Tôi nghiêm túc phủ nhận nó.
Vẻ mặt của Xảo Linh càng trở nên khó hiểu hơn.
“Cậu thật sự là thẳng nam sao?”
“Tô Đồ, cậu rất đáng yêu, dễ thương và xinh đẹp, vãi chưởng, cậu vậy mà thực sự là một thẳng nam sắt thép!”
“Diễn đàn vậy mà đoán sai hết rồi?!”
Tôi chưa kịp trả lời thì giáo sư đã hét lên giận dữ.
“Hai bạn học ở hàng sau đứng dậy trả lời cho tôi!”
….
Vì vậy, tôi buộc phải đứng trong một góc của lớp, hu hu, chân tôi tê rồi.
Nhưng sau lớp học này, mọi người nhìn tôi với ánh mắt rất kỳ lạ, tôi không hiểu họ nghĩ gì, họ cứ chăm chăm nhìn vào tôi. Ê, đáng sợ nha!
Đặc biệt là những nam sinh nhìn cũng bình thường, mà rất hay ảo tưởng bản thân là trai đẹp trong lớp.
Trước đây, họ đều ghét tôi và hay đưa ra các lý do từ chối – ghép nhóm là bài với tôi vô lý, nhưng sau buổi học này, họ dường như cố tình tới nói chuyện với tôi.
Chu Cẩn Ngôn cũng nói rằng giữa chúng tôi có sự hiểu lầm, nhưng đã xóa giải nên từ nay tất cả chúng ta sẽ là anh em.
Tôi sờ vào đầu tóc bù xù của mình, dần khờ đi.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Tại sao mọi người lại tự nhiên thân thiện với tôi như vậy? Họ không bứt rứt lương tâm hả?
Như có giác quan thứ 6 trỗi dậy, tôi quay đầu lại và nhìn thấy Chu Cẩn Ngôn.
Mùi cỏ thơm ngát và dễ chịu bao quanh tôi, khiến cái đuôi trong quần tôi cử động vui vẻ, thiếu chút nữa lộ ra.
Ôii~
Chu Cẩn Ngôn có mùi thơm quá!
Trương Đào tất nhiên là không ngờ Chu Cẩn Ngôn lại ủng hộ tôi nên cậu ta vô cùng tức giận.
“Anh Ngôn, Tô Đồ nó chỉ giả vờ vô tội thôi.”
“Trước đây cậu ta không dám nói chuyện với anh, chắc chắn là vì cậu ta đang muốn theo đuổi anh một cách âm thầm đó. Anh Ngôn!”
Tôi kìm nén ý muốn cắn Trương Đào ở nơi công cộng.
“Trương Đào, cậu bị bệnh à? Tôi đã nói với cậu rằng tôi không phải gay. Tôi thích thỏ…”
Tôi hơi vấp, dừng lấy hơi một chút, tôi nghiêm túc nói tiếp: “Tôi thích con gái.”
Còn nữa tôi làm sao dám dụ dỗ Chu Cẩn Ngôn, tôi sợ anh ấy sẽ đánh tôi mất.
“Sáng nay tôi đã bảo cậu ấy đợi tôi ở sân bóng mà. Trương Đào, cậu đang hiểu lầm gì phải không?”
Tôi tự nắm lấy tay mình, cảm thấy ấm ức, khi Chu Cẩm Ngôn lên tiếng, giọng điệu anh lạnh lùng hơn trước, khiến người ta sợ hãi.
Anh ấy thực sự rất tức giận.
Trương Đào nghiến răng nghiến lợi cười ngượng ngùng: “Em nói đùa thôi, anh Ngôn.”
Cậu ta đùa chẳng hề vui chút nào, nghe qua còn cảm thấy chỉ là đang chữa quê cho bản thân thôi.
Hừ, đồ nhát cáy.
Các bạn cùng lớp đều khinh thường nhìn Trương Đào, khiến cậu ta nhục nhã bỏ chạy.
Tôi khịt mũi, sau đó mỉm cười nhìn Chu Cẩn Ngôn, người vừa giúp đỡ với tôi, tôi dùng cánh tay của mình cọ cọ vào cánh tay anh ấy.
“Cám ơn anh Chu Cẩn Ngôn, nếu không người khác vẫn sẽ nghĩ em đang quyến rũ người khác.”
Chu Cẩn ngôn cụp mắt xuống nhìn tôi, mắt cong cong như chiếc lưỡi liềm xinh đẹp và lạnh lùng.
Anh ấy tặc lưỡi, rồi nói điều gì đó.
Tôi chỉ mơ hồ nghe thấy anh ấy nói là:
“Ừm.”
Chu Cẩm Ngôn nói muốn cùng tôi đến vườn thực vật, nên anh ấy đã đi cùng tôi.
Vừa lên xe, anh lại một lần nữa thu hút sự chú ý của tất cả các bạn cùng lớp.
Tôi ngửi thấy mùi cỏ xanh hạng nhất tỏa ra từ Chu Cẩn Ngôn, thỏ con hạnh phúc. Moah moah!
Chẳng lẽ bữa sáng xa hoa của tôi, đã góp phần khiến Chu Cẩn Ngôn đã không còn ghét tôi nữa?
Chắc chắn là như thế!
Sự ngưỡng mộ dành của Xảo Linh dành cho tôi đã đạt đến một cấp độ khác.
Tôi sẽ cho Chu Cẩn Ngôn thật nhiều bữa sáng hơn cho anh ấy, để tôi có nhiều cơ hội hít mùi của anh ấy hơn.
Thậm chí sau này tôi có thể cắn anh ấy một phát như tối qua chăng? He he
Nghĩ đến vị cỏ giúp tôi lên mây, miệng tôi mím vài cái, nước miếng suýt trào khỏi miệng.
“Tô Đồ, em đang suy nghĩ gì vậy?”
Chu Cẩn Ngôn đột nhiên hỏi thăm tôi với giọng bình tĩnh.
Tôi tỉnh táo lại, vội vàng lấy đồ ăn nhẹ của mình trong túi ra, ngoan ngoãn đưa cho anh ấy.
“Anh Cẩn Ngôn, em đồ ăn cho anh ~”
Xíu nữa anh cho em cắn miếng là được, hehehe~
Chu Cẩn Ngôn không có lập tức tiếp nhận mà anh ấy nhướn mày. Sao hay nhướng quá vậy ta?
“Lại cho tôi ăn nữa sao?”
“Dạ!”
Tôi nhìn anh ấy chằm chằm, đôi mắt sáng ngời như muốn chiếu ánh sáng tốt bụng lột sạch Chu Cẩn Ngôn.
Chu Cẩn Ngôn ho nhẹ một tiếng.
“Cảm ơn.”
Khi anh ấy giơ tay định lấy thức ăn, tôi vô thức dùng tay cọ nhẹ vào tay Chu Cẩn Ngôn để thể hiện sự thân mật.
Sau khi bị tập kích bất ngờ, Chu Cẩn Ngôn sửng sốt trong chốc lát, anh ấy rút tay lại.
“Tô Đồ, cậu thích cọ người khác sao?”
“Chỉ là thói quen cá nhân của em thôi~”
Tôi nhìn bãi cỏ xanh hình người – hạng sang, dạng V.I.P của mình và cẩn thận giải thích.
Chu Cẩn Ngôn thở dài: “Được rồi, cứ theo ý em đi.”
Tôi nghiêng đầu, không hiểu ẩn ý gì trong mắt anh ấy.
Nhưng nghĩa đen là tôi hiểu.
Anh ấy không ngại tôi tới gần anh ấy!
Yeah, mối quan hệ của chúng tôi đã trở nên thân thiết rất nhiều, cố lên tình yêu!
You cannot copy content of this page
Bình luận