Hoàn thành
Tôi đã đăng video về việc trang trí nhà mình lên một ứng dụng video nào đó.
Căn biệt thự gần hai nghìn mét vuông được trang hoàng với sắc đỏ và xanh lòe loẹt, rực rỡ đến mức đầy không khí vui tươi.
Giữa vô số bình luận như “Hahahahaha” và “Tiểu thư, người xem lão nô nên buộc dây ở đâu cho hợp?”
Có một người đàn ông tên Lộ, đặc biệt nghiêm túc bình luận một câu: “Thật khó coi, thẩm mỹ kém đến mức khó tin.”
Bình luận này còn được nhiều lượt thích, đẩy lên vị trí cao nhất.
Tôi mở điện thoại ra xem mà tức đến nhảy dựng lên.
Từ nhỏ đã bị nói là gu thẩm mỹ kém, càng bị nói càng khó chịu.
Thế là tôi lập tức cầm bàn phím, quyết tâm phản kích: “Vậy để xem nhà anh đẹp đến mức nào?”
Anh không trả lời, nhưng bên dưới có một đống người vào bình luận theo.
“Thẩm mỹ kém hay không thì tôi không biết, nhưng căn nhà rộng thế này khiến tôi ghen tị lắm rồi.”
“Anh mua nổi biệt thự không mà dám cười chê thẩm mỹ của người ta?”
“Tiểu thư, lão nô thấy đẹp mê hồn! Vậy tôi có thể làm đội trưởng bảo vệ không?”
Chưa kịp để ý đến đống bình luận đó, không tới vài phút sau đã nhận được một thông báo nhắc tên - Người đàn ông tên Lộ ấy đã nhắc đến tôi trong một video.
Video do chính anh đăng tải, là cảnh quay trực tiếp nhà của anh.
Trang trí theo phong cách châu Âu thuần túy, quay từ cửa vào đến tận ban công.
Bên ngoài ban công rộng lớn là khung cảnh dòng sông lung linh ánh đèn về đêm, xa xa là Bến Thượng Hải rực rỡ.
Khi quay trở lại trong nhà, nội thất lấy ba màu đen, trắng, xám làm chủ đạo, kết hợp với những món đồ nội thất tinh xảo, chế tác tỉ mỉ, có giá trị không nhỏ.
Tổng thể trông vừa xa hoa vừa có khí chất.
Tôi im lặng một lúc, có vẻ như nhà người ta thực sự đẹp hơn.
Mới trước
You cannot copy content of this page
Bình luận