Nàng ta toàn nói lời nhảm nhí.
Bởi vì từ sau khi lộ ra trước mặt Tiêu Cảnh Sách rằng ta biết võ, mấy ngày qua, ta liền luyện kiếm công khai trước mặt chàng, không chỉ tinh tiến võ nghệ mà cơ thể cũng trở nên rắn rỏi hơn.
Nói đơn giản, một quyền của ta có thể hạ gục mười người như nàng ta.
Nghĩ đến đây, ta nhìn Diêu Thanh Uyển từ đầu đến chân, rồi nở nụ cười đầy ẩn ý:
“Xem ra muội muội không được tốt lắm, gầy yếu đến vậy, chi bằng thử xem có đỡ nổi một quyền của ta không?”
Vệ Vân Lãng vội vàng bước lên một bước, chắn trước mặt Diêu Thanh Uyển:
“Diêu Thanh Gia, ngươi chẳng qua là nữ nhân, chớ có kiêu ngạo quá mức!”
“Ồ, chẳng phải Vệ tiểu tướng quân đây sao? Dạo này thế nào, vẫn còn lui tới thanh lâu gặp cô nương chứ?”
Sắc mặt hắn chợt cứng đờ, luống cuống liếc nhìn Diêu Thanh Uyển một cái, mở miệng giải thích:
“Thanh Uyển, đó chỉ là đồng liêu mời ta, chỉ là trò tiêu khiển…”
“À đúng, đúng, trò tiêu khiển, cũng là đồng liêu chọn cô nương cho ngươi, đồng liêu giúp ngươi cởi áo.”
Diêu Thanh Uyển mím môi:
“Tỷ tỷ, dù sao người cũng là nữ nhi, sao có thể nói năng thô tục như vậy.”
“Đương nhiên không sánh bằng Diêu cô nương thanh cao vô tư, không danh không phận mà theo hầu Tam Điện Hạ lâu nay, nhưng lại không biết chữ “liêm sỉ” viết ra sao.”
Ta quay đầu lại, mới nhận ra Tiêu Cảnh Sách đã ra ngoài từ lúc nào.
Chàng bước tới bên cạnh ta, đứng song song, đôi mắt hơi rũ xuống, từ trên cao nhìn xuống hai người dưới bậc thềm.
Vệ Vân Lãng bỗng cười nhạt một tiếng:
“Chẳng lẽ Vương Gia còn tưởng mình cao cao tại thượng như xưa sao? Bản tướng quân mới đây đã dẫn binh đi dẹp loạn phương Tây, lập công lớn, được Thánh thượng khen thưởng.”
Thánh thượng đã hạ chỉ, nếu trong vòng một tháng phủ Bình Dương Vương không tìm được người thống lĩnh Bình Dương quân, thì hổ phù sẽ thuộc về ta.”
Tiêu Cảnh Sách cười nhạt:
“Vệ tiểu tướng quân đã leo lên thuyền của Tam Điện Hạ, lời nói tất nhiên cứng cỏi, chỉ là với khả năng hạn hẹp của ngươi, e rằng khó mà thống lĩnh được Bình Dương quân.”
“Bản tướng quân không làm được, chẳng lẽ kẻ bệnh tật như ngươi làm được sao?”
Cuối cùng ta không nhịn được nữa, thân hình nhẹ nhàng bay xuống, hai kẻ đó nhận mỗi người một cái tát.
“Diêu Thanh Gia, ngươi dám đánh ta!”
“Ta đã muốn đánh ngươi từ lâu rồi!”
Ta giận dữ mắng:
“Cái thứ trên cổ ngươi chỉ để trang trí thôi sao? Ngươi có biết suy nghĩ không?”
“Nếu Diêu Thanh Uyển thật sự yếu ớt vô dụng như ngươi tưởng tượng, thì làm sao quyến rũ được Tam Hoàng Tử?”
“Nếu ta thật muốn hại nàng, cần gì phải hạ độc trong quà sinh thần các ngươi tặng, một quyền của ta đủ để đánh bay nàng ta rồi!”
“Ngươi hãy hiểu rõ ngươi đang đứng ở đâu mà nói năng như vậy, lập được chút công trạng thì tự cho mình là quan trọng sao?”
“Còn muốn thống lĩnh Bình Dương quân, trước tiên hãy quản lý bản thân, đừng suốt ngày lui tới thanh lâu, coi chừng mắc bệnh hoa liễu!”
Nói rồi, ta trở lại bên cạnh Tiêu Cảnh Sách, lạnh lùng nói:
“Quản gia, tiễn khách.”
Cuối cùng ước mơ muốn đánh hai kẻ này bấy lâu nay cũng thành hiện thực.
Ta nghĩ, hai kẻ này vì dựa vào Tam Hoàng Tử mà trở nên kiêu ngạo, đến mức dám đến địa bàn của Tiêu Cảnh Sách để thị uy.
Vệ Vân Lãng lải nhải không ngừng và Diêu Thanh Uyển giàn giụa nước mắt, cứ thế mà bị đuổi ra ngoài.
Tiêu Cảnh Sách nhìn ta một lát, rồi bất ngờ bật cười:
“Phu nhân thật uy phong.”
Trở về phòng, chàng kể cho ta một chuyện.
Chức vị Bình Dương Vương của chàng được thừa hưởng từ mẫu thân đã qua đời.
Mười năm trước, phủ Bình Dương Vương ở kinh thành vô cùng nổi danh, được Thánh thượng sủng ái, chính là nhờ vào hai vạn người của Bình Dương quân.
“Bình Dương quân là đội quân kỳ binh do mẫu thân ta chinh chiến nhiều năm dẫn dắt.”
“Sau khi người qua đời, ta lại trúng phải kỳ độc, sức khỏe ngày càng yếu, trong kinh thành không ai có thể thống lĩnh quân đội, đội quân đó được giao cho cựu thần của mẫu thân ta, dẫn về phương bắc, đóng quân tại Vạn Việt Quan.”
“Chỉ là khi xưa ông ấy từng theo mẫu thân ta chinh chiến khắp nơi, vết thương cũ tái phát mãi không lành.”
“Cho đến nửa tháng trước, cựu thần của mẫu thân ta qua đời, thêm vào đó mùa đông lạnh giá đến, quân kỵ Bắc Khương thường xuyên xâm phạm biên giới, tin tức truyền về kinh thành.”
“Chừng nửa tháng trước à?”
Ta không kiềm được mà hỏi:
“Chẳng phải đúng vào ngày hai kẻ thích khách đến ám sát sao?”
“Phu nhân quả là thông tuệ. Phần quyền lực này đã rời tay quá lâu, có lẽ kẻ thèm khát vị trí đó không còn kiên nhẫn nổi nữa.”
Ta không khỏi thắc mắc:
“Nhưng vì sao bấy nhiêu năm nay thánh thượng không cưỡng ép thu hồi hổ phù?”
“Vì người và mẫu thân ta… từng có một lời hứa.”
Tiêu Cảnh Sách vừa ho khẽ vừa kể lại, năm đó mẫu thân chàng cầm quân lập nên công trạng hiển hách, được phong làm Bình Dương Vương, đồng thời có thêm một đạo chỉ dụ, hứa rằng trong mười năm tới, chỉ cần Bình Dương Vương còn sống, sẽ không cưỡng chế thu hồi binh quyền.
“Kỳ hạn mười năm sắp hết, thái tử chưa định, ai cũng muốn nắm giữ quân cờ lớn này trong tay.”
Nếu thuở trước Tiêu Cảnh Sách không trúng độc, với tài năng xuất chúng của mình, chắc hẳn danh tiếng và quyền lực của phủ Bình Dương Vương không đến mức suy tàn như bây giờ.
Hơn nữa, không chỉ Tiêu Cảnh Sách trúng độc, cái ch*ết của vị Bình Dương Vương tiền nhiệm, chính là mẫu thân chàng cũng rất bí ẩn.
Nghĩ đến đây, ta không khỏi hỏi ra điều đó.
Tiêu Cảnh Sách khẽ nói:
“Quân muốn thần ch*ết, thần không thể không ch*ết.”
“Nếu không phải mẫu thân ta quyết đoán, chẳng những phủ Bình Dương Vương, mà cả tính mạng ta cũng chưa chắc giữ nổi.”
Dăm ba câu ngắn gọn, nhưng đủ khiến lòng người run sợ.
Trong phòng yên tĩnh một lát, ta ngước nhìn Tiêu Cảnh Sách trước mặt, đôi mắt chàng sáng như vì sao phản chiếu ánh trời chiều dần tối ngoài cửa sổ, những chiếc đèn lồng bên hiên và ngọn nến trong phòng.
Ánh sáng lấp lánh, sáng tối đan xen, làm lòng người như mê như say.
Ta bần thần một lúc, chợt hiểu ra:
“Mục đích thực sự của việc cầu hôn ta mà chàng từng nói, chính là vì điều này sao?”
“Đúng vậy.”
Tiêu Cảnh Sách bước tới đóng cửa sổ, ngăn cách tiếng gió và âm thanh rơi nhẹ của tuyết bên ngoài, căn phòng im ắng đến mức có thể nghe được tiếng hô hấp của cả hai.
Đôi mắt trong trẻo của chàng tựa như một tấm gương, ta dần không thể che giấu, từ đó thấy được những khát vọng đã chôn vùi từ lâu, những ấm ức tiềm ẩn.
Lớp tuyết phủ trên lòng ta bấy lâu nay dần tan chảy, hạt giống chôn kín dưới đó bỗng trồi lên, nảy lộc thành mầm non.
Không chỉ là ta, mà còn là khát vọng nguyên thủy nhất của nữ nhân đã bị áp chế và mài mòn qua hàng trăm năm.
“Từ khi ta trúng độc, ngày đêm nằm liệt trên giường, ta đã hiểu rõ lòng ngờ vực của quân vương đã đạt đến mức không thể cứu vãn.”
“Những năm qua, ta không ngừng âm thầm tìm kiếm một người có thể thống lĩnh Bình Dương quân, nhưng nhiều năm vẫn không có kết quả, mãi cho đến khi danh tiếng của nàng được Vệ Vân Lãng truyền bá khắp kinh thành.”
“Thanh Gia, ta biết nàng có sức mạnh kinh thiên động địa, cũng có chí lớn, có lòng kiến công lập nghiệp, không nên sống giữa những lời đàm tiếu của đám ngu dốt trong kinh thành, lại càng không nên bị giam cầm trong góc hậu viện.”
You cannot copy content of this page
Bình luận