Phải rồi, đó cũng là điều khiến ta thắc mắc nhất.
Phụ thân và mẫu thân từng kể cho ta nghe về Thiên Đế: anh minh thần võ, nhân từ từ ái, xứng đáng là minh quân tam giới.
Nhưng tại sao, người mà ta thấy, lại là một kẻ âm độc hèn nhát, hoàn toàn không có chút phong thái của một bậc đế vương?
Thời gian thật sự có thể khiến một con người thay đổi đến mức không nhận ra được sao?
Hay là, vị Thiên Đế trước kia và Thiên Đế hiện tại, vốn dĩ không phải cùng một người?
Ta nhớ đến những lời Thiên hậu gào thét trước khi chết, liền bật cười thành tiếng: “Thiên Đế gánh đạo trời, dĩ nhiên không sợ chết. Nhưng, ngài lấy gì chứng minh mình là Thiên Đế thực sự?”
Thiên Đế nghiến răng ken két, ánh mắt như muốn nuốt sống ta.
Song, ông ta buộc phải tự chứng.
Chỉ khi chứng minh được thân phận là Thiên Đế, mới có thể chấm dứt màn kịch hỗn loạn này.
“Cô có thể thông linh với Thiên đạo.”
Năm xưa Bàn Cổ khai thiên lập địa, lấy thân hóa đạo, lưu lại một chiếc chung đỉnh.
Chung đỉnh có thể thông với Thiên đạo, chỉ có Thiên Đế mới có thể gõ vang.
Thiên Đế trước mặt chư thần, vận lực gõ chuông.
Tiếng chuông trầm vang, rơi vào tai chư thần như âm nhạc trời ban.
Thiên Đế vẫn là Thiên Đế ấy, cho dù đức hạnh có thiếu khuyết, chỉ cần là Thiên Đế, vẫn có thể hưởng sự ngưỡng vọng của muôn người.
“Thế nào?” Thiên Đế đắc ý đảo mắt một vòng, cuối cùng lạnh lẽo nhìn về phía ta: “Ngươi vô cớ nghi ngờ thân phận của cô, tội khi quân phạm thượng, cô quyết không dung tha ngươi.”
Thiên Đế không diễn nữa.
Dù biết nếu ta chết, ma khí sẽ lan ra khắp đất trời, ông ta cũng không muốn để ta sống tiếp.
Lẽ ra, ta phải lập tức chuẩn bị giao chiến.
Thế nhưng, tiếng chuông vừa rồi như có ma lực, khiến thân thể ta đi trước ý thức, bước tới gõ vào chuông.
Tiếng chuông trong trẻo, vang dội khắp tam giới bát hoang, cũng đồng thời chấn vỡ lớp mặt nạ cuối cùng của Thiên Đế.
“Sao có thể…” Thiên Đế mồ hôi đầy trán, hoảng loạn nhìn ta: “Sao ngươi lại có thể là Thiên Đế?!”
14.
Có một khắc, ta cảm thấy hết thảy người và vật bên cạnh đều tan biến, ý thức phiêu dạt đến nơi thật cao thật xa, trông thấy trận đại chiến giữa Thần và Ma năm trăm năm trước.
Trong trận đại chiến ấy, Thiên Đế và Ma Tôn lưỡng bại câu thương, cuối cùng, Thiên Đế dùng thần hồn hiến tế, tiêu trừ phần lớn ma khí trong thiên địa.
Thần hồn Thiên Đế đã tan, thân thể lại bị một luồng ma khí thừa dịp chiếm lấy.
Luồng ma khí kia đoạt lấy thân phận và địa vị của Thiên Đế, sợ bị người phát hiện, liền hạ dược cho Thiên hậu, khiến bà ta sinh non, để mình lấy cớ chăm sóc mà ở lại bên bà ta.
Thiên hậu là người gối đầu kề gối của Thiên Đế, cho dù ban đầu chưa nhìn ra, nhưng sau ngày tháng tương giao, tự nhiên phát hiện “phu quân” của mình đã đổi người.
Thế nhưng, vì quyền thế địa vị, bà ta lựa chọn ngậm miệng không nói, cho đến trước lúc lâm chung mới gào thét vạch trần chân tướng.
Người có thể lừa, Trời thì không.
Thiên đạo một lần nữa lựa chọn “kế thừa giả”.
Bởi vậy, ta mới có thể gõ vang chung đỉnh, tuyên cáo bốn biển tám hoang, tân đế đăng cơ.
“Ta đã sớm nghi ngờ, thần ma đại chiến hiểm trở đến thế, sao chỉ nhờ vào tứ tộc linh thú mà phong được ma khí cuối cùng trong thiên hạ? Thì ra, lúc ấy nó đã là mũi tên tận lực rồi.”
Ta nhìn Thiên Đế giả, ánh mắt lạnh nhạt: “Ngươi muốn tự mình thú nhận, hay để ta móc miệng ngươi ra?”
Thiên Đế giả gắng giữ tàn uy, cố sức biện bạch: “Không… Ta gõ được chung đỉnh, ta… ta chính là Thiên Đế…”
“Ngươi gõ được, là bởi thân thể này vốn thuộc về Thiên Đế đời trước.”
Ngón tay ta phát ra từng điểm linh quang.
“Nhắc nhẹ thôi — muốn hành hạ thần hồn mà không làm tổn hại đến xác thân, ta có thể nghĩ ra vạn phương pháp.”
Kẻ kia từng là thân vệ bên cạnh Ma Tôn năm xưa trong trận thần ma đại chiến, bị Thiên Đế bắt giữ.
Đợi khi thần hồn Thiên Đế diệt, gã liền nổi tà tâm, lấy giả làm thật, tráo đổi thân phận.
“Thiên Đế là tự hiến thân vì thiên địa, ta chẳng qua chỉ mượn thân phận hắn mà sống tiếp, ta có gì sai?!”
Sắc mặt ta không đổi: “Đức chẳng xứng với vị, ắt gặp tai họa.”
Gã ngồi lâu trên ngôi vị tối cao, đã sớm quên mình là thứ gì, vì vậy hành vi điên loạn, không còn giới hạn.
Ta không do dự nữa, thi triển pháp thuật, rút thần hồn của gã ra.
Một bóng đen gầy guộc, run rẩy không thôi.
Thật sự là chuột qua phố trèo lên đài cao, gạt cả thiên hạ.
Ngay khoảnh khắc đó, “con chuột” vẫn còn giãy giụa gào thét: “Ngươi tưởng… giết được ta là có thể trở thành tân Thiên Đế sao?!”
“Ngươi… ngươi đã nhập ma…”
“Ha ha ha ha! Trong thân thể ngươi toàn là ma khí, ngươi vốn chẳng có duyên với đại vị…”
Ta khép chặt lòng bàn tay, bóp nát tiếng kêu thảm hại của gã.
“Là thần hay ma, đều do tâm.”
Chỉ cần ta còn sống một ngày, thiên địa này sẽ chẳng còn ma khí hiện thế.
Tà bất thắng chính.
15.
Năm thứ chín mươi chín kể từ ngày ta đăng vị Thiên Đế, Đông Hải vang lên tiếng long ngâm.
Khi ta đến nơi, vừa hay trông thấy một tiểu Thanh Long phá vỏ mà ra.
Tròn vo như một viên Đông châu.
Thiên địa thái bình, cuối cùng cũng đợi được ngày linh thú tái hiện.
— Toàn văn hoàn —
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
You cannot copy content of this page
Nhatlampoke
never gonna give you up, never gonna let you down!
23 giờ