Thanh Gia

Chương 2:

Chương trước

Chương sau

Ta lắc đầu nguầy nguậy:

 

“Quá nhiều rồi, trước giờ Diêu gia luôn tin vào đức tính cần kiệm, ta thấy hàng cây tử vi trồng ngoài sân cũng không tệ, đào hai cây mang tặng là được rồi.”

 

Dù sao đem qua đó, hoặc là vào kho riêng của kế mẫu, hoặc là thêm vào của hồi môn của muội muội Diêu Thanh Uyển, chi bằng để Tiêu Cảnh Sách dùng để mua thuốc.

 

Nghe ta nói xong, Tiêu Cảnh Sách đưa tay từ trong áo lông hồ ly ra, vỗ vỗ đầu ta:

 

“Phu nhân đã không nỡ, vậy thì đem qua cho họ xem, rồi lại mang về là được.”

 

4

 

Không ngờ vừa về tới Diêu gia, liền chạm mặt hai vị trúc mã của ta.

 

Vệ Vân Lãng và Chu Hằng đang đứng ngay ngắn trong sân, nghe thấy tiếng động, họ quay đầu nhìn ta, ánh mắt lộ rõ sự chán ghét không hề che giấu.

 

Tiêu Cảnh Sách ho khẽ hai tiếng, cười nhạt:

 

“Thì ra là Vệ tiểu tướng quân và công tử nhà Chu thừa tướng.”

 

Dù hai người kia có không muốn gặp ta, nhưng lần này cũng phải bước tới hành lễ.

 

“Bái kiến Bình Dương Vương.”

 

Tiêu Cảnh Sách chỉnh lại áo choàng lông hồ ly trên người, không lập tức đáp lời mà chờ một lúc rồi mới tiếp tục nói:

 

“Có vẻ Vệ tiểu tướng quân bận rộn trên võ trường, tin tức không mấy thông suốt, nên chưa biết tin ta đã thành thân.”

 

Vệ Vân Lãng thoáng cứng đờ, chỉ có thể miễn cưỡng cúi chào ta:

 

“Bái kiến Bình Dương Vương Phi.”

 

Ta thực sự không muốn để ý đến hắn.

 

Khi xưa, ta đã mang món quà hắn nhờ ta đưa cho Diêu Thanh Uyển tới vào sáng sớm.

 

Sau đó Diêu Thanh Uyển trúng độc hôn mê, ta bị kế mẫu phạt quỳ trong tuyết.

 

Vệ Vân Lãng hùng hổ cầm roi đứng trước mặt, không nói một lời, giơ tay quất thẳng vào mặt ta.

 

Ta nắm chặt lấy roi:

 

“Ngươi chưa hỏi gì đã cho rằng là ta làm sao?”

 

“Không phải ngươi thì còn ai vào đây?”

 

Hắn nhìn ta đầy căm ghét,

 

“Ngươi luôn ghen tị với vẻ đẹp dịu dàng của Thanh Uyển, huống chi ta và Chu Hằng đều yêu mến nàng ấy.”

 

“Ngươi, một đứa con thứ xuất, dù lớn lên cùng chúng ta, vẫn mãi là kẻ thấp hèn!”

 

Dù ngươi có học theo nàng ấy thế nào, thì cũng chỉ là Đông Thi bắt chước Tây Thi mà thôi!”

 

Đương nhiên, vì ta có sức mạnh không nhỏ, cuối cùng cái roi đó cũng không đánh trúng ta.

 

Nhưng chuyện ta đầu độc muội muội vì ghen tị lại bị Vệ Vân Lãng lan truyền khắp kinh thành.

 

Ta đang nghĩ đến Diêu Thanh Uyển thì nàng ta xuất hiện.

 

Áo xanh váy biếc, đai ngọc thắt gọn nơi eo, tựa như cành liễu vừa chớm nụ trong gió xuân.

 

Ánh mắt dịu dàng của nàng ta lướt qua, khi nhìn thấy Tiêu Cảnh Sách đứng bên cạnh ta, thì thoáng thất thần một chút.

 

Ta hiểu rõ, dù Vệ Vân Lãng và Chu Hằng có phần nhan sắc, nhưng so với gương mặt dù yếu ớt nhưng tuyệt mỹ của Tiêu Cảnh Sách, thì quả thật là khác biệt một trời một vực.

 

“Thần nữ bái kiến Bình Dương Vương, vài ngày không gặp, tỷ tỷ vẫn khỏe chứ?”

 

Diêu Thanh Uyển lấy lại tinh thần, mới từ từ bước đến trước mặt chúng ta hành lễ.

 

Nàng ta ngước mắt, giọng nói mềm mại hỏi thăm ta.

 

Giọng nói nhẹ nhàng như có thể vắt ra nước của nàng ta, đôi mắt hạnh đẹp rạng ngời ánh nước trong veo, đều là những thứ ta không thể nào bắt chước được.

 

Ta cảm thấy có chút thất vọng.

 

Tiêu Cảnh Sách như nhìn thấu tâm tư của ta, chàng lặng lẽ nắm lấy tay ta dưới lớp áo lông hồ ly.

 

Gương mặt vẫn giữ nụ cười nhạt:

 

“Xem ra trí nhớ của Diêu cô nương không tốt lắm, tỷ tỷ ngươi đã gả cho ta, ngươi nên gọi nàng là Vương Phi và phải quỳ hành lễ mới đúng.”

 

Diêu Thanh Uyển quỳ trước mặt ta, cúi đầu hành lễ, ta ngước mắt nhìn sang bên theo phản xạ.

 

Quả nhiên, Vệ Vân Lãng trừng mắt giận dữ nhìn ta, định nói gì đó.

 

Chu Hằng bên cạnh lại khẽ kéo tay áo hắn, ra hiệu nhẫn nhịn, chỉ là ánh mắt nhìn ta càng thêm lạnh lẽo.

 

Từ trước đến nay vẫn luôn như vậy, tính tình Vệ Vân Lãng nóng nảy hơn, những mưu kế độc ác nhắm vào ta phần lớn là do Chu Hằng, kẻ thâm sâu tính toán, đứng sau sắp đặt.

 

Diêu Thanh Uyển trong lòng họ cao quý nhường nào, tựa như những vì sao trên trời.

 

Còn ta trong mắt họ thì thấp hèn đến thế nào, chẳng qua chỉ là cát bụi lỡ may được ánh sao chiếu xuống.

 

Sau khi hành đại lễ xong, Diêu Thanh Uyển đứng dậy, gương mặt thoáng tái nhợt:

 

“Thứ tỷ trời sinh lỗ mãng, ban đầu ta còn lo lắng sau khi xuất giá, tỷ ấy sẽ không được phu quân yêu thích, huống hồ trong lòng tỷ ấy đã sớm có… à, ta lỡ lời rồi.”

 

Tiêu Cảnh Sách khẽ nhếch môi:

 

“Diêu cô nương biết lỡ lời thì cũng nên biết giữ chừng mực. Dù sao ngươi chưa xuất giá, dùng ngôn từ lỗ mãng cũng không thích hợp.”

 

Đây là lần đầu tiên ta thấy có người khiến Diêu Thanh Uyển không thể nói gì.

 

Vẻ dịu dàng hòa nhã của nàng ta chỉ duy trì được đến bữa trưa, sau bữa ăn, nàng ta lấy cớ muốn nói chuyện riêng để kéo ta vào phòng, rồi lạnh lùng cười:

 

“Dù tỷ tỷ có dùng chút thủ đoạn quyến rũ để lấy lòng Bình Dương Vương, cũng đừng quên, chẳng qua hắn chỉ là kẻ mất thế, sắp ch*ết mà thôi.”

 

“Hiện giờ tỷ tỷ mượn danh hắn để hoênh hoang, nhưng ngày hắn lìa đời, tỷ và Tam di nương sẽ ra sao?”

 

Ta giả vờ không hiểu lời nàng ta:

 

“Muội không nhắc thì ta cũng quên mất, không còn sớm nữa, ta phải gọi phu quân về phủ uống thuốc rồi.”

 

“Diêu Thanh Gia, đừng vội, sẽ có người trừng trị được ngươi.”

 

Trước khi bước ra cửa, ta nghe thấy giọng nói chắc chắn và nụ cười của Diêu Thanh Uyển, không biết vì sao mà sống lưng ta lạnh buốt.

 

5

 

Vì luôn nhớ đến những lời Diêu Thanh Uyển nói, trên đường về, ta mãi bận lòng lo lắng.

 

Tiêu Cảnh Sách tưởng rằng ta vì không gặp được tiểu nương nên nhẹ nhàng an ủi:

 

“Phu nhân không cần lo lắng, Diêu đại nhân nói rằng mẫu thân nàng bị nhiễm phong hàn nên không tiện gặp người, nếu nàng không yên tâm, đợi bà ấy khỏi bệnh, ta sẽ cùng nàng trở lại một chuyến nữa.”

 

“Không phải vì chuyện đó…”

 

Ta mím môi:

 

“Thực ra Vương Gia không cần đối xử tốt với ta như vậy.”

 

Chàng ngạc nhiên nhướn mày:

 

“Vì sao?”

 

“Ta… ta không phải là người tốt.”

 

Nói rằng chàng sẽ ch*ết trước mặt người khác rốt cuộc cũng không lịch sự, ta nuốt lại lời định nói, tìm một lý do hợp lý hơn.

 

“Chắc hẳn Vương Gia đã nghe nói rồi, danh tiếng của ta trong kinh thành thực sự rất tệ.”

 

Tiêu Cảnh Sách lại khẽ cười:

 

“Phu nhân suy nghĩ nhiều rồi, thân thể ta xưa nay yếu đuối, lo cho phủ Bình Dương đã là khó khăn, thực sự không có thời gian để ý đến những lời đồn đại trong kinh thành.”

 

Thì ra là vậy.

 

Vậy nên chàng đối xử với ta ôn hòa như thế, bởi vì chàng không hề biết những gì Vệ Vân Lãng đã lan truyền, không biết ta trong mắt người khác là kẻ tai tiếng thế nào.

 

Nếu…

 

Nếu chàng biết, liệu chàng có sẽ ghét bỏ ta như Vệ Vân Lãng và Chu Hằng không?

 

Đêm đã khuya, Tiêu Cảnh Sách đang ngâm thuốc trong phòng, mãi không có động tĩnh, ta cảm thấy có điều không ổn, vội vã chạy vào, mới phát hiện chàng đã ngất xỉu.

 

Ta định gọi người, nhưng không ai phản ứng, đành tạm thời bỏ qua việc giả vờ yếu ớt, ta bế chàng lên, đặt lên giường.

 

Dù đã cố hết sức tránh nhìn vào chỗ không nên nhìn, nhưng chàng quả thật quá…

 

Trên giường, Tiêu Cảnh Sách hơi co rúm lại, thều thào:

 

“Lạnh…”

 

Ta vội bước lên một bước, mở chăn đắp kín cho chàng, đang định quay người ra ngoài gọi người thì cổ tay đột nhiên bị nắm chặt.

 

Sau đó, bàn tay ấy dùng sức kéo ta ngã ngồi bên cạnh, thuận đà nằm xuống.

 

Hết Chương 2:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page