Liếm nước sốt dính trên miệng, tôi lập tức thấp giọng giải thích:
“Không có gì, khi ăn tớ hay nghĩ lung tung ấy mà. ”
Chu Cẩn Ngôn nhìn một lượt, ánh mắt hình như tập trung bên khóe miệng tôi, có chút ám ám.
Tôi tưởng vẫn còn dính nên lè lưỡi liếm lại.
Kết quả là vẻ mặt Chu Cẩn Ngôn càng dọa người hơn, cậu ấy lơ tôi, quay người lên giường.
Đại Mạnh bối rối đi tới giải thích.
“Tiểu Đồ, đừng để trong lòng nhé, anh Ngôn sống hướng nội thôi.”
“Anh Ngôn rất tốt với bạn bè, nhưng…”
Đại Mạnh nói gì đó tôi không nghe rõ, lúc sau cũng không nói tiếp, là chú thỏ hiểu chuyện tôi cũng không hỏi gì. Vì có biết mọe gì đâu.
Đại Mạnh nở một nụ cười có chút khó coi, tôi cúi đầu uống một hớp nước trái cây. Ngon!
Tâm tôi thiện – nghĩ không sân si vậy thôi, chứ thực tế tôi tức giận suýt nữa biến về dạng thỏ cắn chết Chu Cẩn Ngôn.
Con người đáng ghét, đồ hai chân thúi quắc.
Giải tỏa cơn giận thông qua việc ăn, tôi quyết định thả lỏng bản thân, uống thêm một ly nước trái cây, tối đó – chú thỏ không bao giờ dậy lúc nửa đêm vì mắc tiểu, đã vì thế mà thức giấc – cái giá phải trả quá đắt.
Tôi đi tiểu xong, cho bản thân uống một ít nước, định sẽ quay lại giường rồi ngủ tiếp.
Ký túc xá tắt đèn tối đen, nhưng tôi hình như lại ngửi thấy mùi cỏ xanh.
Vừa quyến rũ vừa thao túng tâm lý tôi.
Đầu óc vốn dĩ còn ngơ ngác, tôi không kiềm chế được mà chạm vào giường của Chu Cẩn Ngôn, sau đó, chảy nước miếng. Mờ lem!
Mùi cỏ xanh hạng sang càng hít càng phê, làm tôi có cảm giác bản thân đang nằm trên một đám mây ấm áp.
Chỉ là đám mây này có chút nhỏ.
Nhưng tôi rộng lượng mà, vẫn nằm, khẽ hát – tay mon men sờ tới đám cỏ V.I.P.
Tôi hài lòng hít thêm vài phát, dùng cả khuôn mặt dụi cỏ hai lần, mới không nỡ há miệng cắn thử một phát.
Hả?
Mùi thì thơm mà sao dai nhách vậy! Kèn kẹt, đậu xanh, cắn không đứt!
Đang vào thời điểm gay cấn, tôi tính biến lại thành thỏ để cắn lại thử xem, thì má tôi bị nhéo mạnh.
Cơn đau đã khiến tôi thức tỉnh.
Sau đó tôi nhìn thấy Chu Cẩn Ngôn nằm ở bên cạnh, một tay nắm lấy cái miệng vẫn chưa chịu nhả ra của tôi.
Ánh sáng ngoài hành lang chiếu thẳng vào khuôn mặt cậu ấy, rồi đến sống mũi cao 1 mét 8, cuối cùng là đôi môi đang mím lại, và xương quai xanh sắc sảo, dài và sâu.
Nhưng tôi không có thời gian để thưởng thức, bởi vì tôi thấy vẻ mặt của cậu ấy lạnh lùng đến mức sắp đông cứng thỏ rồi.
“Tô Đồ, buổi tối trèo lên giường của tôi, hết sờ lại hôn.”
“Cậu muốn làm gì? Hửm?!”
Tôi cần một cái quần họa tiết cà rốt, rất gấp!
Tại sao?
Tại sao Chu Cẩn Ngôn lại ở trên giường của tôi?
Khoan, dừng khoảng chừng là 3 giây.
Đây không phải giường thỏ mềm mại của tôi!
Tôi giật mình thon thót, cơn buồn ngủ bị đánh bay trong nháy mắt.
Vậy là hết cứu thật rồi, hình như tôi vừa làm điều gì đó quá đáng lắm. Nhưng mà tôi không có nhớ.
Với cái nhìn muốn ăn tươi nuốt sống của Chu Cẩn Ngôn, tôi nuốt nước miếng và nhỏ giọng nói.
“Chuyện là… cậu có tin thật ra tớ bị mộng du không? ”
“Cậu nghĩ sao?”
“Tớ đang nói sự thật đó.”
“Cậu nghĩ tôi là đồ ngu chắc.”
Giọng Chu Cẩn Ngôn thật sự rất nghiêm khắc, tôi không nhịn được, mắt đỏ hoe.
Chu Cẩn Ngôn tặc lưỡi, nhưng bàn tay bóp má tôi lại thả lỏng một chút.
“Sao cậu lại khóc? Tôi còn chưa làm gì cả.”
“Trở về ngủ đi, đừng làm vậy nữa.”
Đội ơn ba ba, tôi vội vàng ngồi dậy, định bụng bò về giường, mới đi được hai bước cổ chân lại bị nắm lấy. Hu oaaaa!
“Chờ chút.”
Tôi hơn rén, chớp chớp mắt, “Có…có chuyện gì nữa sao?”
Chu Cẩn Ngôn sẽ không tự nhiên muốn đánh tôi phải không?
Hu hu hu, tôi không thể đánh lại cậu ấy.
Trong lúc tôi đang ở thế hèn, Chu Cẩn Ngôn chỉ vào một bộ phận khó nói – sau mông tôi, đuôi thỏ bung xõa lắc lư, nhìn kỹ còn có thể thấy đuôi bị lõm một phần vì bị đồ ngủ đè.
Sợ nhất không khí đột nhiên im lặng.
“Đây là gì?”
Tôi đưa tay che đuôi, sắc mặt tái nhợt, môi mím lại.
…
Nếu tôi nói đây là hậu quả của bệnh trĩ, thì cậu ấy có tin không?
Chu Cẩn Ngôn sẽ không ngu ngốc như vậy.
Nên lừa, nên giải thích làm sao để cậu ấy tin đây?
Im lặng một lúc, tôi đổ mồ hôi đầm đìa.
Hết rồi, hết thật rồi, thân phận thỏ thành tinh của tôi sẽ bị bại lộ sao? Con người hai chân sao mà thông minh quá vậy?!
Diễn biến tiếp theo là tôi thành thỏ bảy món?
Tôi có nên cắn chết Chu Cẩn Ngôn để khiến cậu ấy mãi mãi im lặng, hay tự sát nhể?
“Chuyện này…”
Chu Cẩn Ngôn nheo mắt lại, nhìn tôi từ trên xuống dưới, đột nhiên nhướng mày vui vẻ.
“Tô Đồ, trong ký túc xá mà cậu cũng big gan dữ?”
Cậu ấy nói gì vậy, thật sự là ngôn ngữ tôi nghe hiểu hả, tôi choáng váng.
Big gan?
Gì?
Chả lẽ cậu ấy nghĩ tôi gắn đồ chơi sau mông thay vì là đồ thật
Oh yeah!
Ý tưởng táo bạo lóe lê trong đầu, tôi lập tức gật đầu thừa nhận.
“Đúng rồi, đúng rồi, thế đấy.”
Tôi vừa dứt lời, mặt Chu Cẩn Ngôn biến thành màu gan heo, ánh mắt một lời khó nói hết.
Đầu thỏ của tôi thật sự không thể hiểu được, dù tôi có biến thành người đi nữa.
Cuối cùng, giọng cậu ấy trở nên trầm khàn, sau đó xua tay.
“Cậu thực sự… mau đi ngủ đi.”
You cannot copy content of this page
Bình luận