Cơ Dạ Tu - Phượng Khanh Ca

Không Biết

Hoàn thành

0

(0 Đánh giá)

Đọc truyện

Giới thiệu

Tên truyện: Cơ Dạ Tu - Phượng Khanh Ca

Sáng sớm.

Phượng Khanh Ca đứng dưới gốc cây phượng hoàng, đưa tay vuốt nhẹ dải tua rua của đèn cầu nguyện, nụ cười mang chút cay đắng.

Hắn đã từng nói rằng sẽ đến gặp nàng, nhưng nàng chờ suốt cả đêm, vẫn không thấy hắn đến.

Hàng mi dài của nàng khẽ hạ xuống, tay áo rộng phất nhẹ, chiếc đèn cầu nguyện được chế tác tinh xảo lập tức hóa thành một ngọn lửa màu xanh, rồi tan biến theo làn gió mát.

"Ngươi đã từng, quan tâm đến ta chưa?"

Phượng Khanh Ca, tuy là một tiên nữ cao quý, nhưng lại khao khát cuộc sống bình thường, chỉ nguyện uyên ương không nguyện tiên.

Tiếc thay, người đó mãi mãi không thể mang đến cho nàng điều mà nàng mong muốn.

Hoặc có lẽ, tất cả sự dịu dàng và tình yêu của hắn đều không phải dành cho nàng...

Gần đến giữa trưa, bên ngoài Lạc Hoa Cung vang lên tiếng hô của tiểu tiên đồng:

"Thiên đế bệ hạ giá lâm!"

Phượng Khanh Ca, đang uống rượu giải sầu, khẽ giật mình, quay đầu lại vừa vặn nhìn thấy Thiên đế bệ hạ của bọn họ - Cơ Dạ Tu.

Y phục nhẹ nhàng bay bổng, dáng vẻ thật thanh tao và tuấn tú.

Nàng khẽ cười:

"Cuối cùng ngài cũng đến rồi."

Cơ Dạ Tu lạnh lùng nhìn nữ nhân bên bờ hồ Ngự Thủy, khinh miệt cười nhạt:

"Phượng Khanh Ca, dù sao ngươi cũng là Hoa thần, nhưng lại suốt ngày vô công rỗi nghề.”

“Nếu ngươi thích uống rượu đến vậy, chi bằng giao chức vị Hoa thần cho kẻ khác, làm tiên tì cho Tửu tiên thì hơn."

Nàng cười nhẹ, lảo đảo bước đến gần hắn, ngón tay thon dài chạm nhẹ từ giữa chân mày hắn rồi trượt xuống, cuối cùng dừng lại trên đôi môi mỏng của Cơ Dạ Tu.

"Giao cho ai? Cho Hoa Vân tiên tử mà ngài sủng ái sao?"

Đôi mắt đen của hắn khẽ nheo lại, vung tay hất nàng ra:

"Cẩn thận lời nói và hành động của ngươi."

Phượng Khanh Ca lảo đảo lùi hai bước, suýt nữa không đứng vững.

Bình rượu trong tay nàng bị hất rơi xuống đất, vỡ tan tành:

"A, đây là rượu Lê Hoa Bạch mới ủ của Túy Tiên Cung, thật đáng tiếc!"

Nàng thở dài nhìn rượu đổ, còn hắn chỉ thấy nàng thật khó hiểu.

Hôm qua nhận được thư của nàng nói có chuyện quan trọng muốn bàn bạc, hắn đã đồng ý sẽ đến gặp, nhưng vì Hoa Vân bị thương linh mạch trong khi tu luyện, hắn bận giúp nàng ta điều trị nên quên mất thời gian.

Giờ nhớ ra liền tới gặp, nhưng nghĩ lại... hắn thật là dư thừa.

Đang suy nghĩ, bỗng nghe nàng nói:

"Hôm qua là sinh thần của ta."

Nghe vậy, ánh mắt Cơ Dạ Tu thoáng dừng lại, nhưng rồi lập tức trở lại vẻ bình thản.

"Ngài đã từng hứa với phụ thân ta rằng sẽ bảo vệ ta vô lo, cho ta mọi điều ta mong muốn."

Ánh mắt Phượng Khanh Ca trong trẻo nhìn hắn:

"Cơ Dạ Tu, ngài có nguyện ý song tu với ta không?"

Nguyên thần của nàng đã bị phản phệ, đau đớn không gì sánh được.

Nếu không thể song tu để mượn linh lực của hắn nuôi dưỡng, chẳng bao lâu nữa nàng sẽ ngã xuống.

Cơ Dạ Tu nhíu mày nhìn nàng, như thể vừa nghe thấy một trò cười lớn, lạnh lùng trả lời nàng bốn chữ:

"Mơ mộng hão huyền."

"Vậy thì hãy giải trừ hôn ước đi."

Lời vừa dứt, trong tay Phượng Khanh Ca xuất hiện một miếng ngọc bội, một mặt khắc tên nàng, một mặt khắc tên Cơ Dạ Tu.

Đây là minh chứng cho hôn ước của họ.

Cơ Dạ Tu chăm chú nhìn miếng ngọc bội trong tay nàng, đôi mày nhíu chặt, giọng điệu không mấy thiện cảm:

"Ngươi lại định giở trò gì?"

"Trái tim của ngài không thuộc về ta. Những năm qua thật khiến ngài uất ức.”

“Giờ đây ngài đã đưa nàng ấy lên Thiên đình, ngày đêm ở bên, ta không làm kẻ ác nữa. Chúc hai người yêu nhau trọn kiếp."

"Ngươi biết lý lẽ thế sao?"

Hắn cười nhạo.

Khi Hoa Vân mới đến Thiên đình, nàng ta không ít lần bị Phượng Khanh Ca quấy nhiễu, cho đến khi hắn đưa nàng ta đến bên cạnh mới không để Phượng Khanh Ca có cơ hội.

"Đúng vậy, ta chính là kẻ nhỏ nhen, thù dai, thích phá vỡ uyên ương."

Phượng Khanh Ca cười nửa châm biếm:

"Giờ ta chơi chán rồi, không muốn chơi nữa, không được sao?"

Nàng rạch ngón tay, nhẹ nhàng xóa đi tên mình trên mặt ngọc bội, ngọc bội phát ra ánh sáng nhạt rồi xuất hiện một vết nứt.

"Đến lượt ngài."

Đưa ngọc bội cho hắn, ngón tay Phượng Khanh Ca chạm vào tay hắn, hơi lạnh, nàng không kiềm được mà nắm nhẹ.

Nhưng Cơ Dạ Tu như thể bị thứ gì đó nóng bỏng chạm phải, lập tức hất tay ra.

Lần này, hắn dùng cả chân khí, Phượng Khanh Ca không kịp đề phòng, ngã mạnh xuống đất, lòng bàn tay nàng đúng lúc đè lên những mảnh sành vỡ của chiếc bình rượu, xước ra nhiều vết máu.

Hắn lạnh lùng nhìn nàng, nghi ngờ sâu sắc rằng nàng đang giở trò.

Nàng đau đớn, khi nhìn hắn, trong mắt lộ ra chút thất vọng:

"Ngài thật sự ghét ta đến mức không thể chạm vào sao?"

Cơ Dạ Tu thu ánh mắt, giọng điệu vô cùng khó chịu:

"Giả tạo. Đừng nghĩ rằng mấy trò lén lút của ngươi có thể lung lay vị trí của ta, ngươi còn chưa đủ tư cách."

"Muốn giải trừ hôn ước đúng không, ta thành toàn cho ngươi."

Nói rồi, hắn cắn ngón tay, rạch lên ngọc bội một đường, ngọc bội kêu một tiếng "rắc", vỡ thành tro bụi…

Từ đó, giữa họ không còn bất kỳ ràng buộc nào.

Nhìn bóng lưng nam nhân rời đi, chẳng mảy may quan tâm, Phượng Khanh Ca mỉm cười, muốn cười nhưng lại ho ra một bãi máu.

"Ngài độ kiếp ở nhân gian, nàng ta đã cứu ngài, nhưng ngài có biết rằng, ta cũng đã từng vì ngài mà trải qua kiếp nạn..."

Khi Cơ Dạ Tu vượt qua chín đạo thiên kiếp, bị người ta tính kế, chính nàng đã dùng pháp khí bổn mệnh để giúp hắn chặn thiên kiếp, bảo vệ an toàn cho hắn.

Nhưng sau khi tỉnh lại, hắn đã quên tất cả mọi chuyện.

Nàng yêu hắn, nhưng không muốn lấy ân để đòi báo đáp.

Tuy nhiên, Thái Ung Đế Quân, tức phụ thân của Phượng Khanh Ca, vì sự an toàn của nàng, đã cố tình buộc họ lại với nhau.

Điều này đã gây ra nỗi đau khôn nguôi cho nàng sau này.

Nàng đã nói với hắn vô số lần rằng nếu không song tu, nàng sẽ ch3’t.

Nhưng hắn không tin, còn trách nàng tu luyện bậy bạ, ch3’t cũng đáng đời.

Phượng Khanh Ca nhìn vết thương trên đầu ngón tay, nhẹ giọng nói:

"Nếu có thể làm lại, ta không muốn yêu ngài thêm một lần nữa..."

Ánh mặt trời xuyên qua cơ thể nàng, nàng từ từ nhắm mắt lại, không bao lâu, chân nguyên của nàng tan biến hoàn toàn.

Khoảnh khắc đó, trăm hoa héo úa, như đang cùng nhau tiếc thương cho vị chủ nhân vừa khuất của chúng...

88 truyện

0 sao

10 months ago

You cannot copy content of this page