Tiêu Cảnh Sách dựa vào vai ta, môi áp nhẹ vào tai ta, khẽ gọi:
“Thanh Gia.”
Tim ta bỗng đập thình thịch.
Không có tiền đồ, Diêu Thanh Gia, ngươi quả thật không có chút tiền đồ nào.
Vừa thầm tự trách mình, ta vừa đỡ chàng trở lại phòng.
Quay lưng định bước đi, lại bị Tiêu Cảnh Sách nắm lấy cổ tay:
“Thanh Gia, nàng định đi đâu?”
“Chàng và ta đã không có tình phu thê, nên cần giữ khoảng cách, từ hôm nay, ta sẽ chuyển sang tiểu viện bên cạnh ngủ.”
“Không có tình phu thê… không có tình phu thê…”
Không biết có phải do ta ảo giác hay không, giọng của Tiêu Cảnh Sách bỗng dưng lạnh lẽo hơn mấy phần,
“Việc phòng the đã diễn ra không biết bao nhiêu lần, ta và nàng đã là phu thê thực sự, sao lại không có tình phu thê được?”
Ta đỏ bừng cả tai, quay phắt đầu lại, trừng mắt nhìn chàng:
“Im miệng!”
“Bấy lâu nay, chàng đều lừa ta… Diêu Thanh Uyển nói chàng cưới ta là có mục đích khác, ta không hề tin, vậy mà lời nàng ta nói, lại là thật.”
“Ta quả thật không thông minh, nhưng ta chưa từng có lòng hại chàng. Việc giao dịch, chàng hãy suy nghĩ kỹ.”
Ta càng nói càng thấy khó chịu, đầu ngón tay lướt qua chiếc túi thêu trong tay áo, những đường chỉ có chút không đều, nhưng đó là thứ ta đã thêu bằng cả tâm huyết.
Giống như tấm chân tình của ta, dù không tinh xảo khéo léo, nhưng vẫn trân trọng đặt trước mặt chàng.
“Ta thừa nhận, khi lên xin cưới nàng, quả thực không phải vì chuyện xung hỉ, nhưng cũng không phải như nàng nghĩ.”
Tiêu Cảnh Sách nhẹ nhàng nói, gương mặt thanh tú của chàng dưới nến ánh lên sắc trắng như ngọc:
“Chỉ là nay việc lớn chưa thành, thời cơ cũng chưa đến, ta vẫn chưa thể nói cho nàng biết. Nhưng những lời ta đã nói với nàng, đều không phải là giả dối.”
“Đã đến nước này rồi, chàng vẫn muốn giấu ta, tiếp tục tìm cớ lừa dối ta nữa sao?”
Ta cười nhạt một tiếng, thu lại tâm tư, quay người bước ra ngoài.
Dường như Tiêu Cảnh Sách muốn nói thêm điều gì, nhưng lọt vào tai ta chỉ là tiếng ho khan dữ dội.
Dạo này gió trở lạnh, thân thể chàng vẫn không khỏe, còn đang uống thuốc.
Nhưng điều đó thì có liên quan gì đến ta?
Ta cố ép bản thân cứng cỏi, bước ra khỏi cửa phòng.
10
Đêm ấy, ta ngủ chẳng yên giấc.
Sáng sớm hôm sau, A Ngưng hầu ta rửa mặt chải đầu, trong gương đồng hiện lên vẻ mặt do dự của nàng.
“Sao vậy?”
“Tối qua Vương Gia ho ra máu, phải mời y quan đến khám, nói là vì nỗi đau lòng làm động đến tâm can, dẫn đến bệnh cũ tái phát.”
A Ngưng đầy lo lắng:
“Không biết Huyền Vũ phạm phải lỗi gì, lại bị Vương Gia trách phạt nặng nề, nay thương tích đầy mình, không thể chăm sóc tốt…”
Tay ta khựng lại trên hộp trang điểm, rũ mắt cười nhạt:
“Nếu phủ Bình Dương Vương rộng lớn như vậy mà chẳng tìm được người thứ ba có thể chăm sóc, thì ngươi đi trông nom chàng đi.”
“Dù sao ta vẫn khỏe mạnh, có tay có chân, cũng chẳng cần người hầu hạ.”
A Ngưng không dám dò hỏi thêm, dè dặt nhìn ta:
“Vương Phi và Vương Gia… cãi nhau sao?”
“Không phải cãi nhau, mà là muốn hòa ly.”
Ta và Tiêu Cảnh Sách bắt đầu chiến tranh lạnh.
Nhưng, chỉ là từ phía ta.
Mấy ngày liền, khi dùng bữa, chàng vẫn ngồi cùng ta.
Ta cũng chẳng buồn giả vờ yếu đuối nữa, bưng bát sứ xanh, uống cạn nửa bát cháo cá.
Tiêu Cảnh Sách ngồi đối diện, ta uống cháo, chàng uống thuốc.
Trong chiếc bát bạch ngọc chứa đầy nước thuốc đen sánh, chỉ cần mùi hương thoảng đến cũng đủ làm người ta thấy đắng ngắt đến tê dại da đầu.
Tiêu Cảnh Sách không thích uống thuốc, từ trước luôn là ta dỗ dành chàng.
Nay, chàng cầm chiếc thìa ngọc, bất lực ngước mắt nhìn ta:
“Đắng.”
“Đắng sao? Đắng là đúng rồi.”
Ta lạnh nhạt nói:
“Đời người còn đắng hơn.”
Cuối cùng chàng vẫn uống hết bát thuốc, chỉ là sau khi uống xong, gương mặt trắng bệch ngồi đó, nhìn thẳng vào ta hồi lâu, không nói một lời.
Trước mặt Tiêu Cảnh Sách, ta uống hai bát cháo, ăn thêm một lồng bánh bao hấp rồi đứng dậy rời đi.
Vừa bước đến cửa, sau lưng bỗng vang lên tiếng hốt hoảng của A Ngưng:
“Vương Gia!”
Ta không nén nổi, quay đầu nhìn lại.
Tiêu Cảnh Sách đã nhắm chặt mắt, ngã gục xuống bàn, bất tỉnh.
Một vệt đỏ tươi nơi khóe môi, chậm rãi chảy xuống.
Thái y lại một lần nữa vội vã đến, bắt mạch, gương mặt nặng nề báo tin:
“Vương Gia bệnh cũ chưa lành, lại trúng độc, độc tính bị áp chế từ trước giờ lại phản công, e rằng… tính mạng khó bảo toàn.”
Trong bát thuốc Tiêu Cảnh Sách uống trước mặt ta, đã bị người hạ độc.
Thái y châm cứu, kê thuốc, rồi được A Ngưng dẫn đi kiểm tra bình đun thuốc.
Ta đứng bên giường, mím môi, cúi đầu nhìn Tiêu Cảnh Sách.
Có lẽ vì bệnh tình, mấy ngày nay chàng đã gầy đi nhiều, đường nét gương mặt càng thêm sắc sảo lạnh lùng.
Nay lại trúng độc, khuôn mặt trắng bệch không còn chút máu, trông thật đáng thương.
Dù chàng giấu ta chuyện thành thân, nhưng chưa từng có ý hại ta.
Huống chi…
Ta đưa tay ra, cẩn thận đắp chăn cho chàng.
Trong cơn mê man, Tiêu Cảnh Sách bỗng gọi khẽ:
“… Thanh Gia.”
Ta lập tức rụt tay lại, luống cuống chạy ra cửa, rồi chợt nhận ra.
Không đúng, chàng ấy còn đang hôn mê, ta chạy cái gì.
Lúc này, A Ngưng đã quay lại.
Theo sau nàng, là Huyền Vũ với gương mặt lạnh lùng.
Hành lễ xong, Huyền Vũ trầm giọng nói:
“Vương Phi, thuộc hạ đã kiểm tra, trong cặn thuốc quả nhiên có độc dược sót lại.”
“…Ngươi nghi ngờ ta làm sao?”
“Thuộc hạ tuyệt không có ý đó!”
Huyền Vũ lập tức quỳ xuống,
“Chỉ mong Vương Phi có thể ở trong phòng canh chừng Vương Gia mấy ngày tới, thuộc hạ cần dẫn người kiểm tra toàn bộ phủ, tránh để sự cố tái diễn, cũng là vì nghĩ đến sự an nguy của Vương Phi.”
Trong phủ mình mà cũng có thể trúng độc, lại thêm lời Diêu Thanh Uyển từng nói, rằng Tiêu Cảnh Sách thường xuyên gặp phải ám sát…
Ta thở dài, cuối cùng cũng nói:
“Được rồi, mấy ngày này ta sẽ ngủ trên trường kỷ, trông chừng Vương Gia, các ngươi không cần lo lắng.”
Huyền Vũ ngẩng đầu, liếc nhìn về phía sau lưng ta một cái:
“…Thuộc hạ cảm tạ Vương Phi thấu hiểu.”
11
Thế là, ta lại chuyển về tiểu viện nơi Tiêu Cảnh Sách ở.
Buổi tối, khi ta đang trải giường trên trường kỷ, sau lưng bỗng vang lên giọng nói yếu ớt của chàng:
“Phu nhân vất vả rồi.”
Động tác của ta khựng lại, ta quay đầu nhìn:
“Không có gì, dù sao hiện nay chàng và ta vẫn là phu thê, ta muốn cứu tiểu nương ra ngoài còn phải dựa vào chàng, vinh quang cùng hưởng mà thôi.”
Chàng đã tỉnh, gắng sức ngồi dậy, cười khổ:
“Ta đã không còn sống được bao lâu trên đời, nàng nhất định phải xa cách ta đến thế sao?”
Tim ta đau nhói, ta hít sâu, cố nén nước mắt lại:
“Đừng nói nghe thê lương như vậy… chàng hãy nói đi, rốt cuộc chàng cưới ta là vì điều gì?”
“Nếu ta nói, nàng có thể tha thứ cho ta không?”
“Chàng nói trước đi…”
Chưa dứt lời, bên ngoài cửa sổ bỗng có tiếng động, ta cảnh giác quay đầu, đúng lúc thấy hai thích khách mặc áo đen cầm kiếm, phá cửa sổ mà vào.
Bọn chúng không nhìn ta lấy một cái, trực tiếp đâm về phía Tiêu Cảnh Sách.
“Huyền Vũ!”
Ta chộp lấy chén trà ném mạnh ra, miễn cưỡng cản được nhát kiếm đó, rồi lao tới, tay không giữ chặt cổ tay kẻ cầm kiếm.
Tiếng xương cổ tay gãy vang lên rành rọt, kẻ đó hét lên một tiếng thảm thiết, thanh kiếm rơi xuống đất.
Nhưng trong mắt kẻ còn lại lóe lên hàn quang, nâng kiếm đâm về phía ta.
You cannot copy content of this page
Bình luận