1
Tiêu Cảnh Sách là một “con ma ốm” nổi tiếng trong kinh thành.
Nghe đồn ba tuổi chàng đã biết đọc biết viết, năm tuổi học võ và cưỡi ngựa, lẽ ra sẽ có tiền đồ rộng lớn, nhưng năm mười hai tuổi lại trúng độc lạ, nằm bệnh triền miên trên giường.
Sau khi hôn kỳ được định không lâu, muội muội nhu nhược của ta, Diêu Thanh Uyển, đưa cho ta một bình thuốc bằng sứ trắng.
“Tỷ tỷ uống đi, trời sinh tỷ có thần lực, cũng nên có dáng vóc cao to phù hợp.”
Ta thừa biết uống thuốc này vào, tám phần là ta sẽ càng ngày càng mập mạp, nên dứt khoát không chịu nhận.
Diêu Thanh Uyển mỉm cười, nhẹ nhàng nói:
“Thuốc quý lắm, phải dùng cho đáng. Tỷ tỷ không uống, vậy ta tặng cho Tam di nương vậy.”
Ta cố nén cơn giận muốn tát ả, rồi ngửa đầu nuốt thuốc vào miệng.
“Thật đáng tiếc, sau này e rằng dung mạo của tỷ sẽ ngày càng thô kệch, xấu xí, chắc khó mà được phu quân yêu chiều.”
Miệng ả nói là đáng tiếc, nhưng ánh mắt lại vui vẻ, như vừa thấy món đồ chơi thú vị nào đó.
Hôm sau, Vệ Vân Lãng đến thăm, Diêu Thanh Uyển lại đổi sang vẻ mặt lo lắng:
“Tỷ tỷ gả qua đó rồi biết sống thế nào? Nghe nói thân thể Bình Dương Vương suy nhược, sau khi trúng độc thì mất thế lực, cũng chẳng được lòng vua, chỉ có danh xưng Vương Gia mà thôi.”
“Thanh Uyển, muội quá hiền lành, nàng ta hại muội mấy lần, sao muội còn lo cho ả làm gì.”
“Dù sao thì nàng cũng là tỷ tỷ của ta.”
Diêu Thanh Uyển thở dài.
“Huống hồ cứ cách vài ngày Bình Dương Vương lại bị ám sát… Những ngày lo sợ thế này làm sao bằng bình an sung túc ở Diêu gia?”
Ta tạ ơn ngươi.
Dù cuộc sống sau khi gả đi có khó khăn thế nào, thì vẫn hơn là ở lại Diêu gia.
2
Lần đầu tiên ta gặp Tiêu Cảnh Sách là trong bức màn đỏ.
Chàng nằm, ta đứng.
Có lẽ do bệnh mãn tính đeo bám, nên sắc mặt Tiêu Cảnh Sách tái nhợt, đôi môi mỏng không chút huyết sắc.
Chỉ có đôi mắt chàng nhìn ta là sáng rực, còn rực hơn cả ngọn nến khắp phòng.
Thấy ta chần chừ không động đậy, chàng thở dài:
“Là ta quá yếu ớt, làm khổ phu nhân rồi.”
Ta nghiêm mặt:
“Phụng dưỡng phu quân là nghĩa vụ của người làm thê tử, phu quân đừng mềm lòng mà thương hại ta.”
Nói xong, ta bắt đầu làm việc chăm chỉ.
Trong lúc ta hành động, ánh mắt Tiêu Cảnh Sách vốn mang chút ý cười dần nhạt đi, đột nhiên chàng đưa tay ngăn lại:
“Phu nhân đang làm gì thế này?”
“Tất nhiên là làm việc cần làm.”
Ta lại gần chàng thêm chút nữa, bắt đầu tranh công.
“Ta hầu hạ có tốt không?”
“Phu nhân… thật là tinh tế…”
Tiêu Cảnh Sách nói, rồi đột nhiên khẽ hừ một tiếng, bàn tay yếu ớt vòng qua eo ta kéo xuống, khiến cả người ta ngã vào lòng chàng.
Nhưng bị ta đè lên như vậy, chàng bỗng quay đầu phun ra một ngụm máu rồi ngất đi.
Ta sững sờ tại chỗ, như thể vừa bị sét đánh ngang tai.
Quay đầu nhìn lại, bên ngoài lớp màn đỏ xếp chồng, long phụng hỷ nến vẫn còn đang cháy.
Ta đến đây để xung hỉ.
Vậy mà đêm tân hôn đầu tiên, lại khiến phu quân ốm yếu của mình suýt ch*ết?
Cảm tạ trời đất, Tiêu Cảnh Sách chưa ch*ết.
Thái y trong phủ Bình Dương Vương đến bắt mạch, châm cứu, Tiêu Cảnh Sách từ từ tỉnh lại.
Thấy ta đứng xụ mặt bên cạnh giường, chàng khẽ nhếch môi:
“Sao sắc mặt phu nhân lại kém vậy?”
“Ta thật lòng thương yêu phu quân, nhưng lại khéo quá hóa vụng, nên không tránh khỏi lo lắng tự trách.”
Trong phòng yên tĩnh trong chốc lát.
Tiêu Cảnh Sách mỉm cười:
“Phu nhân yêu ta sao? Dường như đêm nay mới là lần đầu chúng ta gặp nhau.”
Ta bắt đầu bịa chuyện:
“Phu quân có phong thái như thần, ta vừa gặp đã yêu.”
Chàng nhìn thẳng vào ta, không hiểu sao lại khiến ta nhớ đến cánh hoa rơi trên sơn tuyền vào tháng tư.
Bị mê mẩn trong chốc lát, rồi ta nghe Tiêu Cảnh Sách nói:
“Phu nhân xinh đẹp quyến rũ, cũng khiến ta xao xuyến.”
Chàng ấy quả thật rất giỏi lấy lòng nữ nhân.
Nếu không trúng độc kỳ lạ, tính mạng chẳng còn bao lâu, thì hẳn không đến lượt ta được gả cho chàng.
Nhớ lại lời Diêu Thanh Uyển nói trước khi thành thân, ta thử thăm dò:
“Rốt cuộc phu quân trúng độc gì, là ai đã hạ độc?”
Việc này trong kinh thành luôn là một vụ án bí ẩn.
Tiêu Cảnh Sách rũ mắt, im lặng một lát rồi nhẹ nhàng nói:
“Chuyện cũ rối ren, khó mà truy tìm, phu nhân không nên hỏi nữa.”
Chàng dịch sang một bên, nhường chỗ trống cho ta, mùi thuốc nhàn nhạt thoảng qua, nhưng ta hoàn toàn không thể ngủ được.
Nếu chuyện tối nay lan truyền ra ngoài, chắc chắn danh tiếng vốn đã tồi tệ của ta ở kinh thành sẽ càng thêm xấu xa.
Ngày tháng của nương ta ở Diêu gia cũng sẽ chẳng dễ dàng.
Đang suy nghĩ, bỗng một bàn tay ấm áp, mềm mại như ngọc đưa sang, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta:
“Phu nhân không cần lo lắng, chuyện đêm nay sẽ không ra khỏi căn phòng này.”
3
Trước khi được cha ta nạp làm thiếp, tiểu nương ta xuất thân từ một gia đình kinh doanh hiệu sách.
Hồi môn của bà là mấy rương sách các loại khác nhau, ta đã bắt đầu đọc từ khi còn nhỏ.
Sau khi biết mình phải gả cho Tiêu Cảnh Sách, ta liên tục đọc các sách y.
Sách nói rằng, kinh mạch trong cơ thể người rất phức tạp, nếu có thể dùng kỳ lực* để khai thông, từ từ đẩy độc tích tụ trong nhiều năm ra ngoài, biết đâu có thể chữa khỏi.
(Kỳ lực: Sức mạnh kỳ lạ, sức mạnh thần kỳ.)
Do đó, trong lòng ta nảy ra một ý tưởng hoang đường và táo bạo.
Nếu… ta thực sự chữa khỏi cho Tiêu Cảnh Sách, liệu chàng có thể đưa tiểu nương ta rời khỏi Diêu gia và cùng chúng ta rời xa kinh thành không?
Dù sao thì lúc ấy, một Bình Dương Vương khỏe mạnh, chắc chắn các tiểu thư trong kinh thành muốn gả cho chàng không ít.
Chắc chắn sẽ không đến lượt ta.
Đêm trước ngày thành hôn, cuối cùng tiểu nương cũng tìm được cơ hội đến gặp ta:
“Thanh Gia, con có nhớ đêm động phòng hoa chúc ngày mai phải làm gì không?”
Ta đầy tự tin:
“Nương yên tâm, sách đó con đã đọc rất nhiều lần, con cũng xem kỹ từng bức tranh rồi.”
Tiểu nương bỗng đỏ mặt, quay đầu ho khan hai tiếng:
“Con thật là… đã vậy thì nương cũng không nói thêm nữa. Con chỉ cần nhớ, trước mặt Vương Gia phải dịu dàng một chút, giọng nói mềm mại một chút, tuyệt đối không được như thường ngày.”
“Trời sinh con có kỳ lực, nếu là nam tử, lẽ ra sẽ có thể làm nên nghiệp lớn, nhưng sinh ra là nữ nhi, rốt cuộc cũng chỉ là nhảy từ chiếc lồng này sang chiếc lồng khác mà thôi.”
…
Có lẽ vì mơ thấy tiểu nương, sau khi tỉnh dậy, ta cảm thấy sầu não uất ức.
Ngồi thẫn thờ trước bàn, nhìn chén cháo ngọc bích trong bát sứ trắng, ta chợt nhớ đến lời tiểu nương dặn.
Dịu dàng, phải dịu dàng.
Ta siết chặt nắm tay, cố nén cơn xúc động muốn nâng bát lên uống cạn một hơi.
Đặt bát lại trên bàn, rồi cầm chiếc thìa nhỏ bằng bạch ngọc, từ tốn ăn từng miếng nhỏ.
Vậy mà một bát cháo, ta ăn hết cả nửa canh giờ.
Dùng xong bữa sáng, Tiêu Cảnh Sách gọi thuộc hạ là Huyền Vũ vào.
“Huyền Vũ, ngươi đi tìm quản gia, bảo hắn chuẩn bị đại lễ, ta cùng Vương Phi về lại mặt.”
Huyền Vũ không tán thành:
“Tối qua Vương Gia mới gọi y quan đến bắt mạch, hôm nay không nên xuất hành.”
Tiêu Cảnh Sách gắp một miếng măng cho ta, khẽ cười:
“Xem ra giờ ta đã đến mức gần đất xa trời, ngay cả ngươi cũng không nghe lời ta nữa.”
“Thuộc hạ không dám!”
Sắc mặt Huyền Vũ thay đổi, cuối cùng cũng nhận lệnh rời đi.
Lễ vật chuẩn bị để về lại mặt chất đầy ba chiếc xe ngựa.
Nghe nói đây là để tặng Diêu gia, lòng ta thắt lại, lặng lẽ kéo áo choàng của Tiêu Cảnh Sách.
“Sao thế? Chẳng lẽ phu nhân thấy lễ vật quá ít sao?”
You cannot copy content of this page
Bình luận