Thanh Gia

Chương 3:

Chương trước

Chương sau

Chàng yếu ớt nói:

 

“Ta vẫn thấy lạnh, người của phu nhân rất ấm, có thể ủ ấm cho ta một lát không?”

 

Gương mặt chàng trắng bệch đến mức gần như trong suốt, trông thật đáng thương, ta đành chui vào chăn, ôm lấy chàng.

 

Rồi ta nhanh chóng nhận ra có điều không ổn.

 

“Chàng…”

 

Ta khó khăn nuốt khan:

 

“Không phải chàng vừa nói lạnh sao?”

 

“Đúng là lạnh, cần phu nhân ủ ấm thêm.”

 

Ta không biết Tiêu Cảnh Sách lấy đâu ra sức lực, người vừa rồi còn yếu đến mức ngất đi, bỗng chốc như biến thành một con người khác.

 

“Đêm động phòng hoa chúc trì hoãn một ngày, tối nay bổ sung, cũng không muộn.”

 

Ánh nến xuyên qua tấm màn mỏng như cánh ve, chập chờn trước mắt ta.

 

Nhớ đến những cuốn y thư ta đã dày công nghiên cứu, nhớ đến gương mặt đỏ bừng của tiểu nương đêm trước ngày xuất giá, ta chợt nhận ra.

 

Có lẽ ta đã hiểu nhầm điều gì đó rồi.

 

Trên bàn chỉ có một cặp nến hoa bình thường, nhưng nước nến vẫn chảy dài chưa dứt.

 

“Phu quân yếu ớt như vậy, làm thế này có phải quá khó khăn không?”

 

“Không khó khăn.”

 

Chàng hôn lên mắt ta, giọng nói khàn khàn, cuối câu lại nâng cao lên:

 

“Nàng ủ ấm cho ta rất tốt.”

 

6

 

Hậu quả của sự phóng túng quá mức là Tiêu Cảnh Sách phải nằm bệnh trên giường suốt mấy ngày.

 

Đối diện ánh mắt lạnh lùng của Huyền Vũ, ta áy náy ngồi bên giường mân mê ngón tay:

 

“Tất cả là lỗi của ta…”

 

“Là ta quá buông thả, liên quan gì đến phu nhân?”

 

Tiêu Cảnh Sách tựa vào đầu giường, nhẹ ho hai tiếng, dặn dò:

 

“A Ngưng, ngươi đưa Vương Phi đi dùng bữa trước, ta có chuyện cần căn dặn Huyền Vũ.”

 

A Ngưng là một nha hoàn rất hoạt bát, khi rảnh rỗi thường kể nhiều chuyện cho ta nghe.

 

Chẳng hạn như chuyện tiểu tướng quân nổi tiếng ở kinh thành, Vệ Vân Lãng, vì thường xuyên lui tới nơi phong trần mà bị hoàng thượng khiển trách, không thể đảm nhiệm trọng trách, giờ đang đóng cửa tự kiểm điểm tại phủ.

 

Hay như chuyện Chu thừa tướng định làm mai cho nhi tử độc đinh, nhưng lại phát hiện nha hoàn bên cạnh đã mang thai, việc này truyền ra khắp kinh thành, ai nấy đều nói gia phong của tướng quốc không đứng đắn.

 

Ta nghe mà lòng vui như hoa nở:

 

“Trời xanh có mắt, quả là báo ứng.”

 

“Báo ứng gì cơ?”

 

Từ cửa bỗng vọng đến một giọng nói quen thuộc, dịu dàng ấm áp, như dòng nước xuân quấn quanh tâm trí.

 

Ta khẽ cứng người, ngước mắt nhìn thấy Tiêu Cảnh Sách mặc áo xanh, đứng ngược sáng mỉm cười nhìn ta.

 

Không muốn chàng nghĩ ta là người có lòng báo thù mạnh mẽ, ta vội vàng chuyển chủ đề:

 

“Không có gì… Vương Gia đã khỏe chưa? Vừa khỏi bệnh mà xuống giường, liệu có sao không?”

 

“Không sao.”

 

Chàng quay đầu khẽ ho hai tiếng, lại mỉm cười nhìn ta:

 

“Hiếm khi trời trong xanh, chi bằng ta đưa phu nhân ra ngoài dạo chơi nhé.”

 

Những ngày sống ở Diêu gia, ta có vô số việc phải làm, rất hiếm khi có cơ hội ra ngoài.

 

Phần lớn thời gian Diêu Thanh Uyển cùng Vệ Vân Lãng và Chu Hằng ra ngoài chơi, trở về thì tiện tay ném cho ta một thứ gì đó, nói là quà tặng cho ta.

 

Nếu dám nói không thích, thì bị coi là không biết điều.

 

Giờ đây, ta cùng Tiêu Cảnh Sách đi bên nhau trên con phố sầm uất nhất kinh thành, nhìn thấy những chiếc chong chóng gỗ bên đường, định nói lại thôi.

 

Tiêu Cảnh Sách cười nhẹ:

 

“Phu nhân thích không?”

 

“Thích một chút, nhưng thực ra không mua cũng…”

 

Chưa dứt lời, Tiêu Cảnh Sách đã rút ra ít bạc vụn, mua một chiếc chong chóng và cười trao cho ta.

 

Tay cầm chiếc chong chóng, ta cùng chàng băng qua dòng người, đến cửa hàng trang sức lớn nhất ở chợ Tây Phường.

 

Tiểu nhị mang ra những mẫu trang sức mới nhất cho ta chọn, Tiêu Cảnh Sách nhặt lấy một cây trâm vàng khảm trai, định cài lên tóc ta.

 

Bỗng từ phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc:

 

“Tỷ tỷ, thật là trùng hợp.”

 

Là Diêu Thanh Uyển.

 

Bên cạnh nàng ta là một nam nhân cao lớn với ánh mắt lạnh lùng, hàng mày và đôi mắt có đôi phần giống Tiêu Cảnh Sách.

 

Vừa thấy Tiêu Cảnh Sách bên cạnh ta, hắn liền cười nhạt:

 

“Bình Dương Vương chẳng còn sống được bao lâu, sao không ở yên trong phủ, lỡ mà ch*ết bất ngờ trên phố này thì chẳng phải sẽ làm người khác hoảng sợ sao?”

 

Ta hiểu ra.

 

Người này chính là Tam Hoàng Tử nổi danh trong kinh thành, luôn đối đầu với Tiêu Cảnh Sách.

 

Nghe nói chuyện Tiêu Cảnh Sách bị trúng độc năm xưa cũng có liên quan đến mẫu phi của hắn.

 

Nghĩ đến đây, ta cẩn trọng bước lên một bước, chắn trước Tiêu Cảnh Sách.

 

Chàng khẽ cười, nắm lấy tay ta trước mặt hai người kia:

 

“Từ sau khi thành thân ta lại thấy sức khỏe tốt hơn trước rất nhiều, có khi còn sống lâu đến ngày tiễn Tam Điện Hạ ra đi cũng nên.”

 

“Bình Dương Vương, đừng quên thân phận của mình, sao có thể nói chuyện với Tam Điện Hạ như thế?”

 

Diêu Thanh Uyển nhíu mày, mím môi, gương mặt đầy vẻ không đồng tình.

 

Ta không chịu nổi, thật muốn tát nàng ta một cái.

 

Ta đã nhìn bộ dạng này của ả suốt mười mấy năm, thực sự quá chán ghét.

 

“Diêu cô nương thật là uy phong, nhưng nay nhìn lại, vẫn thấy cảnh ngươi quỳ xuống hành lễ hôm tỷ tỷ ngươi về lại mặt dễ coi hơn.”

 

Diêu Thanh Uyển lộ ra vẻ mặt nhục nhã, nước mắt lưng tròng nhìn về phía Tam Hoàng Tử, yếu ớt gọi:

 

“Điện hạ…”

 

Dù ta có ngu ngốc đến đâu, lúc này cũng nhận ra giữa nàng ta và Tam Hoàng Tử có điều không ổn.

 

Nhưng nếu ta nhớ không nhầm, Tam Hoàng Tử đã cưới chính phi từ năm ngoái.

 

7

 

Thị vệ phía sau Tam Hoàng Tử rút đao, mời Tiêu Cảnh Sách lên lầu nói chuyện.

 

Ta đếm sơ qua, thực ra chỉ khoảng bảy tám người, ta cũng có thể đối phó.

 

Đang định ra tay, Tiêu Cảnh Sách quay đầu lại, ánh mắt dịu dàng bao phủ ta:

 

“Phu nhân đừng sợ, ta sẽ xuống ngay.”

 

“Nhưng mà…”

 

“Tam Điện Hạ là hoàng tử, hành xử quang minh chính đại, sẽ không làm gì ta đâu.”

 

Ta đứng ở lối cầu thang, không yên tâm mà ngước lên nhìn.

 

Diêu Thanh Uyển bước tới trước mặt ta, cười nhẹ:

 

“Thật đáng mừng, xem ra thuốc đã có tác dụng, bây giờ trông tỷ tỷ càng ngày càng thô kệch rồi.”

 

“Tỷ tỷ cứ nghĩ mình thực sự quý giá, e rằng đến ch*ết cũng không biết được mục đích thật sự Bình Dương Vương cầu hôn tỷ là gì nhỉ?”

 

Ta không muốn đáp lại nàng ta, nhưng không chịu nổi việc nàng ta cứ lấn tới, nhất định phải nhìn thấy ta đau khổ mới mãn nguyện.

 

Vì thế ta thở dài, nghiêm túc nhìn nàng ta:

 

“Tất nhiên là ta biết.”

 

“Ngươi biết sao?”

 

“Đương nhiên. Phu quân từng gặp ta một lần, bị sắc đẹp của ta cuốn hút, nhất kiến trung tình với ta.”

 

Diêu Thanh Uyển cười nhạt:

 

“Tỷ tỷ đúng là si tâm vọng tưởng, ngươi cho rằng…”

 

“Phu nhân đeo mấy chiếc trâm này thật đẹp, ta mua cả hộp này nhé.”

 

Giọng nói vang lên từ xa đến gần, đột ngột cắt ngang lời chưa kịp thốt ra của nàng ta.

 

Ta quay đầu lại, nhận thấy Tiêu Cảnh Sách và Tam Hoàng Tử đã từ trên lầu bước xuống, ta vội chạy đến, không yên tâm mà kiểm tra chàng từ trên xuống dưới.

 

Chàng nắm tay ta, mỉm cười lắc đầu.

 

Diêu Thanh Uyển không cam lòng mở miệng:

 

“Điện hạ, Bình Dương Vương đã lỡ lời xúc phạm ngài…”

 

Tam Hoàng Tử phất tay áo, lạnh lùng nói:

 

“Ta không chấp nhặt những kẻ sắp ch*ết về chuyện thất lễ.”

 

Trên xe ngựa trở về phủ, ta không nhịn được hỏi về chuyện này.

 

Tiêu Cảnh Sách ôm eo kéo ta lại gần, cúi đầu dựa vào vai ta thở nhẹ:

 

“Phu nhân không nghĩ thử xem, muội muội nàng, một tiểu thư khuê các, tại sao lại xuất hiện cùng Tam Hoàng Tử ở nơi đó và còn có cử chỉ thân mật như vậy?”

 

Hết Chương 3:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page