Thiên Địa Thái Bình

Chương 6:

Chương trước

Chương sau

“Tam giới sinh linh đã thiếu nợ Nguyên Diên sâu nặng như thế, nàng xứng đáng nhận bất kỳ mỹ danh nào!”

 

Thiên hậu quả nhiên cùng một dạng đầu óc với Nguyên Diên, vậy thì cũng đành làm tấm lót chân cho ta.

 

Ta khẽ cong môi, nhìn sang Thiên Đế, lộ ra vẻ cười nhạo: “Nói đến việc Thiên hậu sinh non, ta lại nhớ có một thuyết rất thú vị.”

 

“Năm xưa thần ma đại chiến, thế trận giằng co, Thiên hậu chẳng nỡ để Thiên Đế ra trận, liền uống thuốc khiến động thai khí, lấy cớ sinh non, giữ chân Thiên Đế lại.”

 

“Chiêu trò nữ nhân này, làm sao giấu được mắt Thiên Đế? Nhưng Thiên Đế vẫn lưu lại, rốt cuộc là vì cảm động trước chân tình của Thiên hậu, hay là bởi ngài sợ chết, chẳng dám xông pha nơi chiến địa?”

 

“Ngậm máu phun người!” 

 

Thiên Đế giận dữ như lôi đình, uy áp cuồn cuộn bùng phát, ngay cả Thiên hậu cũng không chịu nổi, ngã quỵ dưới đất, toàn thân run rẩy, chẳng thể nói nên lời.

 

“Là ai! Là ai tung ra lời đồn nhảm này?! Cô sẽ lăng trì kẻ đó cho xem!”

 

Chỉ có ta vẫn đứng yên tại chỗ, điềm tĩnh đối diện cơn giận dữ của Thiên Đế.

 

“Lời đồn ư? Ta nghĩ chưa chắc là đồn đâu.”

 

“Nếu không phải thế, vì cớ gì bệ hạ lại diệt tận bốn tộc linh thú? Há chẳng phải nghe tin bọn họ phong ấn ma khí rồi sinh lòng đoạt công đó sao?”

 

Mỗi một câu ta nói, sắc mặt Thiên Đế lại thêm u ám.

 

Cuối cùng, ông ta vận toàn thân linh lực, hóa khí thành kiếm, bổ thẳng về phía ta.

 

Ta đón lấy một kích ấy.

 

Giữa ánh mắt khó tin của Thiên Đế, ta mỉm cười ôn hòa.

 

“Mẫu thân từng dạy ta, tà chẳng thể thắng chính, bằng không, tất là thiên hạ đại loạn, sinh linh đồ thán.”

 

Vì thế, ta không thể dựa vào ma khí để giết chết Thiên Đế.

 

“Bệ hạ đã bày ra màn kịch lớn ấy, vậy thì cứ diễn cho trót đi, ngàn vạn lần… đừng để sập mất sân khấu.”

 

Nhất định phải xứng với hồi kết mà ta đã an bài cho họ.

 

11.

 

Nguyên Diên được phong danh hiệu “Cứu thế chi nữ”, tất nhiên không còn bị giam giữ.

 

Ả tự cho rằng bản thân đã chịu bao đau khổ, lần này phải bù đắp cho đủ, hành sự càng thêm ngang ngược.

 

Trong vòng vài ngày đã đánh chết mấy vị tiểu thần tiểu tiên, con số vượt khỏi hai bàn tay.

 

Thiên hậu chỉ nói một câu: “Đế nữ vì cứu tam giới mà để ma khí nhập thể, cho nên tam giới ai ai cũng mắc nợ nàng, giết vài mạng người, thì có là gì?”

 

Ta nghe tiếng kêu rên vang dội không ngớt ngoài động phủ của Nguyên Diên, trong lòng quyết định: nên đưa ả lên đường sớm.

 

Rất nhanh sau đó, Thiên cung lại lan truyền một lời đồn mới.

 

Nói rằng Đế nữ hành sự tàn bạo, là do phong ấn ma khí trong người đã lỏng lẻo, nếu tiếp tục mặc kệ, phong ấn sẽ vỡ tan hoàn toàn, dẫn đến cảnh sinh linh đồ thán.

 

Chư thần quỳ lạy, khẩn cầu Thiên Đế gia cố phong ấn trên người Đế nữ.

 

Thiên Đế: ……

 

Đến lúc này rồi, chẳng lẽ Thiên Đế còn có thể nói rằng bản thân căn bản không biết phong ấn ma khí?

 

Vậy nên, ông ta chỉ có thể ngoài mặt đồng ý, rồi quay về sau lưng nổi trận lôi đình với ta.

 

“Là ngươi tung tin phải không?” Thiên Đế nghiến răng nhìn ta: “Ngươi muốn ép chết Nguyên Diên!”

 

Ta khẽ cười, bắt đầu giảng giải phương pháp phong ấn ma khí.

 

“Phong ấn ma khí, chỉ cần lấy linh căn của Đế nữ, không nguy đến tính mạng.”

 

“Mà vốn dĩ, Đế nữ chẳng nên có linh căn, đúng chứ? Ngài chẳng qua là chỉnh lại cho đúng thôi.”

 

“Bệ hạ, ta đã từng nhắc nhở ngài rồi — sân khấu đã được dựng xong, thì phải diễn cho trọn, bằng không, thật là khó coi.”

 

Ngón tay Thiên Đế run rẩy, chỉ thẳng ra cửa, bảo ta cút.

 

Ngày hôm sau, Thiên Đế – trước mặt chư thần – phong ấn ma khí trong người Đế nữ.

 

Hết Chương 6:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

  1. Cấp 1

    Nhatlampoke

    never gonna give you up, never gonna let you down!

Trả lời

You cannot copy content of this page