朝露何枯
Hoàn thành
Ta và Thái tử cùng nhau lớn lên từ thuở thanh mai trúc mã, trải qua mười sáu năm. Nhưng rồi hắn ta lại gặp được duyên trời định.
Người trong lòng hắn ta không may ngã xuống nước và mất đi hài tử. Thái tử bóp chặt cổ ta, nghiến răng, từng chữ một hỏi:
“Có phải ngươi hại nàng không?”
Ta nhớ đến những khi hắn ta từng dịu dàng gọi ta một tiếng “Khanh Khanh.”
Nhìn vào đôi mắt dài hẹp đang ngập tràn phẫn nộ của hắn ta, ta bật cười, rồi đáp:
“Phải. Là ta.”
Mới trước
Click vào số sao để đánh giá bộ truyện này.
88 truyện
0 sao
10 months ago
You cannot copy content of this page
Bình luận