09.
Thiên hậu không hiểu: “Vì sao?”
Thiên hậu gắt gao nắm lấy tay áo Thiên Đế không buông: “Nó hại chết nữ nhi của chúng ta, sao có thể để nó sống nhởn nhơ trên đời?”
Sắc mặt Thiên Đế cũng chẳng tốt lành gì, song, có thể ngồi ở ngôi vị này lâu như thế, ắt hơn Thiên hậu mấy phần tâm cơ.
“Nó sống, còn có thể làm vật chứa phong ấn ma khí. Nếu nó chết, ma khí sẽ lan khắp đất trời, sơ suất một chút, là tái khởi đại chiến thần ma năm xưa.”
Thiên hậu chẳng ngờ mạng ta lại quan trọng đến thế, nhất thời luống cuống: “Thế còn Nguyên Diên phải làm sao?”
Thiên Đế nhìn Nguyên Diên đang khóc lóc không ngừng, thở dài một hơi thật dài: “Tạm thời giam lại, đợi cô nghĩ ra cách thanh trừ ma khí trên người nàng, rồi lại thả ra.”
Đế nữ tôn quý cao cao tại thượng, cứ thế bị giam lỏng.
Khi ta đến thăm, ả đã gần như phát cuồng.
“Phụ vương còn chưa chịu thả ta ra ư?”
Sau khi nhập ma, tính khí của Nguyên Diên càng thêm hung bạo.
“Ta chẳng qua chỉ giết vài tên thị vệ thấp hèn thôi mà, phụ vương định giam ta đến bao giờ?”
“E là Đế nữ không thể ra ngoài được nữa rồi.” Ta thong dong nhìn ả: “Ngươi quên rồi sao? Giờ ngươi đã nhập ma đấy.”
“Ta là Đế nữ!” Nguyên Diên oán độc nhìn ta: “Cho dù nhập ma, ta vẫn là Đế nữ duy nhất dưới gầm trời này! Ngươi là thứ gì, cũng dám đến cười nhạo ta?!”
“Đế nữ duy nhất sao?” Ta cười lạnh một tiếng đầy ác ý: “Thật ngại quá, ta cũng là Đế nữ được chính miệng Thiên Đế và Thiên hậu công nhận đấy nhé.”
Khi Nguyên Diên còn hiện diện, ta – một nghĩa nữ – tự nhiên không đáng bận tâm, có cũng như không.
Nhưng từ khi Nguyên Diên nhập ma, chẳng thể ra mặt, thân phận nghĩa nữ như ta lại lập tức nổi bật, gần đây đã có tiểu thần nịnh nọt ta, khen ta có khí tượng minh quân tương lai.
Nguyên Diên hiển nhiên cũng nghĩ đến điều ấy, sắc mặt càng thêm vặn vẹo.
“Ta muốn giết ngươi, ngươi đợi đó, ta nhất định sẽ giết ngươi…”
Ta chẳng muốn nghe ả phát điên, trực tiếp tát một cái, giúp ả im miệng.
“Ngươi từng đắc ý như thế, chẳng qua là dựa vào thân phận Đế nữ.” Ta lạnh lùng nhìn Nguyên Diên: “Giờ thân phận ấy đã hữu danh vô thực, tốt nhất là nên ngoan ngoãn một chút, hiểu chưa?”
Khi ta đánh ả, cố ý để ma khí trong thân tiết ra, tin rằng Thiên Đế và Thiên hậu rất nhanh sẽ nhận được tin.
Chỉ cần nghĩ đến phản ứng của bọn họ, ta đã run rẩy vì phấn khích.
Phụ mẫu và Huyền Vũ gia gia đều không muốn thiên hạ đại loạn, sinh linh khốn đốn, ta nghe lời họ, nên sau khi giải phong ấn, không có đại khai sát giới.
Làm vậy thì quá tiện nghi cho bọn sát nhân rồi.
Ta ngẩng đầu nhìn loan giá của Thiên Đế và Thiên hậu nơi chân trời, khóe môi khẽ nhếch.
Ta sẽ khiến bọn họ tự tìm đường chết.
10.
Thiên Đế và Thiên hậu đến thăm Nguyên Diên đang bị giam lỏng.
Chẳng bao lâu sau, trong Thiên cung liền lan truyền tin đồn.
Nói rằng ma khí trên người Nguyên Diên không phải vì nhập ma, mà là do năm xưa thần ma đại chiến, Thiên Đế vì thương sinh linh tam giới, đành nhẫn tâm phong ấn ma khí vào thân thể Đế nữ mới sinh.
Dù sao bốn tộc linh thú trong thiên hạ đã bị diệt sạch, chẳng còn ai đứng ra chỉ rõ Thiên Đế và Thiên hậu giành công.
Còn ta, là người duy nhất sống sót, cũng dễ dàng xử lý.
“Nếu ngươi thông minh một chút, ắt phải hiểu điều gì có thể nói, điều gì nên ngậm miệng, bằng không…”
Thiên Đế lạnh lùng nhìn ta: “Dù cô không thể giết ngươi, nhưng khiến ngươi sống không bằng chết, cô có muôn vàn cách!”
Ta bị chọc cười.
“Ta có thể chẳng cần công lao ấy, nhưng chẳng lẽ bách tính thế gian đều mù hết sao? Với cái đức hạnh của Đế nữ kia, nàng ta xứng đáng mang danh ‘lấy thân phong ma’ ư?”
“Ngươi hiểu gì chứ?” Thiên hậu nhịn không được liền lên tiếng: “Năm ấy thần ma đại chiến, bản cung thân thể đại tổn, Nguyên Diên bị sinh non, khiến nàng sinh ra đã có khuyết điểm, chẳng thể tu hành!”
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
You cannot copy content of this page
Nhatlampoke
never gonna give you up, never gonna let you down!
23 giờ