Chương 1
20/09/2024
Chương 2
20/09/2024
Chương 3
20/09/2024
Chương 4
20/09/2024
Chương 5
20/09/2024
Chương 6
21/09/2024
Chương 7
21/09/2024
Chương 8
21/09/2024
Chương 9
21/09/2024
Chương 10
21/09/2024
Chương 11
22/09/2024
Chương 12
22/09/2024
Chương 13
22/09/2024
Chương 14
22/09/2024
Chương 15
22/09/2024
Chương 16
23/09/2024
Chương 17
23/09/2024
Chương 18
23/09/2024
Chương 19
23/09/2024
Chương 20
23/09/2024
Chương 21
24/09/2024
Chương 22
24/09/2024
Chương 23
24/09/2024
Chương 24
24/09/2024
Chương 25
24/09/2024
Sáng hôm sau, Tạ Lan Hy với đôi mắt thâm quầng nặng nề đến bệnh viện làm việc.
Là một dược sĩ, công việc hàng ngày của cô là pha chế thuốc cho các bệnh nhân và hướng dẫn họ các lưu ý cần thiết.
Tính chất công việc đặc thù khiến cô gần như thuộc lòng đặc điểm của tất cả các loại thuốc, thậm chí cả vị trí trên giá thuốc, cô đều nhớ rõ ràng.
“Tinh”
Một âm thanh từ điện thoại vang lên, là cuộc gọi từ bác sĩ ngoại khoa Lý Chiêu Viên.
“Tiểu Lan, đến phòng khám của tôi một chút, đã có kết quả kiểm tra rồi.”
Giọng anh ta có chút nặng nề.
Tạ Lan Hy cảm thấy tim mình hẫng một nhịp, cô khoác áo blouse trắng rồi đứng dậy rời khỏi phòng thuốc.
Phòng khám tầng 3.
Lý Chiêu Viên đưa cho Tạ Lan Hy một chồng kết quả kiểm tra dày cộm, lông mày anh ta nhíu chặt:
“Bảo em nửa năm làm kiểm tra một lần mà em không làm, giờ ung thư đã giai đoạn bốn, đã là giai đoạn cuối rồi…”
Tạ Lan Hy siết chặt tờ kết quả, đôi môi cô tái nhợt:
“Mẹ em hơn ba mươi tuổi mới phát hiện ung thư, sao em… mới hơn hai mươi tuổi đã bị rồi?”
“Ung thư di truyền không phân biệt tuổi tác, bà ngoại em, mẹ em đều mất vì ung thư, em càng phải chú ý hơn…”
Lý Chiêu Viên tháo kính, mệt mỏi xoa sống mũi:
“Nhân lúc tế bào ung thư chưa lan rộng đến các cơ quan nội tạng, hãy làm phẫu thuật cắt bỏ hoàn toàn, như vậy hy vọng sẽ cao hơn…”
Tạ Lan Hy sững sờ, sau đó khẽ hỏi:
“Phẫu thuật… có thể hoàn toàn loại bỏ tất cả các tế bào ung thư mà không tái phát chứ?”
“Chúng ta đều làm việc trong bệnh viện, em biết rõ không có cuộc phẫu thuật nào đạt tỷ lệ thành công tuyệt đối mà.”
Lý Chiêu Viên thở dài.
Tạ Lan Hy mím môi, rồi gượng cười:
“Vậy thì không phẫu thuật nữa, em không muốn trở thành người có khiếm khuyết, hãy làm các phương pháp điều trị bảo tồn khác đi.”
“Không phẫu thuật thì em không sống nổi qua nửa năm nữa, em chọn sự toàn vẹn hay sự sống quan trọng hơn?!”
Lý Chiêu Viên lo lắng đến mức giọng anh ta cao lên.
Tạ Lan Hy biết anh ta quan tâm đến mình, nhưng cô đã quyết định từ trước.
“Chiêu Viên, dù sao cũng là ch3t’, nguyện vọng cuối cùng của em là rời khỏi đời này một cách trọn vẹn…”
Tạ Lan Hy nói khẽ, giọng bình tĩnh:
“Giúp em giữ bí mật, em không muốn ai biết về bệnh tình của mình, cảm ơn anh.”
Lý Chiêu Viên siết chặt cây bút trong tay, giọng anh ta trở nên phức tạp:
“Em không muốn để Mặc Tử Diễm biết phải không?”
Trong bệnh viện, gần như không ai biết họ đang hẹn hò, Lý Chiêu Viên là người duy nhất biết điều này.
“Cảm ơn anh, hôm khác em mời anh ăn cơm.”
Tạ Lan Hy không giải thích, chỉ cầm chồng kết quả kiểm tra rời khỏi phòng khám.
Cô không trở về phòng thuốc ngay, mà thất thần đi đến khu vườn của bệnh viện, ngồi xuống ghế dài và khẽ ngẩng đầu nhìn về phía một cửa sổ.
Trên bậu cửa sổ có một chậu xương rồng, đó là văn phòng của Mặc Tử Diễm.
Bây giờ cô rất nhớ anh, nhưng cũng chỉ có thể ngồi đây và nhớ, không thể đến tìm anh.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, là cuộc gọi từ Mặc Tử Diễm.
Tạ Lan Hy cảm thấy ấm lòng, có phải họ tâm đầu ý hợp không?
Cô vội hít sâu một hơi, cố gắng tỏ ra bình thường, sau đó bắt máy.
“Anh…”
Cô vừa định nói, thì bị Mặc Tử Diễm cắt ngang.
“Chia tay đi.”
Hai tai Tạ Lan Hy vang lên ong ong, đầu óc trống rỗng.
“Anh… nói gì?”
Cô không dám tin hỏi lại.
“Lúc nào rảnh anh sẽ lấy hết đồ của mình, em giúp anh đóng gói lại nhé.”
Mặc Tử Diễm không có ý định lặp lại hai từ đó, mà lạnh lùng nói ra kế hoạch của mình.
“Tại sao… lại đột ngột thế?”
Mặt Tạ Lan Hy trắng bệch, tay chân lạnh ngắt.
“Không có gì, chỉ là không còn cảm giác nữa.”
Mặc Tử Diễm cúp máy, giọng điệu vô cùng khó chịu.
Chỉ vài từ ngắn gọn, như lưỡi dao đâm thẳng vào tim Tạ Lan Hy!
Không còn cảm giác…
Ba năm thân thiết, Mặc Tử Diễm chỉ với một câu “không còn cảm giác nữa” đã đơn phương chấm dứt mối quan hệ này.
Tạ Lan Hy siết chặt điện thoại, lơ đễnh cúi nhìn tờ kết quả khám bệnh trong tay.
Ung thư giai đoạn cuối, bị chia tay, hôm nay đúng là tai họa ập đến cùng lúc…
Buổi chiều, Tạ Lan Hy làm việc trong trạng thái mơ màng.
Để tránh sai sót, cô xin trưởng khoa nghỉ nửa ngày và trở về nhà nghỉ ngơi.
Về đến nhà, Tạ Lan Hy nhìn đôi dép nam trên kệ giày, trái tim như bị ai đó bóp mạnh, đau đớn từng hồi.
Ba năm bên nhau, Mặc Tử Diễm luôn đối xử với cô bằng thái độ lạnh nhạt.
Anh là bác sĩ phẫu thuật ngoại khoa nổi bật và được ngưỡng mộ, còn cô chỉ là một dược sĩ bình thường và nhỏ bé.
Mối tình này, Tạ Lan Hy luôn đặt bản thân mình ở vị trí rất thấp, thấp đến mức chưa bao giờ có một lời oán thán.
Cô đã nghĩ rằng Mặc Tử Diễm sẽ không giống như những người bạn trai khác, nhưng không ngờ anh lại đột ngột nói lời chia tay mà không có bất kỳ dấu hiệu nào.
Rõ ràng hôm qua, họ vẫn còn hòa hợp, ăn ý đến vậy…
Sau khi suy nghĩ hồi lâu, Tạ Lan Hy quyết định gọi điện cho Mặc Tử Diễm để hỏi rõ mọi chuyện.
Dù sao họ cũng đã ở bên nhau nhiều năm, không thể nói dứt là dứt ngay được.
“Tút…”
m thanh chờ từ đầu dây bên kia khiến tim Tạ Lan Hy đập nhanh hơn từng nhịp.
“Alo, ai đó?”
Điện thoại được kết nối, giọng nói nhẹ nhàng, trong trẻo của một người phụ nữ vang lên.
Tạ Lan Hy lập tức khép miệng lại, một lúc không biết phải phản ứng thế nào.
Văn phòng của Mặc Tử Diễm chỉ có một mình anh, sao lại có người khác nghe máy?
Tạ Lan Hy ngắt cuộc gọi, hai tay ôm gối, thu mình lại trong góc sofa.
Rốt cuộc là không còn cảm giác nữa, hay là trái tim anh đã thuộc về người khác?
Cô vùi đầu vào đầu gối, cảm thấy tim mình co thắt đau đớn từng đợt…
Bầu trời dần tối, ánh đèn từ các căn nhà ngoài cửa sổ lần lượt bật sáng.
“Lạch cạch!”
Cửa mở, Mặc Tử Diễm bước vào trong bộ đồ màu đen.
Ban ngày anh mặc áo blouse trắng đi làm, khi phẫu thuật mặc áo vô trùng màu xanh, còn sau giờ làm việc, anh mặc đồ đen giản dị, đó là những màu sắc của anh.
“Chưa thu dọn à?”
Anh nhìn thấy đồ đạc của mình vẫn còn nguyên chỗ cũ, lông mày nhíu lại.
Tạ Lan Hy đờ đẫn ngẩng đầu lên, ánh mắt hoang mang nhìn người đàn ông đứng ở cửa.
“A Diễm, em đã làm gì sai khiến anh không còn cảm giác nữa? Em sẽ sửa… đừng chia tay có được không?”
Cô cất tiếng hỏi, giọng khàn khàn.
Những lời nén trong lòng cả ngày cuối cùng cũng bật ra.
Nửa năm cuối của cuộc đời, cô chỉ muốn có thêm chút thời gian ở bên anh.
“Giày không vừa chân, tất nhiên là phải thay.”
Giọng Mặc Tử Diễm thản nhiên, như thể đang nói về một chuyện không quan trọng.
Tạ Lan Hy bỗng sững sờ, mọi cảm xúc trong cô lập tức sụp đổ:
“Giày… trong mắt anh, em đáng thương đến vậy sao?”
Đôi mắt cô đỏ hoe, nước mắt âm thầm chảy xuống.
Nhìn thấy khuôn mặt đẫm lệ của cô, đôi mắt đen sâu thẳm của Mặc Tử Diễm khẽ dao động, nhưng chỉ thoáng qua rồi biến mất.
“Chia tay trong êm đẹp đi, chúng ta đều là người trưởng thành, đừng làm loạn nữa.”
Anh bước đến bên Tạ Lan Hy, nhẹ nhàng dùng khăn giấy lau nước mắt trên mặt cô.
Lời nói lạnh lùng, tuyệt tình nhưng hành động lại dịu dàng, chu đáo.
Có lẽ Mặc Tử Diễm là người duy nhất trên thế giới có thể đối xử với cô như vậy mà vẫn cảm thấy bình thản.
“A Diễm, sao anh vẫn chưa thu dọn đồ đạc?”
Một giọng nữ trong trẻo đột ngột vang lên từ phía cửa.
Ngoài cửa, một người phụ nữ tóc dài đang đứng.
You cannot copy content of this page
Bình luận