千帆過盡
Hoàn thành
Sau khi câu chuyện cứu rỗi kết thúc, chồng tôi bắt đầu chán ghét tôi.
Từ một "mặt trời nhỏ" rạng rỡ, tràn đầy sức sống trong mắt hắn, tôi trở thành một bà vợ lắm lời với vẻ ngoài tiều tụy chỉ sau tám năm.
Đến lần thứ ba người đàn ông này nhắc về sự đáng yêu của cô thư ký trước mặt mình, tôi nhẹ nhàng đặt dao nĩa xuống và nói: “Chúng ta ly hôn đi.”
Đối phương sững người trong giây lát, nhưng không phản đối.
Khi bước ra khỏi cục dân chính, hắn khẽ nói: “Là anh có lỗi với em… Sau này, chúng ta vẫn có thể là bạn.”
“Không cần đâu.”
Tôi đáp.
“Tôi không muốn gặp lại anh thêm lần nào nữa.”
1
Tôi đã xuyên vào trong sách, cứu rỗi một thiếu niên bệnh kiều đầy cố chấp.
Tôi ở bên hắn, cùng học hành, đến trường, và mỗi khi chàng trai bị cha bạo hành, tôi lại lao tới che chắn.
Hắn nói, tôi là tia sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của mình.
Nhưng về sau, chúng tôi kết hôn và có hai đứa con.
Trong những ngày tháng lặp đi lặp lại với những chuyện vụn vặt, người đàn ông dần dần cảm thấy chán ngán tôi.
“Biết vậy, lúc trước không kết hôn sớm thế, ít ra còn chơi bời thêm được vài năm.”
Hắn buông lời bâng quơ trong cuộc trò chuyện với bạn bè.
Đúng lúc ấy, tôi vừa bưng đĩa trái cây, đứng ngay ngoài cửa phòng làm việc.
Những lời của Phó Lăng nghe nhẹ nhàng, như một câu bông đùa.
Người bạn của hắn rõ ràng không bận tâm đến lời ấy, chỉ cười: “Hồi đó cậu xem vợ như bảo bối, nâng niu từng chút, giờ thì hối hận rồi à?”
“Cũng không hẳn.”
Hắn khẽ đáp.
“An An rất tốt, chỉ là…”
Mới trước
You cannot copy content of this page
Bình luận