Thanh Gia

Chương 4:

Chương trước

Chương sau

Ta chợt hiểu ra:

 

“Ý chàng là, giữa nàng ta và Tam Hoàng Tử… nhưng hắn đã có chính phi rồi mà!”

 

“Vị trí Tam Hoàng Tử phi, làm sao sánh được với vị trí Hoàng hậu?”

 

Ta không ngờ, chí hướng của Diêu Thanh Uyển lại lớn đến vậy.

 

Chẳng trách Vệ Vân Lãng và Chu Hằng đều yêu mến nàng ta đến mức mù quáng, nhưng nàng ta lại không động lòng.

 

8

 

Ta suy nghĩ cẩn thận mọi chuyện từ đầu đến cuối, hỏi Tiêu Cảnh Sách vài câu liên quan đến Tam Hoàng Tử, chàng đều kiên nhẫn trả lời.

 

“Chàng với Tam Hoàng Tử…”

 

Chưa kịp nói hết, một bàn tay ấm áp từ phía sau bỗng ôm lấy ta.

 

Giọng nói khàn khàn của Tiêu Cảnh Sách truyền vào tai ta:

 

“Dọc đường phu nhân cứ nhắc đến Tam Hoàng Tử, e là ta sẽ ghen đấy.”

 

Ta khẽ thở hắt ra, trước khi lý trí cuối cùng bị đứt đoạn, lại nhớ đến lời Diêu Thanh Uyển nói ban ngày.

 

“Có phải ta… mập lên rồi không?”

 

Khóe mắt Tiêu Cảnh Sách khẽ nhướng lên:

 

“Điều này không dễ nói, chi bằng để ta kiểm tra kỹ lại giúp nàng.”

 

“Nhưng sức khỏe phu quân yếu, tuyệt đối không thể quá mệt nhọc thế này…”

 

Tiêu Cảnh Sách dừng tay, nhìn ta bằng ánh mắt vô tội:

 

“Vậy chi bằng… làm phiền phu nhân?”

 

Ta nuốt khan:

 

“Vậy cũng được.”

 

 

Ngày hôm sau, ta vẫn luôn lo lắng, sợ Tiêu Cảnh Sách lại quá yếu ớt.

 

May mắn thay, người mệt nhọc là ta, còn chàng thì không hề gì.

 

Khi ta và Tiêu Cảnh Sách đang dùng bữa, quản gia bỗng bước vào, nói có người từ Vệ phủ tới, mang đồ chuyển cho ta.

 

Là một chiếc túi thêu.

 

Năm năm trước, khi ta mới học thêu thùa, đã dành hơn nửa tháng vật lộn với kim chỉ, miễn cưỡng thêu được một chiếc túi, tặng cho Vệ Vân Lãng.

 

Chỉ tiếc rằng mầm mống tình cảm vừa chớm nở đã bị hắn thẳng tay dập tắt.

 

Hắn cầm chiếc túi thêu lên, cười nhạo:

 

“Diêu Thanh Gia, dù ngươi có đưa thêm cho ta năm trăm lượng bạc, ta cũng chẳng dám treo vật xấu xí này trên người.”

 

Nay vật đó lại trở về tay ta, lại vào lúc ta cùng Tiêu Cảnh Sách chung sống hòa hợp, chẳng cần suy nghĩ cũng biết, ắt hẳn là do Diêu Thanh Uyển gây chuyện.

 

Ta cầm lấy chiếc túi thêu, có chút ngượng ngùng nhìn Tiêu Cảnh Sách.

 

Chàng chỉ khẽ thở dài:

 

“Phu nhân có tài nghệ thêu thùa tinh xảo như vậy, nhưng vật này lại không phải thêu cho ta, thật đáng tiếc.”

 

Ta kinh ngạc không dám tin:

 

“Chàng thật sự thấy tài thêu của ta tinh xảo sao?!”

 

“Đương nhiên là vậy.”

 

Ta nghi ngờ rằng mắt thẩm mỹ của Tiêu Cảnh Sách có vấn đề.

 

Trong kinh thành ai ai cũng chê ta thô kệch, chàng lại ngày ngày khen ngợi rằng ta diễm lệ đến mức khiến chàng không thể kiềm chế.

 

Chiếc túi thêu này từng bị Vệ Vân Lãng và Diêu Thanh Uyển chế giễu không ngớt, vậy mà chàng lại bảo là tài nghệ tinh xảo.

 

“Nếu phu quân thích… vậy ta thêu cho chàng một cái khác là được.”

 

Mấy năm nay ta không hề chạm đến kim chỉ, tay nghề so với trước còn phần vụng về hơn.

 

Thế nhưng chiếc túi thêu lần này, ta thêu với lòng kiên nhẫn gấp trăm lần trước đây.

 

Dù ta có chậm chạp, nhưng không phải ngu ngốc.

 

Những ngày tháng gả về đây, Tiêu Cảnh Sách đối đãi với ta vô cùng tốt, chỗ nào cũng chiều chuộng, tất cả ta đều khắc ghi trong lòng.

 

Trong thời gian thêu túi, ta luôn tránh mặt Tiêu Cảnh Sách, không muốn chàng thấy dáng vẻ chiếc túi chưa hoàn thành.

 

Chàng cũng rất hiểu ý, chỉ khi đêm khuya nhìn thấy đầu ngón tay ta bị kim đâm chảy máu, ánh mắt chàng mới lộ vẻ thương xót, cúi đầu ngậm lấy.

 

“Phu nhân vất vả thế này, ta thật lòng thấy hổ thẹn.”

 

Ta lắc đầu, không nhịn được mà hỏi:

 

“Dạo này… thân thể chàng có khá hơn không?”

 

“Có.”

 

Chàng cười, mắt cong như trăng lưỡi liềm:

 

“Quả nhiên phu nhân có số mệnh cao quý, áp chế được ta.”

 

Đêm ấy, rốt cuộc ta cũng thêu xong cánh cuối cùng của đôi uyên ương, ta cầm chiếc túi thêu đi tìm Tiêu Cảnh Sách, nhưng tìm khắp nơi không thấy chàng.

 

Cho đến khi… ta men theo hành lang, đến tiểu thư phòng ở lối rẽ sâu.

 

Qua một cánh cửa, giọng của Huyền Vũ vang lên:

 

“Vương Phi cũng là người Diêu gia, liệu có như Diêu Thanh Uyển, có âm mưu gì chăng?”

 

“Điều đó không thể, tâm tư nàng đơn thuần, không nghĩ được đến điều đó.”

 

Đó là giọng của Tiêu Cảnh Sách.

 

Chỉ là lạnh lùng, sắc bén, thậm chí mang chút giễu cợt, hoàn toàn không giống sự dịu dàng chiều chuộng khi chàng đối diện ta.

 

Huyền Vũ tiếp tục nói:

 

“Dù có chút mạo phạm, nhưng thuộc hạ vẫn phải hỏi Vương Gia một câu, nay vì chút lạc thú nhất thời, liệu có còn nhớ đến chuyện khi xưa cầu hôn Vương Phi vì cớ gì chăng?”

 

Ta chợt sững người đứng tại chỗ.

 

Tiêu Cảnh Sách cưới ta, chẳng lẽ không phải vì mệnh ta cứng, cưới về để xung hỉ sao?

 

Trong phòng lặng im một hồi, giọng nói bình thản không gợn sóng của Tiêu Cảnh Sách vang lên, mang theo chút lạnh lùng:

 

“Ta tất nhiên nhớ rõ.”

 

“Những câu hỏi như vậy, sau này không cần hỏi nữa.”

 

9

 

Đêm đã buông, trăng treo cao, ánh trăng rọi xuống, vừa vặn chiếu lên chiếc túi thêu với hình trăng lưỡi liềm.

 

Đây là phần ta thêu tỉ mỉ nhất, cũng tốn nhiều thời gian nhất.

 

Bởi vì trong mắt ta, Tiêu Cảnh Sách tựa như vầng trăng.

 

Ta nghĩ rằng chàng chỉ treo cao trên bầu trời, chẳng ngờ khi nằm gọn trong lòng bàn tay, lại có muôn vàn dịu dàng.

 

Nhưng trăng vẫn là trăng.

 

Chỉ một tia sáng chiếu xuống, cũng khiến người ta ngỡ rằng đã nắm bắt được nó.

 

“Vậy rốt cuộc là vì sao?”

 

Ta trầm mặc hồi lâu, đẩy cửa bước vào, nhìn Tiêu Cảnh Sách trước mặt.

 

Huyền Vũ đứng phía sau chàng, ánh mắt sắc lạnh nhìn ta, tay đã đặt lên chuôi kiếm.

 

Trong bầu không khí căng thẳng, Tiêu Cảnh Sách bỗng thở dài.

 

“Ngươi đã nói lời không nên nói, hãy tự đi chịu phạt đi.”

 

Huyền Vũ mím môi, hành lễ rồi im lặng quay người, bước vào bóng tối.

 

Lúc này Tiêu Cảnh Sách mới ngước mắt lên nhìn ta trong ánh sáng lập lòe của ngọn nến.

 

“Đêm đã khuya, phu nhân không về phòng nghỉ ngơi, chạy loạn làm gì…”

 

Giọng nói vẫn dịu dàng như mọi khi, nhưng khi nhìn thấy chiếc túi thêu trong tay ta, giọng chàng bỗng khựng lại:

 

“Thanh Gia.”

 

Trong ký ức, từ khi thành thân đến nay đã lâu, dường như đây là lần đầu tiên chàng gọi tên ta.

 

Ta hít sâu, định dùng khí thế giận dữ mà xé chiếc túi thêu trước mặt chàng để biểu lộ nỗi bất mãn và buồn bã trong lòng.

 

Nhưng nghĩ đến công sức ta đã bỏ ra thêu suốt bấy lâu, cuối cùng ta lại không nỡ.

 

Vì thế, ta xoay tay cất chiếc túi thêu lại, cố gắng giữ vẻ bình thản nhìn chàng:

 

“Nghĩ lại cũng phải, chàng thân ở địa vị cao, chuyện cưới ta để xung hỉ quả thật nực cười.”

 

“Nhưng nếu chàng cưới ta có mục đích khác, chi bằng chúng ta bàn chuyện giao dịch thì hơn.”

 

Ta tự thấy lời mình thốt ra bình tĩnh và lý trí, nhưng sắc mặt Tiêu Cảnh Sách lại thoáng tái nhợt, lặng lẽ nhìn ta không nói.

 

“Bất luận mục đích của chàng là gì, ta đều nguyện ý giúp chàng.”

 

“Nhưng để đổi lại, chàng phải cứu tiểu nương của ta ra khỏi Diêu gia, và thả ta tự do sau khi việc thành.”

 

Tiêu Cảnh Sách chống tay lên bàn đứng dậy, gió từ cửa sổ khép hờ thổi vào, khiến thân chàng khẽ lay động.

 

Ta muốn đỡ lấy chàng theo bản năng, nhưng bước tới một bước rồi lại dừng lại.

 

Chàng trông thấy, khẽ nhếch môi cười, không biết chạm tới nơi nào, lại bắt đầu ho từng tiếng một:

 

“Bàn chuyện giao dịch… nay phu nhân không còn muốn gần gũi ta nữa sao?”

 

Lòng ta rối bời, cuối cùng vẫn mềm lòng, ta bước đến đỡ chàng, đưa tay rót cho chàng một chén nước.

 

Hết Chương 4:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page