12.
Khi Nguyên Diên được triệu thượng điện, ả còn tưởng rằng Thiên Đế chỉ định khiển trách vài câu cho có lệ, rồi mình giả bộ nũng nịu một chút là sẽ qua được.
Nào ngờ, Thiên Đế căn bản chẳng cho ả mở miệng, liền lập tức trói người giữa không trung.
Ả rốt cuộc bắt đầu hoảng loạn: “Phụ vương, người muốn làm gì?!”
Thiên Đế chẳng nhìn ả lấy một lần, chỉ giơ tay, trực tiếp trừ bỏ linh căn.
Nỗi đau khi bị trục xuất linh căn còn thấu xương hơn cả bị lột da rút gân,
Nguyên Diên đau đến giọng cũng biến dạng, vừa khóc vừa cầu xin Thiên Đế tha mạng.
“Phụ vương! Phụ vương, đau quá… đau quá mà…”
“Phụ vương! Chẳng phải người thương yêu Nguyên Diên nhất sao? Vì sao lại đối xử với ta như thế!”
“Phụ vương, Nguyên Diên sai rồi, sẽ không chọc người giận nữa đâu, người tha cho ta một lần… có được không…”
Thấy Thiên Đế không hề để ý đến lời mình, lời cầu xin của Nguyên Diên liền hóa thành tiếng mắng chửi.
“Hổ dữ còn chẳng ăn thịt con, phụ vương, tim người còn độc hơn cả hổ lang ư!”
“Ta chẳng qua chỉ giết vài thứ hèn hạ mà thôi, chẳng lẽ phụ vương chưa từng giết người sao?”
“Bọn chúng đáng chết! Đáng chết!!!”
Nguyên Diên càng mắng dữ, chư thần lại càng khen ngợi hành động nghĩa hiệp của Thiên Đế.
Còn ta, lặng lẽ ngồi trong hàng, âm thầm tính toán khi nào thì Thiên hậu sẽ nhìn thấy tín vật ta để lại.
Chẳng phải đợi lâu, Thiên hậu tóc tai rối bời xông vào đại điện, nhào tới ôm lấy Nguyên Diên.
“Nguyên Diên đừng sợ, mẫu hậu tới cứu con, mẫu hậu đưa con về…”
Sắc mặt Thiên Đế lập tức thay đổi.
Hôm nay phong ấn ma khí, Thiên Đế đã đặc biệt giam Thiên hậu trong tẩm điện, chính là sợ bà ta vì yêu nữ nhi mà lỡ miệng nói ra điều không nên.
Nhưng sao ta lại để Thiên hậu vắng mặt trong vở tuồng hay thế này được?
“Khanh Nhược, lui xuống đi.” Thiên Đế ra hiệu cho Thiên hậu: “Cô tự có chừng mực.”
“Chừng mực?” Thiên hậu nhìn Nguyên Diên toàn thân đầy máu, nước mắt lã chã: “Việc hôm nay của bệ hạ, chẳng lẽ đã quyết tâm vứt bỏ Nguyên Diên rồi sao?”
“Năm trăm năm trước, bệ hạ vì không muốn lên chiến trường, mới đưa cho thiếp một bát thuốc dẫn động thai khí, khiến Nguyên Diên sinh ra không có linh căn. Nay người còn muốn tái diễn nữa sao?”
Chấn động kinh thiên!
Chư thần ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cuối cùng đồng loạt nhìn sắc mặt Thiên Đế..
Mặt Thiên Đế khi đỏ khi xanh, rồi lại trắng bệch, sau cùng chuyển sang đen như mây giông kéo tới.
“Thiên hậu mắc chứng mê loạn, người đâu, đưa nàng lui xuống nghỉ ngơi cho tốt.”
Đám thần thị trung thành tiến lên, còn chưa kịp chạm vào vạt áo Thiên hậu, đã nghe Nguyên Diên cất tiếng cười quái dị.
Giọng ả run rẩy: “Mẫu hậu nói thật sao? Ta sinh ra không có linh căn… là vì… là vì phụ vương sao?”
“Nay phụ vương vì muốn lập uy, lại muốn phá bỏ linh căn mà ta vất vả mới có được, có phải không?”
Thiên Đế vung tay áo, định đánh ngất Nguyên Diên, không để ả nói ra những lời vạch trần cũ chuyện.
Nào ngờ, chính động tác ấy lại khiến lý trí vốn đã lay lắt của Nguyên Diên hoàn toàn sụp đổ.
Nguyên Diên uất hận mà tự vẫn, máu bắn đầy mặt Thiên hậu.
Thiên hậu… phát điên.
13.
Thiên hậu phát điên, giữa đại điện rút kiếm đâm chết Thiên Đế, nhưng bị Thiên Đế phản sát.
Trước lúc chết vẫn còn mắng rủa người, rằng kẻ kia là chuột qua phố trèo lên đài cao, tiểu nhân đắc chí.
Thiên Đế vì muốn giữ thể diện, bèn nói rằng Nguyên Diên bị ma khí xâm thể, Thiên hậu vì chăm sóc nữ nhi mà cũng bị nhiễm phải, thần trí rối loạn.
Tóm lại, hai người kia đều đã điên loạn, lời nói chẳng đáng tin.
Chư thần nhìn nhau, không biết mình có nên phối hợp với Thiên Đế để diễn vở tuồng vụng về này hay không.
Sắc mặt Thiên Đế trầm xuống: “Cô là chủ của tam giới, công pháp vô song, sao lại có thể vì sợ chết mà không dám cùng ma tộc quyết chiến được chứ?”
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
You cannot copy content of this page
Nhatlampoke
never gonna give you up, never gonna let you down!
23 giờ