Thanh Gia

Chương 6:

Chương trước

Chương sau

Hướng đâm ấy quả thật hiểm hóc, ta nhất thời không kịp tránh.

 

Đang định nghiến răng dùng vai cản lại nhát kiếm ấy, từ phía sau bỗng có một bàn tay đưa ra, nắm chặt lấy lưỡi kiếm, làm cho đà tiến của nó chậm lại, rốt cuộc không đâm trúng ta.

 

Bàn tay đó bị cắt sâu hai đường, sâu đến mức thấy cả xương.

 

Thấy không thể thành công, hai tên thích khách quyết đoán bỏ kiếm, nhảy qua cửa sổ tẩu thoát.

 

Huyền Vũ dẫn người đuổi theo, ta quay đầu lại, thấy Tiêu Cảnh Sách dường như không hề cảm thấy đau đớn từ vết thương, ánh mắt chưa từng rời khỏi ta một khắc.

 

Mi mắt ta khẽ run:

 

“Chàng không cần phải làm vậy, dù có đâm trúng cũng không phải chỗ hiểm.”

 

“Ta chỉ lo phu nhân bị thương mà thôi, nếu phu nhân áy náy, thì vạn lần không cần bận lòng.”

 

Chàng khẽ cười, thân mình hơi lảo đảo, có lẽ động tới vết thương nào đó, lại bắt đầu ho không ngừng.

 

Trong lúc cử động, vết thương trên tay bị kéo căng, trở nên càng thêm đáng sợ.

 

“Đừng cử động nữa!”

 

Ta sợ hãi vội đỡ lấy chàng, Tiêu Cảnh Sách cũng ngoan ngoãn dựa vào vai ta, giọng thấp thoáng khẽ khàng:

 

“Sau chuyện này, không biết ta còn sống được bao lâu, có vài chuyện cần phải dặn dò.”

 

“Im miệng.”

 

“Chuyện tiểu nương của nàng, ta đã sai người lo liệu, chẳng bao lâu sẽ có kết quả, nhưng đây không phải là giao dịch.”

 

“Tiêu Cảnh Sách, im ngay!”

 

“Thanh Gia, trong thư phòng của ta có một bức hòa ly thư, nếu ta ch*ết, nàng không cần phải giữ tang cho ta…”

 

Ta không chịu nổi nữa, quay đầu, túm lấy cổ áo chàng, tức tối hôn lên môi chàng.

 

Động tác quá vội vã, răng va vào làm môi Tiêu Cảnh Sách bị rách, rất nhanh có vị máu tanh, nhưng dường như chàng chẳng để ý, còn nhiệt tình đáp lại.

 

Ánh nến trong phòng chập chờn lay động, mãi lâu sau ta mới dứt khỏi nụ hôn đó, ta nhìn thẳng vào mắt chàng, nói từng chữ rõ ràng:

 

“Nếu chàng dám ch*ết, ta sẽ tái giá, tặng chiếc túi thêu cho người khác, dẫn người đó đến trước mộ chàng để khoe khoang.”

 

“Tàn nhẫn vậy sao?”

 

“Còn có thể tàn nhẫn hơn nữa.”

 

Ta đứng dậy, tới tủ lục ra lọ thuốc trị thương, xé một mảnh vải trắng sạch, bôi thuốc và băng bó vết thương trên tay chàng.

 

Chắc hẳn là rất đau, nhưng Tiêu Cảnh Sách không phát ra dù chỉ một tiếng rên, thậm chí còn có tâm trạng thò tay bị thương nhẹ hơn ra, đầu ngón tay khẽ gãi vào lòng bàn tay ta.

 

Ta trừng mắt:

 

“Tiêu Cảnh Sách!”

 

Chàng giơ tay lên, ánh mắt vô tội nhìn ta:

 

“Vô tình làm vậy, phu nhân đừng trách.”

 

12

 

Đêm ấy, Huyền Vũ trở về, trên người còn vương máu, báo cáo với ta và Tiêu Cảnh Sách:

 

“Hai tên thích khách đều đã bị xử tử, trên người không tìm được vật gì chứng minh thân phận lai lịch.”

 

Tiêu Cảnh Sách trông chẳng hề ngạc nhiên:

 

“Kẻ một lòng mong ta ch*ết, chẳng qua cũng chỉ có mấy người ấy mà thôi.”

 

Lông mày ta khẽ giật, quay đầu nhìn chàng:

 

“Tam Hoàng Tử sao?”

 

“Chưa thể nói chắc.”

 

Dù Tiêu Cảnh Sách tỏ vẻ mập mờ, nhưng khi ta suy nghĩ lại mọi chuyện, vẫn thấy Tam Hoàng Tử là kẻ đáng nghi nhất.

 

Nhưng liệu Diêu Thanh Uyển có biết chuyện này hay không?

 

Những ngày sau đó, Tiêu Cảnh Sách vừa dưỡng thương, vừa sai Huyền Vũ lần lượt tra xét từng người khả nghi trong phủ Bình Dương Vương.

 

Rõ ràng Huyền Vũ lo lắng không yên về an toàn của chàng, nhưng Tiêu Cảnh Sách lại rất thản nhiên:

 

“Ngươi cứ làm việc của ngươi đi, bản vương có Vương Phi bảo vệ, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”

 

Đợi Huyền Vũ rời đi, ta lập tức hỏi chàng:

 

“Chàng biết ta có võ công từ khi nào?”

 

Do trời sinh thần lực, ta có tài năng vượt trội trên con đường võ học.

 

Trong những sách tiểu nương mang theo làm của hồi môn, không thiếu những quyển ghi chép kiếm pháp, đao phổ, ta chỉ cần đọc vài lần là có thể múa được một cách đầy khí thế.

 

“Đương nhiên là… biết từ lâu rồi.”

 

Chàng cong khóe môi:

 

“Thanh Gia, ta chỉ sắp ch*ết, chứ không phải ngốc.”

 

“Không được nói!”

 

Ta lớn tiếng ngăn chàng lại, nghĩ đến những chuyện trước đây, chợt nhận ra,

 

“Vậy là chàng luôn nhìn ra ta giả vờ yếu đuối, nhưng lại không nói ra à?”

 

“Tất nhiên.”

 

Ta híp mắt, kéo tay áo lên, để lộ bắp tay săn chắc như một lời đe dọa.

 

Tiêu Cảnh Sách biết điều, đổi giọng:

 

“Chỉ là thấy phu nhân diễn thật đáng yêu, nên không nỡ vạch trần mà thôi.”

 

Người này… vẫn khéo ăn nói như thế.

 

Ta đành chịu thua, buông tay áo xuống, mang bát thuốc đến dỗ chàng uống.

 

Thấy vết thương trên tay chàng ngày một lành lại, sắc mặt cũng dần dần hồng hào trở lại, A Ngưng vui mừng đến hỏi ta:

 

“Vương Phi và Vương Gia đã làm lành rồi sao?”

 

“Coi như vậy.”

 

“Vậy sao Vương Phi vẫn còn ngủ trên trường kỷ?”

 

Nàng ta chớp chớp mắt, thắc mắc nhìn ta:

 

“Mẫu thân ta nói, phu thê có tình cảm tốt thì đều phải đồng giường chung gối.”

 

Ta im lặng trong chốc lát, suy nghĩ một hồi rồi nhẹ nhàng nói với nàng ta:

 

“Vì Vương Gia quá yếu ớt, giống như làm bằng giấy vậy, mà ta thì khá khỏe mạnh, sợ đêm đến lại đè lên người chàng.”

 

“Thì ra là vậy…” 

 

A Ngưng đáp một tiếng, thấy ta định đi, nàng ta còn nói thêm:

 

“Vương Phi, vừa rồi đại phu có dặn, mấy ngày nay thuốc thang có thêm lượng lớn nhung hươu, có thể sẽ có tác dụng phụ, mong người chú ý nhiều hơn.”

 

Quay lại phòng, bên trong đã được nhóm than, tỏa ra hơi ấm dịu dàng.

 

Hương thơm từ lư hương phảng phất ngọt ngào.

 

Khi ta còn đang ngờ vực, từ sau những lớp màn chồng chất, bất ngờ có tiếng rên rỉ trầm thấp vang lên, như thể đang chịu đựng đau đớn nào đó.

 

Nghĩ rằng Tiêu Cảnh Sách đã động đến vết thương, ta vội vàng chạy tới, vén màn lên, rồi đứng sững trước cảnh tượng trước mắt.

 

Tiêu Cảnh Sách ngẩng đầu, ánh mắt nhìn ta như phủ một lớp lệ, tựa dòng sông chảy xiết.

 

Lời A Ngưng vừa nói lại vang vọng trong tai.

 

Trong đầu ta chỉ còn lại một suy nghĩ: Hóa ra thuốc bổ liều cao lại có tác dụng này sao?

 

“Thanh Gia…”

 

Giọng nói khàn khàn, đứt quãng, kèm theo tiếng thở dốc nhẹ.

 

Ta cúi đầu, nhìn bàn tay của Tiêu Cảnh Sách rũ xuống bên mép giường, vết thương trên đó vẫn còn được băng bó.

 

Chàng mím môi, lại khẩn cầu gọi thêm một tiếng:

 

“Thanh Gia.”

 

“Tiêu Cảnh Sách…”

 

“Đầu tiên là khổ nhục kế, giờ lại là mỹ nhân kế, chàng thật sự diễn đến nghiện rồi phải không?”

 

Vừa dứt lời, cả người ta đã ngã vào Tiêu Cảnh Sách.

 

“Thanh Gia biết rõ ta đang diễn mà vẫn đồng ý giúp ta, đương nhiên là nàng tình nguyện mắc câu.”

 

Mỹ sắc mê hoặc lòng người, ta cũng không ngoại lệ.

 

Tiêu Cảnh Sách mở lời, giọng nói rất nhẹ, từng chút từng chút hé lộ mọi điểm yếu của mình với ta, kiên nhẫn dẫn dắt.

 

Ngoài cửa sổ, bầu trời đêm, ánh trăng vốn sáng ngời bị chìm vào vòng xoáy của bóng tối, nhuốm sắc dục mờ mịt.

 

Đêm đó, ta lại trở về trạng thái đồng giường cộng chẩm với Tiêu Cảnh Sách.

 

***

 

Vài ngày sau, quản gia bất ngờ tới báo, nói có người cầu kiến ta.

 

Đợi đến khi ta bước ra ngoài, mới phát hiện hóa ra là Diêu Thanh Uyển và Vệ Vân Lãng đến.

 

Đã có vài ngày không gặp, Vệ Vân Lãng gầy đi chút ít, trên má còn thêm một vết sẹo mới đóng vảy, nhưng nét mặt vẫn đầy vẻ đắc ý.

 

Diêu Thanh Uyển khoác trên mình chiếc áo lông hồ trắng muốt, tóc cài trâm cẩn ngọc lưu ly, trông thập phần quý phái.

 

Vừa thấy ta, nàng ta liền tỏ ra vẻ than thở:

 

“Tỷ tỷ quả là sống sung túc, hình như đã tròn trịa thêm không ít.”

 

Hết Chương 6:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page