Chương 2:
21/11/2024
Chương 3:
21/11/2024
Chương 1:
21/11/2024
Chương 4:
22/11/2024
Chương 5:
22/11/2024
Chương 6:
22/11/2024
Chương 7:
23/11/2024
Chương 8:
23/11/2024
Chương 9:
23/11/2024
Chương 10:
24/11/2024
Chương 11:
24/11/2024
Chương 12:
24/11/2024
Chương 14:
25/11/2024
Chương 15:
25/11/2024
Chương 13:
25/11/2024
Chương 16:
26/11/2024
Chương 17:
26/11/2024
Chương 18:
26/11/2024
Chương 19:
27/11/2024
Chương 20:
27/11/2024
Chương 21:
27/11/2024
Chương 22:
28/11/2024
Chương 23:
28/11/2024
Chương 24:
28/11/2024
Chương 25:
30/11/2024
Chương 27:
30/11/2024
Chương 26:
30/11/2024
Chương 28:
24/12/2024
Chương 29:
24/12/2024
Chương 30:
24/12/2024
Chương 31:
25/12/2024
Chương 32:
25/12/2024
Chương 33:
25/12/2024
Chương 34:
25/12/2024
Chương 35:
25/12/2024
Chương 36:
25/12/2024
Chương 38:
27/12/2024
Chương 39:
27/12/2024
Chương 37:
27/12/2024
Chương 40:
28/12/2024
Chương 41:
28/12/2024
Chương 42:
28/12/2024
Chương 43:
29/12/2024
Chương 44:
29/12/2024
Chương 45:
29/12/2024
Chương 46:
01/01/2025
Chương 47:
01/01/2025
Chương 48:
01/01/2025
Úc Thịnh chưa từng tới một khu vui chơi lớn như thế này.
Trước năm mười ba tuổi, khi mẹ cô còn sống, gia cảnh khó khăn nên không có cơ hội.
Mẹ một mình nuôi nấng cô, vừa gánh nặng cuộc sống vừa bận rộn, cô chưa bao giờ đòi hỏi điều gì quá mức.
Thỉnh thoảng, vào cuối tuần, hai mẹ con đến một khu vui chơi nhỏ gần nhà, cô đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.
Sau năm mười ba tuổi, cô chuyển đến thành phố B, gia nhập nhà họ Úc.
Ngoài mối quan hệ huyết thống, Úc Quý Đông chẳng khác gì một người xa lạ. Ông ta hoàn toàn không thể giống một người cha bình thường, đưa cô đi chơi vào những ngày nghỉ.
Về sau, khi cô lớn hơn một chút, có bạn bè thân thiết ở trường, có thể tự mình ra ngoài và tự chăm sóc bản thân, thì Úc Quý Đông lại nảy ra ý định dùng cô để liên hôn.
Cô từng bị Úc Quý Đông đưa đi ăn cơm với một doanh nhân trung niên hói đầu hai lần.
Từ lúc đó, cô hoàn toàn hiểu rõ mình có ý nghĩa gì với ông ta — một công cụ. Dù khi ấy, cô chỉ mới mười bảy tuổi, thậm chí còn chưa đủ tuổi trưởng thành.
Trong mắt Úc Quý Đông, một “món quà” mang giá trị trao đổi hiển nhiên không tồn tại khái niệm trưởng thành hay không.
Sau khi cô chính thức đính hôn với Cố Giác, dù có thời gian hay tiền bạc, cô cũng hoàn toàn không có tâm trí đi đến những nơi như công viên giải trí.
Cô luôn cảm thấy thời gian không bao giờ đủ, có quá nhiều thứ cần học, quá nhiều tài liệu, dữ liệu cần đọc và phân tích.
Đợi đến khi cô nhận ra, khoảng cách giữa cô và những người bạn đồng trang lứa đã quá xa vời, ngay cả những người bạn quen từ cấp hai, cấp ba cũng dần dần trở nên xa cách.
Cô hoàn toàn không thể giống như một nữ sinh đại học bình thường, vô tư vô lo tận hưởng tuổi trẻ, tình bạn và tình yêu.
Thành phố S nằm ở Giang Nam, mùa đông thường nhiều mưa. Trước đó một ngày vừa có một trận mưa lớn, giờ đây không khí tràn ngập hơi lạnh ẩm ướt.
Cái lạnh này, so với cái lạnh ở thành phố B, còn thấm vào tận xương tủy, từng luồng từng luồng như muốn len lỏi vào từng khớp xương.
Úc Thịnh khoác một chiếc áo lông dày màu trắng mềm mại. Chiếc áo khá dài, qua gối, có mũ trùm, đủ để bao bọc cả cơ thể cô bên trong. Nhưng cô vẫn thấy lạnh, đặc biệt là khi bước vào ngôi nhà ma.
Cũng giống như phần lớn những người vừa sợ hãi lại vừa muốn thử thách bản thân trong ngôi nhà ma, ngay khi bước vào không gian tối đen đến mức không nhìn rõ bàn tay mình, cô lập tức cảm giác được bốn phía đều không an toàn, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ có thứ gì đó nhảy ra.
“A Dữ…” Cô kéo lấy vạt áo khoác của người bên cạnh, đầu ngón tay lạnh buốt.
“Ừ, anh đây.” Anh cảm nhận được ngón tay mảnh mai của cô nắm lấy áo khoác mình, dường như có thể tưởng tượng ra sắc trắng nhợt nhạt của ngón tay cô trên nền áo đen.
Ngón tay anh khẽ động, nhưng vẫn cố kiềm chế ý muốn nắm lấy tay cô.
Trong khi Thu Dữ nhẫn nhịn, Úc Thịnh lại chẳng chút khách khí, bám lấy tay áo anh rồi ôm chặt lấy cánh tay, áp má mình lên đó, đồng thời dùng ngón tay che một nửa khuôn mặt.
Một khi tình huống trở nên không ổn, cô có thể lập tức che mắt mình lại.
Không biết có phải cô tưởng tượng hay không, khi cô dựa vào, hình như cơ thể anh khẽ cứng lại một chút.
“A Dữ, anh có sợ bóng tối không?”
“Không.”
“Thế anh có sợ ma không?”
“Không.”
“Vậy tại sao vừa nãy anh lại run?”
“…”
May mắn thay, trong môi trường này, cô không mải mê suy nghĩ mãi một vấn đề quá lâu.
Họ chậm rãi tiến sâu vào ngôi nhà ma, xung quanh dần dần xuất hiện những âm thanh kỳ lạ.
Tiếng cửa kêu kẽo kẹt, tiếng thở dài ai oán vang lên.
Úc Thịnh cảm giác vạt áo mình bị ai đó kéo nhẹ, lập tức lấy tay che mắt, toàn thân rúc vào lòng anh: “Có… có thứ gì đó chạm vào em!”
“Không sao, chỉ là một nhân viên đang ngồi xổm ở đó thôi.” Thu Dữ bật đèn pin trên điện thoại lên xem qua, sau khi xác nhận đó chỉ là một nhân viên vô hại, anh định tắt đèn pin đi.
Nhưng lúc này, Úc Thịnh đã ngẩng đầu khỏi vòng tay anh.
Anh muốn ngăn lại thì đã muộn. Úc Thịnh nghiêng đầu nhìn, dưới ánh sáng của đèn pin, cô nhìn thấy một gương mặt “quỷ” ngay bên chân mình, cùng với “nửa thân mình đẫm máu”.
Ánh nhìn chạm nhau trong khoảnh khắc suýt nữa khiến cô muốn ngất tại chỗ.
Úc Thịnh nhất quyết không chịu đi tiếp, kéo lấy tay anh, nhất định đòi quay lại.
“Chúng ta đã đi được hơn nửa đường rồi, quay lại sẽ mất nhiều thời gian hơn. Hơn nữa, phía sau còn có người, một số lối rẽ rất hẹp và tối, quay lại dễ đụng trúng họ.”
Anh kiên nhẫn phân tích từng điểm, nhưng trong tình huống này, lời khuyên hoàn toàn vô dụng.
Úc Thịnh không thèm nghe, cô bám chặt lấy vạt áo anh, vùi mặt vào trong, thậm chí không dám mở mắt, nói gì đến việc bước đi.
Thu Dữ bị kéo đến mức không thể di chuyển, nhất là chỗ tim anh, có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở ấm áp của cô áp sát vào.
You cannot copy content of this page
Bình luận