Thiên Địa Thái Bình

Chương 1:

Chương trước

Chương sau

Nữ nhi duy nhất của Thiên Đế không có linh căn.

 

Vì muốn Đế nữ bước vào con đường tu hành, Thiên Đế hạ lệnh đồ s/á/t toàn tộc Thanh Long.

 

L/ộ/t da r/ú/t gân, vì Đế nữ mà tái tạo linh căn.

 

Chỉ có ta, bởi vì linh căn không trọn vẹn, nên tránh khỏi một kiếp.

 

Song bọn họ lại chẳng hay biết, sở dĩ linh căn không đầy đủ, là bởi thân ta phong ấn ma s/á/t cuối cùng giữa đất trời.

 

01.

 

Sinh thần Đế nữ, toàn tộc Thanh Long được mời tới dự lễ.

 

Trước lúc lên đường, muội muội đang giận dỗi với ta, bởi vì ta đã đem viên Đông châu mà nàng ấy ưa thích đặt vào trong lễ vật mừng Đế nữ.

 

“Ngày sinh thần của muội còn xa lắm.” Ta khẽ vuốt sừng rồng trên đầu muội muội: “Tới khi đó, ta sẽ tìm cho muội một viên Đông châu còn đẹp hơn nữa để làm trâm cài, được không?”

 

Muội muội nức nở chẳng nói lời nào.

 

Mẫu thân thấy vậy bèn bật cười, bảo Đế nữ sinh ra không có linh căn, chẳng thể tu luyện, lại càng cần viên Đông châu có thể trừ tà trục ác kia.

 

Muội muội lúc này mới chịu nhượng bộ, còn đem cả món điểm tâm nàng ấy yêu quý dâng lên.

 

“Đế nữ không thể tu luyện cũng chẳng sao, đợi ta trưởng thành, ta sẽ làm Đại tướng quân cho Đế nữ, cam đoan không để ai bắt nạt nàng!”

 

Muội muội tuy chưa tu luyện thành hình, song lại là hài tử có tư chất tốt nhất trong tộc Thanh Long.

 

Tộc nhân đều bảo, nàng ấy sau này tất có thể kế thừa vinh quang của Thanh Long nhất tộc, tận lực vì Thiên Đế.

 

Thế nhưng, muội muội chẳng kịp trưởng thành nữa rồi.

 

Nàng ấy cũng như các tộc nhân khác, bị Thiên Đế l/ộ/t da r/ú/t gân.

 

Lúc bị l/ộ/t da, miệng vẫn không ngừng gọi “tỷ tỷ”.

 

Linh căn ta chẳng trọn vẹn, chẳng thể tu luyện, muội muội muốn ta mau chóng trốn chạy.

 

Thế nhưng, toàn tộc Thanh Long đều bị đồ s/á/t, ta có thể chạy tới đâu đây?

 

Chẳng bao lâu, ta đã bị thị vệ túm tóc, lôi đến trước mặt Thiên Đế.

 

“Bệ hạ, nơi này còn một con tiểu long.”

 

Ánh mắt ta đỏ ngầu, chẳng thể nhìn rõ dung mạo Thiên Đế, chỉ thấy vầng sáng lấp lánh phản chiếu từ chiếc miện nơi đỉnh đầu người.

 

Thanh âm của người cũng lạnh lùng.

 

“Kẻ này linh căn không trọn, l/ộ/t da r/ú/t gân e sẽ làm ô uế linh căn của Nguyên Diên, vẫn là kéo ra ngoài đi.”

 

Trước khi ta mất mạng, Thiên hậu đã chạy đến.

 

Người là bậc từ bi bậc nhất bốn biển tám hoang, chẳng những đưa ta thoát khỏi lưỡi đao của thị vệ, lại còn sai người băng bó vết thương cho ta.

 

“Nguyên Diên cần tạo linh căn, cầu đạo đỉnh cao, là công đức của quý tộc Thanh Long các ngươi, sau này ngươi hãy ở lại Thiên cung, bầu bạn cùng Nguyên Diên nhé.”

 

02.

 

Trong lời Thiên hậu, việc tộc Thanh Long ta gặp phải diệt tộc, chẳng phải là tai họa, mà là công đức.

 

Song ta vốn chẳng hề mong cầu loại công đức này, chỉ muốn công bằng.

 

“Dẫu cho Đế nữ không có linh căn, chẳng thể tu luyện, với thân phận địa vị của nàng, mai sau cũng sẽ chẳng ai dám bắt nạt, cớ sao các người phải làm đến bước này?”

 

Cớ sao phải là sinh mệnh của cả tộc ta?

 

Thiên hậu nhìn ta bằng ánh mắt như đang ngó một đứa trẻ chẳng hiểu chuyện.

 

“Phụ mẫu thương con, ắt vì con mà tính lo xa, bản cung tự nhiên phải cho Nguyên Diên mọi điều tốt đẹp nhất.”

 

“Huống chi, Nguyên Diên là quân chủ tương lai, nếu nàng ấy tu thành đạo hạnh, tự nhiên là phúc của lục giới, là may mắn của chúng sinh.”

 

Lục giới, chúng sinh.

 

Chẳng lẽ ta và tộc nhân ta không thuộc lục giới, chẳng phải chúng sinh ư?

 

Ta cười lạnh một tiếng đầy bi thương: “Thiên hậu một lòng từ mẫu, quả là cảm thiên động địa.”

 

“Nhưng, ta cũng có phụ mẫu, cũng có thân bằng cố hữu. Khi thiên hậu đau lòng vì Đế nữ, từng thấy qua thi thể của họ chăng? Từng nghe tiếng gào đau đớn của họ chăng?”

 

Ta tưởng thiên hậu nghe xong sẽ nổi trận lôi đình, ngờ đâu, người lại phá lên cười, như thể vừa nghe được chuyện cười thiên hạ chưa từng có.

 

Hết Chương 1:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

  1. Cấp 1

    Nhatlampoke

    never gonna give you up, never gonna let you down!

Trả lời

You cannot copy content of this page