Bầu trời u ám, như những lưỡi dao nhỏ sắc bén thổi qua vùng đất hỗn độn rộng lớn, một vài mảnh vụn không rõ tên theo gió cuốn bay lên không trung.
Mặt đất gồ ghề lồi lõm, không có thảm thực vật, những ngọn núi đột ngột nhô lên trông dữ tợn và đáng sợ. Nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện ra rằng toàn bộ mặt đất này đều là rác rưởi, thậm chí những ngọn núi cao vút dường như cũng được tạo thành từ những đống rác tích tụ. Nếu nhìn từ ngoài vũ trụ, hành tinh này quả thực có màu xám xịt, khi dùng vệ tinh phóng đại nhiều lần để quan sát, sẽ thấy rằng bề mặt của hành tinh này bị bao phủ bởi rác rưởi, đủ loại rác không có giá trị thu hồi.
Một con robot đang di chuyển trên bề mặt rác gồ ghề, đôi mắt lập lòe không ngừng quét qua đống rác vừa mới bị lật lên. Bỗng nhiên, radar phát ra tiếng “tít tít” nhỏ, robot nhanh chóng ngẩng đầu, chạy về hướng mà radar đã quét được.
Dưới chân một ngọn núi rác cao vút, một bóng trắng nằm im lặng ở đó, đôi mắt robot phát ra tia sáng laser, quét qua quét lại trên bóng trắng đó.
“Vật phẩm sinh mệnh cao cấp, giá trị nguy hiểm bằng 0, giá trị vũ lực là 1, có thể thu hồi, chờ giám định.” Âm thanh điện tử tổng hợp vang lên giữa vùng đất trống trải. Robot duỗi cánh tay máy nhặt bóng trắng lên, sau đó nhanh chóng rời đi.
Không lâu sau, cơn lốc bắt đầu nổi lên trên mặt đất, gió cát và rác bay mù trời.
———-
“Tiên sinh Light, ăn cơm thôi.” Từ cửa phòng thí nghiệm ló ra một cái đầu lông xù, đôi mắt to trông đầy vẻ nhút nhát sợ hãi, như một chú nai con bị kinh động.
“Tôi biết rồi.” Giọng nói già nua khàn khàn và trầm thấp, như thể sinh lực đã cạn kiệt gần hết. Chiếc xe lăn trước bàn thí nghiệm từ từ xoay lại, chở theo ông lão gầy guộc rời khỏi phòng thí nghiệm.
Phòng khách rộng mở, bên trong bày trí một vài món đồ nội thất, không đến mức quá đơn sơ, chỉ là những món đồ này dường như đều không được làm từ gỗ hay bất kỳ chất liệu thông thường nào trong sinh hoạt. Nghe tiên sinh Light nói, những thứ này đều được chế tạo từ rác thải bên ngoài sau khi hợp thành lại. Cảm giác khi chạm vào không tệ, nhưng trông có vẻ lạnh lẽo và cứng nhắc. Căn hộ này chỉ có một chiếc ghế duy nhất, tất cả bàn ghế đều có độ cao vừa vặn với xe lăn của tiên sinh Light.
Điền Đông Nhi đặt thức ăn hữu cơ đã chuẩn bị vào hai cái bát làm từ cùng loại vật liệu như đồ nội thất, sau đó bày lên bàn vuông. Cái muỗng được đặt ngay ngắn ở phía bên phải của bát. Sau khi làm xong, cậu ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng một cách nghiêm túc.
Xe lăn của tiên sinh Light được trang bị chip trí tuệ nhân tạo công nghệ cao, gần như là một robot thông minh. Xe lăn từ từ di chuyển lại gần bàn, dừng lại ở khoảng cách vừa vặn, tiện cho tiên sinh Light dùng bữa.
“Về sau những công việc đó, không cần làm nữa. Trong nhà có robot gia dụng.” Giọng nói khàn khàn, yếu ớt của tiên sinh Light vang lên, nghe như tiếng thở của một người già gần đất xa trời, mang theo cảm giác nặng nề.
“Tiên sinh Light, tôi…” Điền Đông Nhi nắm chặt cái muỗng trong tay, cúi đầu khẩn trương, giọng nói ngập ngừng, “Tôi ở nhà cũng không có việc gì làm, hơn nữa tôi không thể cứ mãi không làm gì cả…”
Tiên sinh Light nhẹ nhàng thở dài. Điền Đông Nhi đã sống ở đây hơn hai năm, nhưng vẫn luôn giữ thái độ cẩn trọng như vậy. Ông lão có thể cảm nhận được từ Điền Đông Nhi một loại cảm xúc sợ bị ghét bỏ, không biết trước kia đứa nhỏ này đã lớn lên trong hoàn cảnh gia đình thế nào. Chẳng lẽ sau mấy thập niên ông xa rời xã hội, cục diện chính trị hiện nay đã có sự thay đổi? Liệu có phải liên bang đã có quá nhiều “người mang thai” đến mức có thể tùy tiện vứt bỏ hay sao?
Nghĩ lại lúc trước khi tiểu gia hỏa đến đây, dường như mới chỉ mười hai, mười ba tuổi, vừa gầy vừa nhỏ, hơn nữa còn không biết nói tiếng phổ thông của Liên Bang, chỉ dùng một thứ ngôn ngữ kỳ lạ, khi đối mặt với ông luôn tỏ ra sợ sệt, rụt rè. Ông lão đã dạy cậu nói tiếng phổ thông của Liên Bang. Tiểu gia hỏa rất nỗ lực học tập, dường như sợ rằng mình quá vụng về sẽ bị ghét bỏ. Bình thường, khi không có việc gì, cậu thường kéo robot gia dụng ra để luyện tập.
Không thể không nói, thật ra tiểu gia hỏa vẫn rất thông minh, hơn hai năm nay, ông lão không phải tốn quá nhiều tâm sức để quản lý cậu, nhưng cậu đã có thể sử dụng tiếng phổ thông của Liên Bang khá thành thạo, chỉ là vẫn còn mang chút giọng địa phương. Hơn nữa, bình thường cậu luôn giành làm một vài việc nhà với robot gia dụng, tuy vụng về nhưng luôn cố gắng hết sức để chứng tỏ sự tồn tại của mình.
You cannot copy content of this page
Bình luận