấy Mộ Như Nguyệt quen mắt, dù mấy năm trước nàng
trở thành phế vật của Phượng thành, là vị hôn thê của Cảnh Vương thế tử, nhưng cũng tính là nhân vật nổi tiếng, có điều mỗi lần nghênh đón nàng
đều là ánh mắt mỉa mai châm chọc, thậm chí là thóa mạ vũ nhục. Mộ Như
Nguyệt không chịu nổi nên nhiều năm rồi không xuất hiện trước mặt người
khác. Vì vậy ấn tượng của nàng đối với mọi người cũng dần phai nhạt.
“A, ta nhớ ra rồi.” Đột nhiên một thanh âm kinh ngạc vang lên, “Đây không
phải là Mộ Như Nguyệt của Mộ gia sao? Cách đây không lâu ta đến Mộ gia
tìm Mộ Đình Nhi có gặp qua nàng.”
“Cái gì, nàng chính là đệ nhất phế vật, sự sỉ nhục của Mộ gia?”
Người nọ vừa dứt lời, ánh mắt mọi người nhìn Mộ Như Nguyệt càng thêm trào phúng.
Một phế vật không ra gì, dù có làm khảo nghiệm 100 lần cũng không thay đổi được gì.
Một đứa bé gái đáng yêu đi ra, trên mặt nàng có chút thất vọng, hiển nhiên là kết quả không được như mong muốn.
Có điều, Thanh Vân môn trước nay luôn bảo mật kết quả thí nghiệm cho nên không ai biết thiên phú của nàng kém thế nào.
“Cô nương, đến lượt ngươi.” Quản sự khẽ nâng mắt nhìn Mộ Như Nguyệt, sau đó xoay người đi vào hội trường.
Trong hội trường rộng rãi, ở chính giữa đặt một cục đá màu đồng thau, một lão giả ngồi ở giữa nhắm mắt dưỡng thần, đến khi Mộ Như Nguyệt đi vào hắn
mới từ từ mở mắt ra.
Ánh mắt nhàn nhạt quét qua Mộ Như Nguyệt,
hắn khẽ vuốt chòm râu, thong thả nói: “Biết vận khí không? Ngươi đi đến
chỗ cục đá, đặt tay lên rồi thử vận khí.”
Mộ Như Nguyệt làm theo lời lão giả, đặt tay lên cục đá, chậm rãi nhắm mắt lại, bắt đầu vận khí đến lòng bàn tay mình.
Xôn xao! Cục đá màu đồng thau bỗng tỏa ra ánh sáng màu đỏ.
Thí nghiệm này chia ra vài loại cấp bậc là đỏ cam vàng lục lam chàm tím,
trong đó màu đỏ là kém nhất, màu tím mạnh nhất, ngoài ra còn có một cấp
bậc trong truyền thuyết, là vô sắc.
Đúng vậy, vô sắc chính là không có màu sắc, đó là thiên phú mạnh nhất.
“Màu đỏ.” Trên mặt lão giả không có biểu cảm gì đặc biệt, dù sao trên đại
lục này người có thiên phú màu đỏ là nhiều nhất.Loại người này không
thích hợp để tu luyện, dù có tu luyện cũng không có thành tựu.
Thời điểm hắn chuẩn bị kêu người kế tiếp, ánh sáng màu đỏ xảy ra biến hóa.
Màu cam, không sai, màu đỏ biến thành màu cam!
Lão giả kinh ngạc há hốc miệng, thí nghiệm với cục đá này không phải có thể lập tức cho ra kết quả sao? Tại sao còn có thể thay đổi màu sắc? Thật
quỷ dị.
Nhưng mà, màu sắc vẫn không ngừng biến hóa.
Màu vàng, lục, lam,…
Sắc mặt lão giả dần dần chết lặng, miệng hắn cứng đờ không nói được câu
nào, cũng may tới màu lam cuối cùng cũng ổn định lại, nhưng vẫn làm hắn
rất khiếp sợ.
15 năm trước, Thanh Vân Môn thu một đệ tử nội môn ở Phượng thành, tên là Dạ Thiên Phong, được Thiên Nguyên đại sư nhận làm
đệ tử. Nhưng dù sao tiểu tử kia cũng chỉ dừng ở màu lục.
Bất quá, cũng may cuối cùng cũng kết thúc.
Lão giả bưng ly trà chuẩn bị uống, bỗng nhiên thấy một màn kế tiếp, tay run lên, suýt chút nữa làm đổ ly trà.
Màu tím!
Ánh sáng kia biến thành màu tím!
Lão giả hít sâu một hơi, màu tím là thiên phú thiên tài, ở đại lục cũng chỉ có mấy người đi?
Nhưng mà sự biến hóa còn chưa kết thúc.
Ánh sáng màu tím chậm rãi biến mất mà tay Mộ Như Nguyệt vẫn còn đặt trên
cục đá. Nếu nàng buông tay ra mới khiến ánh sáng kia biến mất là chuyện
bình thường, nhưng nếu nàng chưa buông tay mà ánh sáng tím biến mất. Trừ phi là một khả năng khác.
“Lạch cạch!”
Ly trà trong tay
lão giả rớt xuống mặt đất, vỡ nát. Trời biết hắn yêu thích cái lý này cỡ nào, nhưng hiện tại ngay cả cái ly đó bị vỡ nát hắn cũng ngoảnh mặt làm ngơ, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Mộ Như Nguyệt.
You cannot copy content of this page
Bình luận