Thiên Địa Thái Bình

Chương 2:

Chương trước

Chương sau

“Bản cung có thấy, có nghe thì đã sao? Thiên hạ này nào có quân phụ nào là sai? Chẳng lẽ ngươi còn muốn bản cung cùng Thiên Đế hướng tộc Thanh Long các ngươi tạ tội?”

 

“Không.” Ta chăm chăm nhìn Thiên hậu, gằn từng lời: “Ta muốn kẻ giết người phải đền mạng!”

 

“Vô lễ!”

 

Thiên hậu uy áp trầm trọng, ta không thể chống đỡ, phun máu ngã quỵ, gần như hôn mê.

 

Thiên hậu từ trên cao nhìn xuống ta, như nhìn một con kiến hôi.

 

“Tộc Thanh Long đứng đầu trong các loài linh thú, bản cung không nỡ nhìn thấy huyết mạch tuyệt diệt, mới tha cho ngươi một mạng.”

 

“Ngươi phải khắc ghi ân huệ của bản cung, ngoan ngoãn ở bên Nguyên Diên, bằng không…”

 

Lời phía sau, Thiên hậu chẳng nói hết. 

 

Mà thực ra, bà ta vốn chẳng cần nói hết.

 

Ta cứ như vậy bị đưa tới bên cạnh Đế nữ Nguyên Diên.

 

03.

 

Đế nữ tên gọi Nguyên Diên, dung mạo xinh đẹp tựa Thiên hậu, song tính tình lại giống Thiên Đế hơn.

 

Ả vừa thấy ta, đã hớn hở khoe rằng linh căn mới rất hữu dụng, chưa đầy một khắc đã bước vào Kim Đan tu vi.

 

“Sớm biết gân cốt của tộc Thanh Long các ngươi hữu ích đến vậy, ta đã sớm bảo phụ vương lột da các ngươi rồi!”

 

Ta lặng lẽ nhìn Đông châu lấp lánh nơi ngực ả, khẽ cất tiếng: “Viên Đông châu trên người ngươi, vốn là ta định tặng cho muội muội ta.”

 

“Nhưng nghĩ nàng còn chưa hóa hình, còn có thể chờ, nên mới trước đưa cho ngươi.”

 

“Đế nữ điện hạ, đồ vật của người khác, ngươi dùng có thấy dễ chịu chăng?”

 

Đông châu của muội muội ta, gân cốt của tộc nhân ta, ả dùng có thấy yên tâm?

 

Đế nữ nổi giận.

 

“Năm xưa thần ma đại chiến, toàn nhờ phụ vương mẫu hậu ta mới có thể chém chết ma thần, trả lại thái bình cho tam giới!”

 

“Trong đại chiến, mẫu hậu bị tổn hao quá độ, cho nên bản công chúa mới sinh ra thiếu sót, không có linh căn!”

 

“Linh căn này, vốn là tam giới thiếu nợ ta!”

 

Ta cười lạnh hai tiếng.

 

“Thiên Đế là chủ của thiên hạ, hưởng sự cung phụng của vạn dân, ắt phải gánh vác trách nhiệm che chở cho vạn dân.”

 

“Huống hồ, năm xưa thần ma đại chiến, tộc Thanh Long ta cùng các loài linh thú khác cũng theo bệ hạ xông pha trận mạc, mười phần không còn một.”

 

“Ngươi nếu cho rằng tam giới thiếu nợ ngươi, vậy ai tới bồi thường cho chúng ta?”

 

Lời ta còn chưa dứt, liền bị một đạo pháp thuật hất văng xuống đất.

 

Đế nữ giẫm lên ngực ta một cước, nở nụ cười giễu cợt: “Ngươi nói rất hay, song, đạo lý không phải nói ra là có.”

 

“Chi bằng, hai ta tỉ thí một trận. Ngươi thắng, ta sẽ nghe đạo lý của ngươi, thế nào?”

 

04.

 

Ta không có linh căn trọn vẹn, không thể tu hành, bởi thế, trận tỉ thí này ngay từ đầu đã định sẵn kết cục.

 

Ta thậm chí chẳng chạm được gấu áo của Đế nữ.

 

Đế nữ như mèo vờn chuột, đánh ta quay vòng như chong chóng, mà vẫn không quên buông lời giễu cợt.

 

“Không thể nào, không thể nào? Không thể nào lại có kẻ ngay cả một chiêu của bản công chúa cũng không đỡ nổi chứ?”

 

Chẳng bao lâu, ta thương tích đầy mình, nằm rạp dưới đất, đến đứng dậy cũng chẳng nổi.

 

Đế nữ tặc lưỡi đầy bực dọc, túm lấy tóc ta như xách rác bẩn, nhấc bổng ta lên.

 

“Này, ngươi biết vì sao mẫu hậu lại đưa ngươi đến đây không?”

 

“Là bởi vì ta nói với người rằng, ta quá nhàm chán rồi.”

 

“Cho nên, nếu ngươi không thể khiến ta vui lên, thì ngươi cũng chẳng còn lý do gì để sống nữa.”

 

Ta gắng sức mở hé mi mắt, dồn hết sức lực toàn thân, phun một ngụm máu tươi, rơi thẳng lên mặt Đế nữ.

 

Sắc mặt Đế nữ đại biến, uy áp bạo phát: “Đúng là muốn tìm chết!”

 

Ngay khi ta sắp bị Đế nữ đánh chết tại chỗ, linh khí trong không trung bỗng chấn động kịch liệt, chắn lấy đòn chí mạng thay ta.

 

Ý thức ta mơ hồ, chỉ thấy Bạch Hổ bá bá, Chu Tước tỷ tỷ và Huyền Vũ gia gia lao đến trước mặt ta, hình như đang giằng co với Đế nữ.

 

Đầu ta nghiêng qua một bên, triệt để ngất lịm.

 

Hết Chương 2:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

  1. Cấp 1

    Nhatlampoke

    never gonna give you up, never gonna let you down!

Trả lời

You cannot copy content of this page