Ta lạnh lùng nói:
“Chàng ra tay cũng tàn nhẫn đấy, không sợ thật sự ch*ết dưới nhát kiếm đó sao?”
Tiêu Cảnh Sách mím môi, khẽ nói:
“Nàng sẽ không bao giờ tha thứ cho ta nữa, đúng không?”
Nói không tha thứ thì cũng không hẳn.
Ta chỉ thấy hơi giận, trong lòng lại chẳng hiểu sao dâng lên một chút chua xót, như một tâm tư kín đáo khó nói thành lời.
Vậy nên, ta tạm thời rời khỏi phủ Bình Dương Vương, dọn về phủ riêng của mình.
Nửa tháng liền, mỗi khi ta không vào triều hay không đến thao trường, Tiêu Cảnh Sách lại đến đứng trước phủ ta.
Ta không cho gác cổng mở cửa, chàng liền đứng đó ngóng chờ, khiến kẻ qua đường dừng lại bàn tán không thôi.
Không còn cách nào khác, ta đành phải cho người vào.
Ta cúi đầu chăm chú đọc binh thư, Tiêu Cảnh Sách ngồi bên cạnh, mắt cười cong cong nhìn ta, dường như chẳng hề thấy buồn chán.
Ngày nối ngày trôi qua, cho đến khi tới sinh thần của ta.
Mẫu thân đã bắt đầu chuẩn bị từ sáng sớm, bà chỉ huy nhà bếp nấu nướng các món ngon, cả phủ rực rỡ đèn hoa, lồng đèn đỏ tươi treo khắp sân viện.
Trước đây, khi còn ở nhà họ Diêu, vì thân phận thấp hèn, đích mẫu không cho phép ta tổ chức sinh thần.
Mẫu thân chỉ có thể lén nấu cho ta một bát mì trường thọ, đã là chuyện khó khăn lắm rồi.
“Khi đó, ta từng muốn bỏ thêm cá tươi và tôm vào bát mì của con, nhưng lại bị người trong bếp phát hiện, rồi bẩm báo lên trên.”
“Họ đổ hết thức ăn trong bát cho chó hoang ngoài chân tường trước mặt ta.”
Nhắc đến chuyện cũ, mắt mẫu thân liền phủ một tầng lệ long lanh:
“Nay con đã mười tám tuổi, cuối cùng cũng có một ngày sinh thần ra hồn.”
Ta vỗ về bà:
“Mẫu thân đừng quá buồn, ngày tháng rồi sẽ càng ngày càng tốt hơn.”
Đang trò chuyện, Tiêu Cảnh Sách bước vào, thấy cảnh ấy chàng không nói một lời, lập tức xắn tay áo giúp treo lồng đèn.
Cho đến khi trời chạng vạng, sắc đêm buông xuống, làn hơi ấm của đầu hạ đã phảng phất trong gió.
Ta uống thêm mấy chén rượu, người hơi ngà ngà say.
Trong lúc lơ mơ, ta thấy mẫu thân rời khỏi phòng, còn cẩn thận đóng cửa, để không gian lại cho ta và Tiêu Cảnh Sách.
Một ngón tay thon dài khẽ vẫy trước mặt ta, rồi gẩy nhẹ cằm ta trong ánh mắt mơ màng:
“Còn giận ta không?”
“Ta… không giận chàng…”
Trong cơn say tỉnh nửa vời, đầu óc ta có chút hỗn loạn, liền thổ lộ hết lòng mình:
“Ta chỉ không hiểu, vì sao rõ ràng chàng sợ ta ch*ết như vậy, lại không coi mạng sống của mình ra gì…”
“Nếu như độc kia không được ngăn lại thì sao? Nếu như ta không kịp đỡ nhát kiếm đó thì sao?”
“Và tại sao không nói cho ta biết mối quan hệ thật sự giữa chàng và bệ hạ? Nếu chàng ch*ết đi, liệu ta có thể sống sót mà không day dứt hay không?”
Tiêu Cảnh Sách im lặng hồi lâu, cuối cùng mới cất tiếng, giọng nói hơi khàn:
“Bởi vì… ta không dám nghĩ đến khả năng đó.”
“Khả năng gì?”
“Thanh Gia, ta vẫn luôn sợ nàng không thích ta, rằng những ngày bên nhau chỉ là vì giao dịch như nàng đã nói trước đây.”
“Nhưng ta lại không dám hỏi thẳng nàng, sợ rằng đáp án nhận được sẽ là thứ mà ta không thể chịu nổi.”
“Thấy nàng có hứng thú với gương mặt và thân thể ta, ta đành dùng chúng để giữ chân nàng lại.”
Chàng ấy nói nghe đáng thương đến vậy, khiến cơn say trong ta càng dâng lên, đầu óc mơ hồ, chỉ cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng lại không nói rõ được.
“Tại sao chàng lại nghĩ ta không thích chàng?”
“Vì nàng chưa từng nói ra.”
Ta chưa từng nói sao?
Ta cố gắng nhớ lại, dường như là vậy thật.
Từ trước đến giờ, luôn là Tiêu Cảnh Sách không che giấu mà bày tỏ tình cảm với ta.
Còn ta, lời duy nhất từng nói cũng chỉ là lần thăm dò vụng về trong đêm tân hôn.
Vì vậy, ta mở miệng:
“Ta đương nhiên thích chàng.”
“Thật sao?”
Một làn hơi ấm áp tiến gần lại, giọng nói vang lên chứa đầy dụ hoặc mãnh liệt:
“Nói lại lần nữa.”
“Ta thích chàng, Tiêu Cảnh Sách.”
Trước mắt ta xoay chuyển mịt mù.
Ánh nến từ lồng đèn đỏ xuyên qua màn trướng, chiếu từng đốm sáng lên thân hình ta và Tiêu Cảnh Sách.
Ta cố gắng mở to mắt, nhìn người trước mặt.
Bấy lâu nay, chàng ấy đã quen tỏ ra yếu thế trước ta, nay lại tỏ ra chút cứng rắn hiếm có, kéo ta vào vũ điệu của chàng.
Lồng đèn đỏ quá, đỏ như một đêm tân hôn khác.
Nhưng lần này, ta và Tiêu Cảnh Sách không còn bị số mệnh cuốn đi trong cuộc thế mịt mờ như trước, mà chúng ta đã có sức mạnh quý giá để tự nắm giữ.
Ta mở miệng, cắn mạnh lên vai chàng.
“Không được coi mạng mình như trò đùa nữa.”
Ta nói đầy đe dọa:
“Nếu còn lần sau, ta sẽ hòa ly, tìm người khác.”
“Sẽ không có lần sau.”
Chàng dùng nụ hôn ướt át nhẹ nhàng xoa dịu vết thương ta có được từ trận Đoạn Phong Quan:
“Mạng sống của Tiêu Cảnh Sách này, từ nay thuộc về nàng.”
—
Sau đó, ta và Tiêu Cảnh Sách lại tổ chức một hôn lễ nữa.
Lễ thành thân cực kỳ rực rỡ, gần như mời hết những gia tộc danh giá trong kinh thành đến.
Chàng nói, bởi lần trước khi thành thân, chàng phải giữ hình tượng kẻ sắp ch*ết, không thể cùng ta bái đường, vì vậy trong lòng để lại tiếc nuối.
May thay, lần này, ta mặc hỷ phục, ngồi trên lưng tuấn mã, đến phủ Bình Dương Vương rước Tiêu Cảnh Sách mặc hỉ bào lộng lẫy về tướng quân phủ.
Hoàng thượng thậm chí còn cùng hoàng hậu đến dự lễ.
Hoàng hậu đến từ vùng Đông Bắc không nhịn được mà cảm thán:
“Thật là… Bình Dương Vương và Gia Viễn tướng quân chơi đùa độc đáo quá.”
Sau đó, Tiêu Cảnh Sách lấy ra chiếc túi gấm từng cứu mạng ta trước kia.
Ta nhìn những đường chỉ rối rắm không thành hình trên đó, trong lòng áy náy:
“Hay là để ta thêu lại cho chàng cái khác nhé?”
“Không cần, cái này là tốt rồi.”
Tiêu Cảnh Sách nói, rồi lấy ra một chiếc túi gấm thêu cực kỳ tinh xảo từ trong lòng, đưa vào tay ta.
Ta kinh ngạc nhìn chàng:
“Chàng thêu sao?”
“Tất nhiên.”
Chàng cười hiền hòa:
“Tướng quân vất vả bôn ba bên ngoài, tất nhiên cần có túi gấm để đựng vật dụng thân cận, ta rảnh rỗi không việc gì làm, nên đã thêu một cái cho nàng.”
Chẳng mấy chốc, tiếng đồn về sự hiền lành, đảm đang của Bình Dương Vương Tiêu Cảnh Sách lan truyền khắp cả kinh thành.
Hôm ấy, mặt trời đã ngả về tây, khi ta từ thao trường trở về, liền thấy chàng đang cưỡi ngựa vẫy tay gọi ta từ xa.
“Thanh Gia.”
Ánh sáng vàng đỏ của hoàng hôn in bóng vào đôi mắt chàng, nhuộm nụ cười bên trong thành một mảng lửa sáng rực rỡ.
Ta nắm chặt dây cương, thúc ngựa, hướng về nơi ta thuộc về.
-Hết-
You cannot copy content of this page
Bình luận