Chương 1: Âm Sơn thị
21/04/2025
Chương 2: Yêu Quỷ Mặc Lân
21/04/2025
Chương 3: Tiếng chuông Sơn Quỷ Long Linh
21/04/2025
Chương 4: Gả đến Cửu U
21/04/2025
Chương 5: Giáo dưỡng
21/04/2025
Chương 6: Xung đột
21/04/2025
Chương 7: Rơi xuống địa ngục
21/04/2025
Chương 8: Mầm mống tai họa
21/04/2025
Chương 9: Chó săn của Tiên đô Ngọc Kinh
21/04/2025
Chương 10: Can gián
21/04/2025
Chương 11: Nàng muốn sống ở Cực Dạ cung?
21/04/2025
Chương 12: Lời giải thích
21/04/2025
Chương 13: Bà mẹ chồng ác độc Sơn Tiêu
21/04/2025
Chương 14: Phái Hàng Ma
21/04/2025
Chương 16: Đàn Ninh
21/04/2025
Chương 15: Vu oan
21/04/2025
Chương 17: Phòng luyện ngọc
21/04/2025
Chương 18: Giao nhiệm vụ
21/04/2025
Chương 19: Bị thương
21/04/2025
Chương 20: Mời Tôn chủ tắm rửa
21/04/2025
Chương 21: Tiết kiệm
21/04/2025
Chương 22: Ta thích
21/04/2025
Chương 23:
21/04/2025
Chương 24:
21/04/2025
Chương 25:
21/04/2025
Chương 26:
21/04/2025
Chương 27:
21/04/2025
Chương 28:
21/04/2025
Chương 29:
21/04/2025
Chương 30:
21/04/2025
Chương 31:
21/04/2025
Chương 32:
21/04/2025
Chương 33:
21/04/2025
Chương 34:
21/04/2025
Chương 35:
21/04/2025
Chương 36:
21/04/2025
Chương 37:
21/04/2025
Chương 38:
21/04/2025
Chương 39:
21/04/2025
Chương 40:
21/04/2025
Chương 41:
21/04/2025
Chương 42:
21/04/2025
Chương 43:
21/04/2025
Chương 44:
21/04/2025
Chương 45:
21/04/2025
Chương 46:
21/04/2025
Chương 47:
21/04/2025
Chương 48:
21/04/2025
Chương 49:
21/04/2025
Chương 50:
21/04/2025
Chương 52:
21/04/2025
Chương 51:
21/04/2025
Chương 53: Vật trong túi
21/04/2025
Chương 54: Truyền tin
21/04/2025
Chương 55: Một tháng nghỉ một lần
21/04/2025
Chương 56: Phu quân của ta là cường giả hiếm có trên đời
21/04/2025
Chương 57: Nghe đã lắm
21/04/2025
Chương 58: Về Cửu U
21/04/2025
Chương 59: Ngắm hoa đăng
21/04/2025
Chương 60: Phổ tượng
21/04/2025
Chương 62: Nắm tay
21/04/2025
Chương 61: Đây là mùi của quần áo mới
21/04/2025
Chương 63: Thế tộc?
21/04/2025
Chương 64: Tức Mặc thị
21/04/2025
Chương 65: Yến Lương Nghĩa
21/04/2025
Chương 66: Bắm đom đóm
21/04/2025
Chương 67: Tức Mặc Khôi
21/04/2025
Chương 68: Cửu Phương Chương Hoa
21/04/2025
Chương 69: Yến Vô Thứ
21/04/2025
Chương 70: Xỉu
21/04/2025
Chương 71: Có chuyện gì ồn ào vậy?
21/04/2025
Chương 72: Người đời đồn đại
21/04/2025
Chương 73: Kẻ ngốc lắm tiền
21/04/2025
Chương 74: Hắn tự tay làm
21/04/2025
Chương 75: Chẳng thể làm gì cả
21/04/2025
Chương 76: Chỉ có miệng cứng
21/04/2025
Chương 77: guyệt Nương
21/04/2025
Chương 78: Biết sửa pháp khí
21/04/2025
Chương 79: Một vạn kim
21/04/2025
Chương 80: Năm tay
21/04/2025
Chương 81: Ký ức không tốt đẹp
21/04/2025
Chương 82: Nàng muốn làm gì?
21/04/2025
Chương 83: Ân nhân
21/04/2025
Chương 84: Ngươi có hiểu không?
21/04/2025
Chương 85: Đại tang
21/04/2025
Chương 86: Không lặp lại vết xe đổ
21/04/2025
Chương 87: Đầu bạc răng long
21/04/2025
Chương 88: Tìm một ngọn núi hoang
21/04/2025
Chương 89: Một tháng một lần lâu quá
21/04/2025
Chương 90: Cho heo ăn
21/04/2025
Chương 91: Đệ không vui
21/04/2025
Chương 92: May áo
21/04/2025
Chương 93: Cơ thiếp của Ngọc Sơn
25/04/2025
Chương 94: Tịch thu tài sản
25/04/2025
Chương 95: Mềm mà
25/04/2025
Nghe thấy giọng điệu cao ngạo của Lưu Ngọc, vẻ lúng túng ban đầu của Liễu nương mới tan đi phần nào, mắt thường cũng có thể thấy được sự bình tĩnh trở lại.
Tuy không biết Lưu Ngọc muốn những thứ này làm gì, nhưng đây là lần đầu tiên Lưu Ngọc sai bảo bà ta làm việc, dù có phải lên núi đao xuống biển lửa bà ta cũng nhất định sẽ cố gắng làm cho tốt.
Vì vậy, Liễu nương gật đầu, nghiêm nghị nói:
“Hẳn là đủ, nhờ Kính phu nhân tận tình dạy bảo, ta ở phòng thu chi hiện tại cũng coi như có thể quản lý một số việc, nhất định sẽ cố gắng làm tốt cho Lưu Ngọc tiểu thư.”
Thấy cuối cùng cũng có thể giao tiếp bình thường với Liễu nương, Lưu Ngọc thở phào nhẹ nhõm.
Lưu Ngọc đương nhiên biết năng lực của bà ấy.
Liễu nương tuy không giỏi ăn nói, nhưng lại bình tĩnh, tính tình cẩn thận, thích hợp tính toán sổ sách, lại có Nam Cung Kính chỉ dạy tận tình.
Kiếp trước đến cuối cùng, bà ấy chính là trợ thủ đắc lực của Nam Cung Kính, quản gia của Âm Sơn thị.
Nhưng mà… trước đây nàng có kiêu ngạo như vậy sao?
Từ Đàn Ninh đến Liễu nương, người nào người nấy đều sợ nàng như vậy.
“Lưu Ngọc tiểu thư…”
Giọng nói rụt rè của Liễu nương vang lên trong trận pháp truyền tin, Lưu Ngọc hoàn hồn, hỏi:
“Liễu di còn có việc gì sao?”
“Chuyện phòng luyện ngọc, Ninh Ninh chưa báo cáo với Lưu Ngọc tiểu thư, là lỗi của Ninh Ninh, mong Lưu Ngọc tiểu thư bớt…”
Như đoán được Liễu nương muốn nói gì dài dòng, Lưu Ngọc lập tức ngắt lời:
“Đàn Ninh, các ngươi có thể ở trong sân của ta, nhưng chỉ có thể ở phòng phụ, hơn nữa phải quét dọn sạch sẽ hàng ngày, Liễu di, hoa cỏ trong sân của ta đều quý giá, những nữ tỳ mới được điều đến sợ rằng chăm sóc không được chu đáo, còn nhờ Liễu di giúp ta trông nom.”
Đàn Ninh trừng lớn mắt: “Thì ra tỷ tính toán như vậy! Âm Sơn Lưu Ngọc tỷ xem ai là người hầu sai bảo vậy hả—”
Liễu nương vội vàng bịt miệng Đàn Ninh.
“Lưu Ngọc tiểu thư yên tâm, đợi tiểu thư về nhà sau này, nhất định sẽ không khác gì lúc rời đi.”
Trong tiếng ú ớ bất mãn của Đàn Ninh, Liễu nương nhìn thiếu nữ trong trận pháp truyền tin, lông mày hơi nhíu lại, cụp mắt xuống nói:
“Tiểu thư trông gầy đi nhiều, chẳng lẽ trong khoản thời gian ở Cửu U đã chịu uất ức?”
Lưu Ngọc ngẩn người.
“Không,” Lưu Ngọc mỉm cười, “Hắn đối xử với ta rất tốt, cũng… không chịu uất ức gì.”
Nàng dùng giọng điệu mơ hồ và nhẹ nhàng lướt qua những giọt nước mắt và máu của kiếp trước.
Đàn Ninh giãy thoát khỏi tay Liễu nương, vừa định mỉa mai yêu quỷ ở Cửu U sao có thể sánh bằng Chương Hoa công tử phong thần tuấn tú, thì đột nhiên liếc thấy trong đôi mắt trong veo như lưu ly kia, có ánh nước lóe lên rồi biến mất.
Có lẽ là nàng ấy nhìn nhầm.
Đàn Ninh há miệng, cuối cùng cũng không nói gì.
–
Trong rừng rậm mịt mù chướng khí, ma trơi như hoa xanh, điểm xuyết trong màn đêm đen kịt vô biên.
Quỷ tùy tùng mặc áo tơi màu đen đội nón lá đứng bên bờ, cầm đèn soi sáng dòng máu chảy theo khe đá vào suối.
Quỷ nữ nhảy nhót qua những cái đầu rơi rụng trên mặt đất, vừa nhảy vừa đếm.
Một, hai, ba…
Tổng cộng mười chín con Dịch Quỷ.
Không hổ là Tôn chủ, một mình ngài ấy đã sánh bằng cả mười hai Tà Thần.
“Nhân cơ hội Tôn chủ đại hôn, yêu quỷ tụ tập ở Nghiệp Đô, đám người Nhện mặt ngọc kia hoạt động mạnh hơn so với bình thường.”
Nữ tử áo trắng như tuyết ngồi trên tảng đá bên bờ, đang vận khí chữa trị vết thương trên người Mặc Lân, vẻ mặt nghiêm nghị nói:
“Xích Địa, Thanh Dã, Hàm Trì, thành chủ của mấy thành này, đều ngầm qua lại với hắn, bất kể mấy vị thành chủ này là giả vờ hay thật lòng quy thuận, nhưng người Nhện mặt ngọc cứ tiếp tục như vậy, thế lực của phái Hàng Ma nhất định sẽ ngày càng tăng, Tôn chủ… thật sự định cứ mặc kệ như vậy sao?”
“Đúng vậy, chẳng lẽ không thể trực tiếp bắt hắn ra giết sao?”
Yêu quỷ ngồi trên cây đung đưa đuôi khỉ, vẻ mặt bực bội, lông mày đầy vẻ hung dữ.
“Chúng ta ở đây vất vả cực khổ giết dịch quỷ, người Nhện mặt ngọc cùng đám thành chủ kia ăn sung mặc sướng, bàn bạc xem làm thế nào để giết chúng ta, chết tiệt! Nghĩ thôi cũng tức!”
“Thật ngốc.”
Quỷ nữ liếc hắn một cái.
“Tôn chủ giết người Nhện mặt ngọc dễ như trở bàn tay, nhưng ngươi chưa từng nghĩ, người Nhện mặt ngọc lấy đâu ra nhiều tài lực như vậy để mua chuộc lòng người?”
Mi Hầu yêu vẻ mặt hoang mang:
“Tài lực? Đinh tỷ, tỷ có ý gì?”
Bạch Bình Đình nhìn vết thương sâu hoắm thấy xương trên vai yêu quỷ áo xanh dần dần lành lại, lúc này mới mở miệng:
“Mua chuộc lòng người, hoặc là hứa hẹn quyền thế, hoặc là dùng lợi ích dụ dỗ, hai điều này đều cần có tiền bạc chống đỡ, nếu không, ngươi thật sự cho rằng người Nhện mặt ngọc và bọn họ chỉ cần nói vài câu là có thể thu phục người ta sao?”
You cannot copy content of this page
Bình luận