Âm Mưu Hậu Cung

Không Biết

Hoàn thành

0

(0 Đánh giá)

Đọc truyện

Giới thiệu

Tên truyện: Âm Mưu Hậu Cung
 
Mọi người đều cho rằng ta yêu Hoàng thượng sâu đậm, kể cả Hoàng thượng cũng nghĩ như vậy, nhưng ta tự biết, hắn chỉ là vũ khí của ta.
 
1
 
Nương ta là một người bị phu quân bỏ rơi, ta là đứa con hoang. Cha ta, Thẩm Giác là một vị Thái phó uy quyền dưới một người mà trên vạn người. Ngay cả Hoàng thượng cũng phải kính trọng gọi một tiếng "lão sư".
 
Cha ta xuất thân từ hàn môn, trước khi lên kinh ứng thí đã sớm kết hôn với nương ta. Nhưng sau khi rời đi, cha ta không bao giờ trở về nữa.
 
Sau khi nương ta thủ hiếu cho tổ mẫu suốt sáu năm, khi đó còn nhỏ bà dẫn ta lên kinh tìm cha. Chúng ta mới biết, sáu năm trước, cha ta đã thi đậu làm Thám hoa và kết hôn với ái nữ của Thái sư đương triều.
 
Lúc ấy, cha ta sự nghiệp đang phất lên, ông an bài mẹ ta ở một trang viên xa xôi, chỉ để lại một câu: "An phận thủ thường!"
 
Mười năm sau, cha ta thăng chức làm Thái phó, thiên hạ đều nói ông là trụ cột triều đình, người thanh cao chính trực. Ngay cả trước khi Tiên đế băng hà, ngài cũng nắm lấy tay ông, giao ông làm Phụ chính đại thần.
 
Nhưng thê tử kết tóc và con gái ruột của ông lại không có nổi một bữa cơm nóng.
 
Ta lần đầu căm hận cha, Thẩm Giác, là khi ta tám tuổi, vào mùa đông khắc nghiệt, nương ta lâm trọng bệnh, nhưng người trong trang viên lại mắt nhắm mắt mở, không thèm để ý.
 
Ta cực khổ vô cùng mới tìm đến phủ Thái phó, nhưng lại bị đuổi ra ngoài. Giữa trời băng giá, ta quỳ trước cửa chỉ xin một thang thuốc.
 
Thẩm Giác cùng đích nữ của ông, Thẩm Tự Cẩm, từ bên ngoài trở về, đứng trên cao nhìn ta, khi đó Thẩm Tự Cẩm chỉ nói: "Tên ăn mày bẩn thỉu kia, để nó quỳ chỗ khác, đừng làm bẩn cửa nhà ta!"
 
Thẩm Giác dịu dàng bế Thẩm Tự Cẩm vào trong, trước khi đi chỉ ra lệnh đuổi ta đi, không hề dành cho ta một cái nhìn.
 
Ta về nhà thì phát bệnh, sốt cao suốt ba ngày, lúc ấy ta đã nghĩ mình sẽ chết, nhưng cuối cùng vẫn gắng gượng qua khỏi.
 
Sau này ta nghe nói, là nương ta thân mang bệnh nặng quỳ trước phủ Thái phó ba ngày mới mời được một vị đại phu.
 
Từ đó, ta chỉ cảm thấy dòng máu của kẻ kia trong người mình là thứ thực sự dơ bẩn.

Đánh giá truyện

Click vào số sao để đánh giá bộ truyện này.

Bình luận

Trả lời

88 truyện

0 sao

10 months ago

You cannot copy content of this page