Dưới ánh nắng ban mai, những tia sáng nhẹ nhàng xuyên qua ô cửa kính, chiếu vào căn phòng màu trắng tinh khôi, vẽ lên từng đường nét mơ hồ trên khuôn mặt thanh tú của cô gái đang say ngủ. Lâm Tịch Dao khẽ cựa mình, đôi hàng mi dài khẽ động, rồi từ từ mở ra, để lộ đôi mắt phượng trong veo, long lanh như nước hồ thu. Cô vươn vai, mái tóc dài óng ả buông xuống bờ vai thon thả, toát lên vẻ đẹp dịu dàng nhưng không kém phần kiêu sa.
Căn phòng rộng lớn, thiết kế theo phong cách Châu Âu sang trọng, tông màu trắng chủ đạo càng làm nổi bật sự tinh khiết và thanh nhã. Trên chiếc bàn gần cửa sổ, một bó hoa hồng trắng toả hương dịu nhẹ, hòa cùng ánh nắng sớm mai tạo nên một bức tranh đẹp như mộng. Chiếc rèm cửa khẽ lay động trong làn gió nhẹ, mang theo hương thơm nhè nhẹ của buổi sáng, khiến không gian càng thêm phần yên bình và dễ chịu.
Tịch Dao, viên ngọc quý, là con gái duy nhất của Lâm Gia – một trong những gia tộc danh giá và quyền lực bậc nhất thành phố. Từ nhỏ, cô đã sống trong nhung lụa, nhận được sự yêu thương, bao bọc tuyệt đối từ gia đình. Nhưng khác với những thiên kim tiểu thư thường thấy, cô không ỷ lại vào gia thế hay kiêu căng ngạo mạn. Thay vào đó, cô sở hữu cá tính mạnh mẽ, độc lập và trí tuệ sắc sảo. Không chỉ có ngoại hình xuất chúng, cô còn có thành tích học tập đáng nể, khiến bao người ngưỡng mộ. Vì vậy, chẳng có gì lạ khi cô được mệnh danh là “nữ hoàng” của trường trung học Thanh Hoa.
Hôm nay là ngày khai giảng năm học mới. Tịch Dao nhanh chóng sửa soạn, khoác lên mình bộ đồng phục trắng tinh khôi, tôn lên dáng vẻ thanh tao và khí chất cao quý. Mái tóc dài được buộc lên gọn gàng, để lộ chiếc cổ thon và bờ vai mềm mại. Nhìn vào gương, cô khẽ mỉm cười – một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy cuốn hút. Sẵn sàng cho ngày đầu tiên của năm học mới, cô bước xuống cầu thang với dáng vẻ tự tin, tao nhã.
Tại đại sảnh rộng lớn, chiếc Limousine đen bóng đã đợi sẵn ngoài cổng, bóng dáng người quản gia trung thành đứng nghiêm trang bên cạnh.
“Tiểu thư, xe đã chuẩn bị xong.” Người quản gia cung kính cúi đầu, giọng nói trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
“Vâng, cháu cảm ơn bác.” – Tịch Dao mỉm cười đáp lại, nụ cười của cô như ánh nắng ban mai, xua tan mọi mệt mỏi. Cô bước lên xe, chiếc xe lăn bánh, rời khỏi biệt thự tráng lệ.
Trên đường đến trường, Tịch Dao nhìn ngắm khung cảnh thành phố nhộn nhịp qua ô cửa kính. Những tòa nhà cao tầng sừng sững, những con phố đông đúc, những hàng cây xanh mướt, tất cả đều tạo nên một bức tranh sống động, đầy màu sắc. Tâm trạng cô hôm nay đặc biệt phấn chấn. Một năm học mới bắt đầu, những thử thách và bất ngờ đang chờ đợi ở phía trước.
Xe dừng lại trước cổng trường Thanh Hoa, một ngôi trường tư thục danh tiếng, nơi hội tụ những tinh hoa của thành phố. Tịch Dao bước xuống xe, ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Vẻ đẹp của cô như một thỏi nam châm, khiến mọi người không thể rời mắt. Cô là nữ hoàng của trường, là tâm điểm của mọi sự chú ý, là niềm kiêu hãnh của Thanh Hoa.
“Tịch Dao, cậu đến rồi!” Một giọng nói trong trẻo vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
Cô quay lại, nhìn thấy Cố Thanh Nhã – người bạn thân nhất của mình. Thanh Nhã chạy đến, nở nụ cười rạng rỡ. Cô ấy cũng là một đại mỹ nhân của trường, với mái tóc ngắn ngang vai đầy cá tính, đôi mắt to tròn sáng ngời và nụ cười luôn tràn đầy sức sống.
“Thanh Nhã, tớ nhớ cậu quá đi!” Tịch Dao chạy đến ôm chầm lấy Thanh Nhã, tình bạn của họ đã trải qua bao nhiêu năm tháng bền chặt như keo sơn.
Hai người họ học chung từ mẫu giáo đến bây giờ, tình cảm như chị em ruột thịt. Cả hai đều là những cô gái mạnh mẽ, độc lập, không chịu khuất phục trước bất kỳ ai. Họ là cặp bài trùng nổi danh trong trường, là nỗi khiếp sợ của những kẻ bắt nạt.
Thanh Nhã khoác tay Tịch Dao, tinh nghịch nói: “Cậu biết không? Năm nay trường mình có rất nhiều học sinh mới, nghe nói có cả những người cực kỳ tài giỏi và nổi bật đấy.”
Tịch Dao nhướng mày, ánh mắt thoáng có chút hứng thú: “Vậy sao? Vậy thì càng thú vị.”
Hai cô gái sánh bước bên nhau, tiến vào sân trường rộng lớn. Họ đi đến đâu, mọi người đều ngoái đầu nhìn theo đến đó, trầm trồ trước vẻ đẹp của hai bông hoa rực rỡ nhất trường Thanh Hoa.
Những học sinh khác cũng đang náo nức chào đón năm học mới. Các nhóm bạn tụ tập trò chuyện rôm rả, không khí trường học tràn đầy sức sống. Một vài nam sinh khẽ thì thầm khi thấy Tịch Dao và Thanh Nhã đi ngang qua. Không chỉ nổi bật về ngoại hình, hai cô gái này còn là những nhân vật có tiếng trong trường, không ai không biết đến.
Ngay lúc đó, từ xa vang lên tiếng xe máy, một chiếc mô tô phân khối lớn dừng ngay trước cổng trường, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Người ngồi trên xe tháo mũ bảo hiểm, để lộ một gương mặt điển trai đầy lạnh lùng. Anh cao lớn, dáng vẻ phong trần, đôi mắt sắc lạnh quét qua đám đông một cách hờ hững. Ngay lập tức, không ít nữ sinh xung quanh đỏ mặt, thì thầm với nhau.
Thanh Nhã huých nhẹ Tịch Dao, cười đầy ẩn ý: “Xem ra năm nay thực sự có nhân vật thú vị rồi.”
Tịch Dao chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt thản nhiên nhưng trong lòng lại có một tia tò mò. Một năm học mới đã thực sự bắt đầu, và chắc chắn đây sẽ là một năm không hề nhàm chán.
Bình luận