Tiền Trong Ngăn Tủ

Chương 8:

Chương trước

Chương sau

Mẹ chồng tiếp tục bồi thêm: “Tháng sau em trai chồng cô cưới vợ, tiền đặt cọc nhà trong thành phố còn thiếu ba trăm ngàn, cô phải chi ra!”

 

Tôi trừng mắt: “Tại sao tôi phải đưa chứ?!”

 

Mẹ chồng liền phản bác: “Nếu tiền đó là cô ăn trộm của con trai tôi, thì cô phải đưa! Dù không phải, nhưng cô tiêu tiền vào người nhà thì có gì sai?!”

 

“Chẳng lẽ để cô đem ra ngoài tiêu xài hoang phí, ăn chơi trác táng chắc?!”

 

Tôi đáp lại: “Nói chuyện có lương tâm chút đi, bà đã bao giờ xem tôi là người trong nhà chưa?”

 

“Tôi còn chẳng bằng một người giúp việc, mỗi ngày đều bị bà sai tới quát lui!”

 

Mẹ chồng bắt đầu cùn: “Tôi đối xử với cô thế nào không liên quan gì, cô đã bước chân vào nhà tôi thì phải nghe lời!”

 

Chồng tôi gầm lên một tiếng: “Đủ rồi!”

 

Rồi quay sang tôi quát: “Tiền này rốt cuộc ở đâu ra, con mẹ nó tốt nhất cô khai thật ra cho tôi!”

 

Tôi thật sự không chịu nổi nữa, trước cái giọng mệnh lệnh đầy áp bức của hắn, tôi hoàn toàn phản kháng ngược lại.

 

Tôi mỉm cười, nói: “Anh muốn biết à, tôi cố tình không nói đấy!”

 

Hắn lập tức nổi điên: “Con khốn, có phải cô có đàn ông bên ngoài rồi được người ta bao nuôi không?!”

 

“Đội mũ xanh cho ông đây à, để xem tôi xử cô thế nào!”

 

Nói rồi, hắn xông vào phòng ngủ, đập phá hết đồ đạc của tôi.

 

Mấy lọ lọ chai chai trên bàn trang điểm bị hắn quét sạch xuống đất.

 

Hắn còn mở tủ quần áo, ném từng cái áo cái váy của tôi ra ngoài, miệng thì không ngừng gào: “Con mẹ nó, ly hôn! Cút, cút khỏi nhà tao!”

 

Thấy hắn sắp lục đến ngăn tủ nhỏ trong tủ quần áo, tôi lập tức gào lên một cách điên cuồng, tiếng hét chói tai vang lên không ngừng.

 

Trán nổi gân xanh chằng chịt, cổ họng tôi như bị hàng vạn tấn áp lực đè nén.

 

Chồng tôi và mẹ chồng bị cơn điên đột ngột của tôi làm cho hoảng sợ.

 

Mẹ chồng kéo tay hắn lại, nói: “Thôi, mặc kệ con điên này đi!”

 

“Để sau rồi tính sổ với nó, nó chạy đâu cho thoát!”

 

12.

 

Tôi cảm thấy không thể kéo dài thêm nữa, mọi chuyện cần phải có một cái kết.

 

Vì vậy, tôi hẹn gặp Văn Văn.

 

Khi nhìn thấy cô ấy, tôi suýt không tin vào mắt mình.

 

Trên mặt Văn Văn, chỗ bầm xanh, chỗ tím tái, trông như vừa bị đánh một trận tơi bời.

 

Tôi đau lòng vô cùng.

 

Cô ấy vừa khóc vừa kể với tôi: “Trước đây chị mua cho em mấy món mỹ phẩm và quần áo đó… Chồng em thấy được, tưởng em có người đàn ông khác bên ngoài.”

 

“Hắn đánh em sống dở chết dở, em thật sự không chịu nổi nữa rồi.”

 

Nói xong, cô ấy đưa cho tôi một chiếc ổ cứng: “Chị Linh, em chỉ giúp được đến đây thôi.”

 

Tôi rưng rưng nước mắt, nhận lấy đồ, rồi ôm chặt lấy Văn Văn.

 

Tôi không dám chần chừ, lập tức đến công ty của chồng, lượn lờ một lúc thì cuối cùng cũng gặp được hắn.

 

Gã họ Trương kia, vẫn với bộ mặt háo sắc khiến người ta buồn nôn như thường lệ.

 

Gã nói với tôi: “Ồ, chẳng phải là em dâu sao, hôm nay rảnh rỗi ghé qua à?”

 

“Hay là, đi uống ly cà phê nhé?”

 

Tôi cười nhẹ: “Hay là, mình kết bạn WeChat trước đi?”

 

Hắn ta như con chó hoang đói ba ngày ba đêm, lập tức móc điện thoại ra.

 

Sau khi kết bạn, tôi gửi cho đối phương một loạt ảnh.

 

Mặt hắn ta lập tức tái xanh, môi trắng bệch, hai bên má giật giật, răng nghiến đến mức tưởng chừng sắp vỡ vụn.

 

Đúng vậy, những bức ảnh đó chính là nội dung trong ổ cứng mà Văn Văn đưa cho tôi.

 

Tất cả đều là ảnh chồng tôi và Chu Lỵ qua lại với nhau.

 

Bị cấp dưới cắm sừng, cái cảm giác đó chắc chắn là không dễ chịu chút nào.

 

Chắc hẳn trong đầu hắn ta đang nghĩ: mình với thằng đó lại qua lại cùng một người đàn bà, thật là mất mặt cỡ nào?!

 

Hôm sau, nghe nói trong cuộc họp phòng ban, tên họ Trương đã đuổi việc chồng tôi bằng một cách vô cùng nhục nhã.

 

Hắn ta còn bóc trần chuyện chồng tôi hối lộ sếp trên, và nhận hoa hồng bất chính từ các đối tác.

 

Hết Chương 8:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page