Thanh Gia

Chương 9:

Chương trước

Chương sau

Chưa đầy hai tháng, chúng ta đã thu hồi lại năm thành trì ở Bắc Cương, tin chiến thắng liên tiếp truyền về kinh thành, cùng với đó là nét mặt ngày càng âm u của Vệ Vân Lãng.

 

Giờ đây, hào quang của kẻ từng được xem là thiếu niên thiên tài mà Vệ Vân Lãng luôn tự hào đã hoàn toàn bị dập tắt trước mặt ta.

 

Khi năm mới đến gần, quân Bắc Khương đã lui về Đoạn Phong Quan, nơi giáp ranh với thảo nguyên.

 

Năm đầu tiên ta và Tiêu Cảnh Sách đón tết cùng nhau là ở Bắc Cương.

 

Đêm trừ tịch, chàng hâm rượu, mỉm cười nâng chén chúc ta:

 

“Tướng quân sinh ra để kiến công lập nghiệp, lưu danh muôn thuở.”

 

Trải qua hai tháng chinh chiến trên chiến trường, người ta vương mùi máu, so với dáng vẻ bị bó buộc khi ở kinh thành, quả thực phóng khoáng hơn trăm phần.

 

Ánh mắt ta lướt qua bàn tay cầm chén rượu của Tiêu Cảnh Sách, ngón tay thon dài, đẹp lạ thường, có lẽ vì đã uống chút rượu, khuôn mặt thanh tú thoát tục của chàng thêm vài phần sắc hồng.

 

Ta phủ lên tay chàng, giữ nguyên tư thế đó mà mỉm cười uống cạn chén rượu:

 

“Quân sư cũng vậy.”

 

Lúc đêm đã khuya, khi ta đang tắm sau tấm bình phong đơn sơ, vô thức tựa vào mép bồn mà thiếp đi, cho đến khi cảm giác êm dịu nhẹ nhàng chạm vào tóc, gọi ta tỉnh giấc.

 

Giọng ta khàn khàn, ta lười nhác hỏi:

 

“Ồ… lần này Tiêu quân sư đến đây, có việc gì vậy?”

 

Tiêu Cảnh Sách vén mái tóc ướt của ta, nụ cười nhẹ nhàng đầy quyến rũ, thì thầm:

 

“Tất nhiên là để hầu hạ tướng quân nghỉ ngơi.”

 

Đầu ngón tay ấm áp của chàng trượt xuống dọc theo cổ ta, chìm vào mặt nước lấp lánh, lại khơi lên lửa nóng rực cháy.

 

Trong đêm trừ tịch tuyết rơi của Bắc Cương, giữa căn phòng của ta và Tiêu Cảnh Sách, mùa xuân đầu tiên đã nở rộ.

 

***

 

Khi xuân sang, trận chiến cuối cùng cũng đến.

 

Dưới kế hoạch bất ngờ nhưng tinh diệu của Tiêu Cảnh Sách, ta dẫn quân đánh bại quân Bắc Khương, đẩy chúng lùi ra ngoài Đoạn Phong Quan.

 

Nhị hoàng tử đứng đầu quân địch nhìn ta với ánh mắt độc ác:

 

“Diêu tướng quân, nữ nhi như ngươi mà có tài làm tướng, Kim mỗ thật sự bội phục. Nhưng e rằng đời này, ngươi sẽ chẳng thể rời khỏi Bắc Cương.”

 

“Mối thù hôm nay, ta ghi nhớ. Ngày gặp quân Sở các ngươi, ta sẽ giết không chừa.”

 

Hắn vội vã rút lui giữa một toán quân tâm phúc hộ tống.

 

Ta siết chặt dây cương, bật cười lạnh lùng, lớn tiếng quát:

 

“Bắc Khương đã đại bại đến mức này, lẽ nào ta lại để hổ về rừng? Những người khác dọn dẹp chiến trường, thu xếp tàn cuộc, đội khinh kỵ số mười ba, theo ta truy kích…”

 

Giọng nói của ta vang lên trong gió đầu xuân lạnh buốt của Bắc Cương, tập hợp lại trong khoảnh khắc rồi tan biến khắp bốn phương.

 

“Diệt cỏ tận gốc.”

 

Ta dẫn quân truy đuổi hơn ba trăm dặm, từng kẻ tâm phúc của Nhị hoàng tử Bắc Khương lần lượt bị giết, cuối cùng chỉ còn ta thúc ngựa truy theo hắn, chạy sâu vào thảo nguyên.

 

Chỉ sau vài bước, Vệ Vân Lãng theo sát phía sau ta.

 

Hai chống một, huống hồ đối phương đã kiệt sức, vốn dĩ phải là một trận thắng chắc chắn.

 

Nhưng ngay khoảnh khắc ta giơ đao đâm về phía Nhị hoàng tử Bắc Khương, Vệ Vân Lãng bất ngờ quay lưỡi đao, chém mạnh vào chân trước ngựa của ta.

 

Ngựa chiến kêu lên một tiếng thê lương, quỵ xuống đất.

 

Cơ thể ta theo đó chúi về phía trước, mũi kiếm sắc nhọn đâm thẳng tới, cắm vào ngực ta sâu gần nửa tấc.

 

Chính lúc ấy, từ phía chếch bên, một mũi tên lạnh buốt bay đến với sức mạnh lớn đến nỗi làm gãy đôi thanh kiếm.

 

Ta có được giây phút thở dốc, phóng người xuống ngựa, giơ cao trường đao trong tay, dùng toàn lực.

 

Đầu của Nhị hoàng tử Bắc Khương lìa khỏi cổ, bay cao lên với khuôn mặt còn đọng lại vẻ kinh hoàng và không tin nổi.

 

Sau đó, ta xoay người thật nhanh, lấy trường cung từ trên lưng, giương cung nhắm bắn thẳng vào Vệ Vân Lãng đang bỏ trốn.

 

Mũi tên xuyên qua lưng hắn, khiến hắn rơi từ trên ngựa xuống, lăn lộn trong đám cỏ, không còn hơi thở.

 

Tiếng vó ngựa dồn dập càng lúc càng gần, chỉ trong nháy mắt đã dừng lại trước mặt ta.

 

Tiêu Cảnh Sách xoay người xuống ngựa, khuôn mặt hoảng hốt, bước chân loạng choạng tới trước mặt ta, ánh mắt chàng dán chặt vào đoạn kiếm cắm trên ngực ta.

 

Trước mặt ta, chàng luôn là người điềm tĩnh, dù trước đây ở kinh thành có lúc tính mạng treo trên sợi tóc, cũng luôn giữ được vẻ bình thản.

 

Ta chưa từng thấy Tiêu Cảnh Sách thất thố như vậy.

 

Hối hận và đau xót tạo thành cơn bão lớn trong mắt chàng, giọng nói bị gió cuốn rách, đầy sợ hãi.

 

“Thanh Gia, xin lỗi, ta đã đến muộn…”

 

Ta mỉm cười, đưa tay rút đoạn kiếm ra, nhẹ nhàng an ủi chàng:

 

“Không muộn, Tiêu Cảnh Sách, chàng không đến muộn đâu.”

 

Thấy chàng không tin, ta đành tháo kỵ trang, mở vạt áo ra, lấy chiếc túi thơm ra:

 

“Nhìn xem, ta đã để ở đây, cẩn thận cất giữ. Vốn định đợi sau khi thắng trận này, sẽ tặng chàng.”

 

Chiếc túi thơm thêu vụng về ấy lại giúp ta chắn được nhát kiếm sinh tử này, khiến ta chỉ bị một chút thương tích ngoài da.

 

Chỉ tiếc rằng đôi uyên ương và ánh trăng được thêu tỉ mỉ trên đó, giờ đây sợi chỉ đã bung ra, không còn hình dạng.

 

Chàng chăm chú nhìn ta, thấy ngực ta chỉ có một vết đỏ nhạt, rõ ràng không phải vết thương nghiêm trọng, cuối cùng cũng an tâm.

 

“Xem đi, ta đã nói rồi mà…”

 

Yết hầu Tiêu Cảnh Sách khẽ động, chàng lao đến một bước, ôm chặt lấy ta.

 

Lực siết mạnh đến nỗi ta có thể cảm nhận được một chút đau nhói.

 

Chàng ghé sát bên tai ta, giọng nói khàn khàn:

 

“Khoảnh khắc vừa rồi, ta nghĩ nàng bị thương dưới kiếm của hắn, suýt nữa thì hối hận đến ch*ết.”

 

“Ta nghĩ ta không nên vì lòng ích kỷ mà đặt nàng vào tình cảnh nguy hiểm như vậy.”

 

“Nếu nàng ch*ết trên chiến trường Bắc Cương, ta nhất định sẽ chôn chung tại nơi đây cùng nàng.”

 

“Thanh Gia, ta thật sự sợ hãi, sợ mất nàng.”

 

Chàng hiếm khi tỏ ra yếu đuối, trong giọng nói mang theo niềm hạnh phúc sống sót sau tai họa.

 

Bề mặt thô ráp của kỵ trang còn đọng lại cái lạnh buốt đầu xuân, cọ vào vai ta.

 

Trời đã dần tối, ánh trăng từ trên cao chiếu xuống, rải khắp thảm cỏ, len lỏi vào từng khe hở trong vòng tay ôm này, tạo ra một không gian lạnh lẽo nhưng lại ngập tràn sự ấm áp mơ hồ.

 

Ta còn chưa kịp phản ứng thì một giọt nước ấm rơi trên vai.

 

Những đầu cỏ nhọn châm vào lưng khiến ta hơi khó chịu.

 

Nhưng ta không còn tâm trí để bận tâm điều đó.

 

“Tiêu Cảnh Sách, chàng luôn lừa ta…”

 

Ta vừa hôn chàng đầy mãnh liệt, vừa nói bằng giọng run rẩy:

 

“Chàng có thể cưỡi ngựa đuổi đến tận đây, cũng có thể giương cung bắn tên, một mũi tên phá gãy vũ khí của hắn, rõ ràng chàng không phải kẻ nằm liệt giường, cũng tuyệt đối không đến mức thoi thóp, vậy tại sao lại giả bệnh nhiều năm như vậy?”

 

“Không giả bệnh, thì chỉ có con đường ch*ết, Thanh Gia, ta không có lựa chọn thứ hai.”

 

Đường nét cổ chàng căng lên, nhẫn nhịn chấp nhận tất cả.

 

“Giờ thế này, chẳng phải rất tốt sao? Nàng có tài năng kinh thế hãi tục, lẽ ra phải được thiên hạ biết đến. Còn ta làm quân sư sau lưng nàng, giúp nàng bảo vệ bờ cõi ngàn dặm.”

 

“Diêu Thanh Gia, ta muốn nàng lưu danh sử sách, còn tên ta nối theo sau tên nàng, như vậy đã đủ mãn nguyện.”

 

Đêm ấy dường như dài vô tận, trên thảo nguyên bao la, dưới bầu trời đầy sao, ta và Tiêu Cảnh Sách cùng cưỡi chung một con ngựa trên đường hồi kinh.

 

Tấm áo choàng rộng lớn của chàng ôm chặt lấy ta, trong sự xóc nảy ẩn chứa những dòng cảm xúc ngầm đầy kìm nén, chỉ có không gian nhỏ bé dưới tấm áo ấy là nơi duy nhất ta và chàng tận hưởng niềm vui hiếm hoi bên nhau.

 

***

 

Bắc địa đã được thu hồi, phó tướng Vệ Vân Lãng bị xử tử ngay tại chỗ vì cấu kết với quân Bắc Khương.

 

Còn ta và Tiêu Cảnh Sách dẫn hai vạn quân Bình Dương, khải hoàn trở về kinh thành.

 

Trên đường trở về, dân chúng hai bên đường nô nức đón chào, cuối cùng tiếng tăm lừng lẫy của Bình Dương quân cũng trở lại sau bao năm lặng yên.

 

Ngày thứ hai khi đến kinh thành, Hoàng thượng mở tiệc trong cung để đón gió.

 

Trên người ta còn mang vài phần khí lạnh chưa phai nhạt của Bắc Cương, khi bước vào điện, không hiểu vì sao mà hoàng thượng cao ngạo kia lại nhìn ta một hồi, ánh mắt chợt thoáng qua vẻ mơ hồ.

 

Hết Chương 9:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page